Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 418: Chương 417:

Chương 417:

Thạch ngự sử nhìn ra ý của bọn họ, chỉ là liên quan đến chuyện này, Thạch ngự sử quả quyết không nhường: "Sự thật chính là như vậy, ta lại không nói sai. Thôi trấn kia mấy chục năm không xảy ra chuyện gì, sao bọn họ mới vừa xây đê đập đã xảy ra chuyện? Đây rõ ràng là chọc giận trời cao, cho nên mới bị giáng tội xuống."

"Đúng là nói bừa!" Lúc này có người chỉ vào mũi của Thạch ngự sử mắng: "Cuối cùng là ngu xuẩn bao nhiêu mới có thể nói ra lời chó má như thế này, ngươi không sợ xấu hổ, nhưng ta xấu hổ thay người đó."

“Người!" Thạch ngự sử tức giận, vẫy tay áo." Thật sự là làm nhục văn nhã, còn không biết xấu hổ tự xưng là người có học."

"Vẫn tốt hơn người tự xưng là mệnh quan triều đình như ngươi." Người nọ mắng xong, nói tiếp: "Lần này Thôi trấn bị vỡ đê là vì mấy ngày mưa to liên tiếp, nước sông tăng vọt mới bị vỡ đê, không có quan hệ gì với Tấn An tiên sinh và Cố đại nhân. Nếu thiên tai thật sự vì người mà giáng xuống, vậy cũng là bởi vì những cẩu quan không làm gì mà nhận bổng lộc như các ngươi vậy."

"Chứ còn gì nữa? Tấn An tiên sinh và Cố đại nhân đều làm chuyện vì nước vì dân, nếu không phải bọn họ cả đêm đi thăm dò, không để ý đến an nguy của mình, sao có thể nhận ra đê của Thôi trấn có dấu hiệu sắp vỡ, sao có thể nghĩ đến sử dụng đê mới xây dựng kia, sao có thể để cho mấy chục ngàn bá tánh của huyện Đào Nguyên di chuyển lên trên núi. Hôm nay huyện Đào Nguyên an ổn vượt qua thiên tài, bên trong không có người nào chết, đây không phải là công lao của Tấn An tiên sinh và Cố Thiệu, chẳng lẽ là công lao của Thạch đại nhân chỉ nói mấy lời sáo rỗng này sao?"

"Nói hay lắm!" Mọi người vỗ tay.

Một người khác tiếp tục khinh bỉ Thạch ngự sử: "Ta xưa nay khinh thường nhất là loại người đạp người khác để nâng cao danh tiếng của mình, hơn nữa lần này người ngươi đạp, lại là đại công thần của bá tánh huyện Đào Nguyên."

"Nếu ngươi không lập tức nói xin lỗi với Tấn An tiên sinh và Cố đại nhân, chúng ta sẽ không đi, nhìn xem ai hơn ai?"

Còn có chuyện này? Thạch ngự sử vội nói: "Ai cho phép các ngươi ở chỗ cửa nhà ta, nếu không đi, ta sẽ phái người báo quan, bắt hết những người không biết điều các ngươi nhốt vào đại lao!"

Thạch ngự sử uy hiếp giống như thật sự sẽ có chuyện này, chỉ là không có ai sợ ông ta cả. Bọn họ cứ ngồi ở chỗ này, hôm nay một nhà Thạch ngự sử đừng mong đi ra ngoài. Không ra đươc, công vụ cũng không có cách nào làm được, Thạch ngự sử gấp đến mức đi vòng quanh nhà.

Không những nhà Thạch ngự sử, ngay cả những nhà còn lại trong ngõ cũng bị ảnh hưởng chuyện đi ra đi vào.

Cũng kỳ lạ, người quan phủ thấy bên này có nhiều người vây quanh cũng không để ý đến, trái lại có bộ dạng mặc kệ, giống như bọn họ chỉ lo chuyện án mạng xảy ra, cũng không quản những người này muốn làm cái gì.

Mà những nhà còn lại ở trong ngõ cũng vô cùng buồn bực. Sau khi biết những chuyện này là do Thạch ngự sử làm ra, những người này đều không có sắc mặt tốt với Thạch gia. Lúc xế chiều, thậm chí còn có không ít người gõ cửa Thạch gia, ép Thạch ngự sử nhanh chóng đi ra ngoài xin lỗi.

