Chương 418:
Cố Thiệu cũng không từ chối, cứ như vậy mang theo một sai dịch đi qua. Hắn cũng không đi đến gần, bởi vì sai dịch kia nói, nếu hắn đến gần, chỉ sợ sẽ làm gián đoạn chuyện phát cháo, để cho mọi người đều căng thẳng. Cố Thiệu đứng ở đầu hẻm, thấy mọi người xếp hàng nhận cháo, sau khi nhận cháo xong, thì không kịp chờ uống ngay.
Cố Thiệu cũng nhìn thấy cháo, nấu không tệ lắm, xem ra huyện nha làm không tệ, cũng không có ăn bớt cái gì.
Sau khi xem xong, Cố Thiệu chuẩn bị đi tìm Tấn An tiên sinh. Vốn dĩ cứ định đi như vậy, nhưng đột nhiên Cố Thiệu nhớ mình mới vừa đi ngang qua một cửa hàng canh thịt. Cố Thiệu mới vừa ngửi được, cũng không nghĩ nhiều. Nhưng vào lúc này, càng nghĩ càng cảm thấy mùi vị đó rất là thơm.
Làm sao đây, thật sự muốn uống một ngụm, nhưng hắn còn phải đi tìm Tấn An tiên sinh làm việc, chuyện này cũng không thể chậm trễ được...
Lại một lát sau, Cố Thiệu đột nhiên dừng bước chân.
Sai dịch sửng sốt một chút: "Cố đại nhân, ngài sao thế?"
"Ngươi ở chỗ này chờ ta, ta đi một chút sẽ quay lại." Cố Thiệu thầm mắng mình không nhịn được cơn thèm ăn, không phải chỉ là canh thịt thôi sao, sao lại muốn uống đến bộ dạng này?
Cố Thiệu nhanh chóng chạy đi, sai dịch đứng tại chỗ nhìn hắn đi, không khỏi dậm chân, vội vàng đuổi theo.
Cố Thiệu chạy vội, trong chốc lát đã đi đến cửa hàng canh thịt kia. Ngày xưa cửa hàng này cũng kinh doanh rất tốt, chỉ là lúc này mọi người đều không có tiền, cho nên chuyện làm ăn tương đối vắng vẻ, bên trong cũng không có người nào. Cố Thiệu đang muốn đi vào mua một chén, chợt thấy phía trước hình như có người đang cướp gì đó.
Trong lòng tò mò, Cố Thiệu nhìn lâu thêm. Chỉ là cái gì này, mới phát hiện bọn họ đang tranh cướp một chén cháo.
"Dựa vào cái gì của ngươi lại nhiều như thế, còn ta ngay cả một hạt gạo cũng không có!"
"Đúng vậy, chúng ta đều đói bụng mấy ngày, dựa vào cái gì trong chén chúng ta không có lấy một hạt gạo, đều là nước."
Cố Thiệu nghe vậy, dần dần dừng bước chân lại.
Nghe được tiếng tranh chấp của mấy người này, Cố Thiệu chậm rãi dừng bước chân. Sai dịch chạy theo Cố Thiệu thấy vậy, sốt ruột đến mức không biết làm gì, chạy nhanh đến ngăn bên cạnh Cố Thiệu: "Cố đại nhân, Tấn An tiên sinh vẫn còn đang ở phía trước chờ chúng ta, chúng ta nhanh đi qua đi. Đừng để cho Tấn An tiên sinh phải sốt ruột."
Cố Thiệu quay đầu, nhìn chằm chằm sai dịch, chậm rãi nói: "Không vội."
Ngài không vội nhưng ta vội, sai dịch kia nghĩ thầm. Chỉ là dù cho hắn suốt ruột như thế nào đi nữa cũng không dám ép buộc Cố Thiệu, chỉ có thể lo lắng đi theo phía sau Cố Thiệu.
Hai chén cháo đặc đã bị người cướp hết, nhưng sau khi cướp xong, mọi người vẫn không no bụng. Mấy người ngồi dưới đất than thở, không biết cuộc sống sau này phải đi về đâu.
Cố Thiệu đẩy sai dịch ra, lặng lẽ nhìn mấy người này.
Bọn họ cũng không phát hiện ra Cố Thiệu, đói bụng thành cái dạng này, nào còn có tinh thần chú ý đến người xung quanh nữa.
Hôm nay nơi phát cháo vẫn còn ở bên trong huyện thành, nhưng người bên trong huyện thành dù nghèo đi nữa cũng có chút của cải. Bọn họ đều như vậy, vậy những nông hộ ở bên ngoài huyện thành thì sao. Cố Thiệu suy nghĩ một chút, lại đi đến nơi phát cháo mới vừa rồi.
Sai dịch dậm chân, không thể làm khác hơn là đi theo.