Thạch ngự sử bị hàng xóm láng giềng ép cho tức giận, nhưng cũng không nghĩ ra được cách gì để đối phó. Nói thì cũng nói không lại, dù sao đám người này cũng có mấy trăm cái miệng, nước miếng của một người, nói không chừng có thể dìm chết ông ta. Đánh nhau, thôi bỏ đi, tay chân ông ta đã già, không nên mạo hiểm như vậy.

Cứ như thế hai ngày trôi qua, cuối cùng người một nhà đều không nhịn được. Ngày thứ ba, Thạch ngự sử cuối cùng cũng thỏa hiệp, ngay trước mặt mọi người nói xin lỗi, thu hồi những lời lúc trước của mình.

Như vậy, cái mặt già của Thạch ngự sử cũng mất hết mặt mũi. Đừng nói là nổi tiếng, bây giờ hoàn toàn là lưng mang tiếng xấu. Mỗi lần Thạch ngự sử nhớ đến, đều là tức giận đến đỏ mặt, không nói được một câu nào.

Chuyện giống cũng xảy ra ở mấy nhà, phàm là những người bôi đen Tấn An tiên sinh và Cố Thiệu thì những người đọc sách đều không bỏ qua. Chỉ là mấy người này thức thời hơn Thạch ngự sử, không cần hai ngày, một ngày bọn họ đã không chống nổi, buổi tối hôm đó lập tức xin lỗi. Trận chiến này người đi học trong kinh thành thắng danh chính ngôn thuận, không chỉ trừng trị được mấy tên ngôn quan lắm miệng, còn làm cho tên tuổi của Tấn An tiên sinh và Cố Thiệu được nâng lên cao.

Trong kinh thành có không ít người thích nghe chuyện liên quan đến Cố Thiệu. Hôm nay tuy Cố Thiệu rời đi, nhưng chuyện liên quan đến Cố Thiệu bọn họ cũng không bỏ qua. Cho nên lần này chuyện Thôi trấn vỡ đê, bởi vì có Cố Thiệu bên trong, được lan truyền rộng rãi trong bá tánh kinh thành. Mọi người rất thích Trạng nguyên lang trẻ tuổi vừa có tài vừa tuấn mỹ như thế, còn cảm thấy người cố ý bôi đen người tốt như Thạch ngự sử chính là hiểm ác đáng sợ. Có vài người thật sự tức giận đối với chuyện Cố Thiệu bị nói xấu, thừa dịp Thạch ngự sử tan làm về nhà, còn cố ý ném mấy quả trứng thối lên người ông ta.

Cái miệng thối phối hợp với trứng gà thối, thật sự rất thích hợp.

Người ném quả nhiều, sau đó quả thật Thạch ngự sử không nhịn được. Lúc này mới đi báo quan. Người quan phủ nhìn ông ta mặc quan phục dính đầy trứng gà thối, mới ra tay để cho những bá tánh la hét muốn hả giận cho Trạng nguyên lang dừng lại.

"Lần tới còn dám bôi đen Cố trạng nguyên, sẽ không đơn giản chỉ là trứng gà thối này đâu!"

"Đúng, lần tới sẽ là nước phân tiểu!" Lúc bị đuổi đi, những người này còn nói lời độc ác. Bọn họ cũng thông minh, nói xong thì lập tức chạy đi.

Thạch ngự sử lau mặt, đuổi theo đám người này thật lâu, cuối cùng không đuổi kịp, càng làm cho mình vô cùng chật vật.

Lần này chuyện mà Thạch ngự sử gặp phải, bị trăm quan trong triều vui vẻ bàn tán rất nhiều, không chỉ có bọn họ biết, ngay cả Hoàng thượng ở trong cung cũng nghe được. Ông cảm thấy rất thú vị, còn cố ý viết thư cho Cố Thiệu.

Lần này không ai dám nói gì. Người ghét Cố Thiệu đã bị thu thập, người hôm nay cảm thấy Cố Thiệu không có chiến công gì cũng ngậm miệng. Hoàng thượng viết thư có lý chẳng sợ, niềm vui tràn trề.

Bởi vì thư này là của Hoàng thượng, cho nên lúc được đưa đến tay Cố Thiệu, cũng chỉ mới bốn ngày thôi.

Buổi sáng hôm đó sắp nhận được thư, vốn dĩ Cố Thiệu đang chuẩn bị đi đến bờ sông với Tấn An tiên sinh. Chẳng qua nửa đường hắn thấy người quan phủ phát cháo, nghĩ đến thân phận hôm nay của mình, cho nên chuẩn bị đi đến thị sát.

Một sai dịch ở bên cách nhìn ra được ý định của Cố Thiệu, lập tức tự đề cử mình nói muốn đi theo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!