Cố Thiệu không đi đến gần, chỉ đứng ở đầu hẻm nhìn chằm chằm, phát cháo vẫn là mấy người kia, đội ngũ người nhận cháo cũng xếp hàng thật dài, nhưng khác chính là, mới vừa rồi Cố Thiệu đứng ở bên cạnh, những người nhận cháo đều là tươi cười rời đi, trên mặt lộ ra vẻ thỏa mãn, Nhưng lúc này những người nhìn chén cháo trong tay mình, nhíu mày thật chặt, cả người lộ ra vẻ đưa đám.
Tiểu lại phát cháo thấy bộ dạng của bọn họ, lớn tiếng mắng: "Có ăn đã không tệ rồi, còn làm mình làm mẩy, nuôi heo còn có ích hơn các ngươi!"
Người xung quanh nghe vậy, tuy trong lòng tức giận, cũng không dám nói nhiều. Trên tay Tiểu lại kia còn cầm roi, bọn họ là người không có chỗ dựa nào, nếu dám ra mặt, cũng chỉ có một kết quả bị đánh mà thôi.
Cố Thiệu nhìn nửa ngày, đột nhiên chuẩn bị nhấc chân đi đến.
Sai dịch phía sau thấy vậy, hoảng hốt kéo tay áo của Cố Thiệu: "Cố đại nhân!"
a”Thả ra." Cố Thiệu nhíu mày quát một tiếng.
Sai dịch không thể không buông ra: "Tấn An tiên sinh còn đang chờ, ngài nên nhanh chóng đi qua, Cố đại nhân, Cố đại nhân!"
Cố Thiệu cũng không quan tâm đến hắn ta, sải bước đi đến, đi thẳng đến nơi phát cháo. Ngay lúc mọi người chưa kịp phản ứng, Cố Thiệu đã bắt được cánh tay của người phát chào.
Đợi sau khi nhìn vào thùng cháo, Cố Thiệu chất vấn: "Cháo này là xảy ra chuyện gì?"
Tiểu lại phát cháo bị bắt cánh tay, hoảng sợ đến mức ngay cả muỗng cũng cầm không vững, lập tức rơi vào trong thùng cháo.
"Cố, Cố đại nhân, sao ngài lại trở về?" Tiểu lại nhìn Cố Thiệu đi trở lại, trong mắt hơi lóe lên ánh sáng.
Hiển nhiên, chẳng ai nghĩ đến Cố Thiệu lại trở về.
"Tại sao không nói chuyện? Mới vừa rồi lúc ta đến, không phải từng người các ngươi nói rất nhiều sao? Bộ dạng khí phách hiên ngang kia đi đâu rồi?” Cố Thiệu đánh giá hắn ta.
"Không, chúng ta nào dám hiên ngang khí phách." Tiểu lại kia xấu hổ cười, nhìn qua chỗ người khác. Mấy người bên cạnh cũng không dám nói gì, rất sợ bị lộ. Nhưng chuyện đều đã như vậy rồi, dù không muốn bị lộ cũng không có cách nào.
Cố Thiệu nhìn thấy được bộ dạng chột dạ này của bọn họ, cầm một cái muỗng từ trong tay của một tiểu lại khác, đảo mạnh qua lại bên trong thùng cháo, nhưng dù vậy cũng không tìm ra được mấy hạt gạo. Cháo này thật sự rất loãng, chỉ có phía dưới là có một tầng gạo mỏng, phía trên đều là nước. Mới vừa rồi lúc hắn đến, những tiểu lại này đều đã vớt gạo ở dưới cho người nhận cháo, bây giờ trong thùng cháo cũng chỉ còn lại nước mà thôi.
Cố Thiệu cầm muỗng đi đến chỗ của những thùng cháo khác, Tiểu lại bên kia đã sớm chú ý đến tình huống chỗ này, hắn ta có lòng muốn ngăn cản, nhưng nhìn vào đôi mắt của vị Cố đại nhân này, trong lòng thật sự sợ hãi, cái gì cũng không dám làm, chỉ ngơ ngác đứng ở chỗ đó.
Cố Thiệu điều tra tình huống, thùng cháo đều giống như mới vừa rồi.
Người xếp hàng nhận cháo bên cạnh thấy Cố Thiệu điều tra, biết vị này không giống với những người trong huyện nha. Bên trong có người cố ý nói một câu: "Cố đại nhân đừng tức giận, thật ra hôm nay như vậy đã không tệ rồi, dù gì còn có thể uống được một ngụm, uống hai chén cũng có thể no bụng. Đổi lúc khác, nói không chừng ngay cả một hạt gạo cũng không có."
"Đúng vậy, nếu là lúc trước, nào có chỗ nào phát cháo, chỉ sợ chúng ta đã chết đói cũng không có ai quan tâm.”