Chương 419:
"Mấy vị quan lão gia bên trong huyện nha chúng ta, cũng đã được xem như là nhân từ rồi, dù gì vẫn còn nhớ đến chúng ta."
Mấy tiểu lại nghe mấy bá tánh nói như thế, đều không phải mấy lời khen ngợi gì, nhất thời xụ mặt xuống.
Những bá tánh thấy thế, trái lại không nói gì nữa, tránh cho bị mấy tiểu lại ghi hận.
Nhưng Cố Thiệu thì lại không sợ, hắn thả cái muỗng xuống, cười nhạt nói với tiểu lại: "Huyện Đào Nguyên này của các ngươi tuy không tính là giàu có sung túc, nhưng cũng không đến nỗi nghèo khó, sao quan phủ làm việc lại hẹp hòi như thế? Các ngươi nấu cháo hay là nấu nước thế?"
Tất cả mọi người đều không nói gì, rất sợ mình nói sai.
"Toàn huyện đều là tình huống này sao?"
Hắn hỏi lời này, xung quanh đều rất yên lặng, không có một tiểu lại nào dám đáp lại.
"Được thôi, hỏi các ngươi cũng vô ích, nghĩ đến các ngươi cũng không dám nói gì." Cố Thiệu lẩm bẩm.
Tiểu lại mới vừa bị Cố Thiệu bắt cánh tay nghe được lời này, nhất thời thả lỏng trong lòng, chỉ cần Cố đại nhân không trách tội bọn họ là tốt rồi: "Cố đại nhân minh giám, chuyện này thật sự không có quan hệ gì đến chúng ta, chúng ta chỉ là người làm việc, cấp trên phân phó như thế nào, chúng ta liền làm theo đó."
Những người khác nghe được lời này, cũng vội vàng phụ họa.
Cố Thiệu cũng biết ở chỗ này hỏi không ra được cái gì. Dù những người này có biết cũng không dám nói với hắn. Cố Thiệu lười nói nhảm với đám người đi, trực tiếp xoay người chuẩn bị trở về huyện nha.
Sai dịch đi theo lập chạy theo hắn, Cố Thiệu nói một câu: "Ngươi đi tìm Tấn An tiên sinh, nói ta có chuyện đi tìm Đào huyện lệnh."
Sai dịch sửng sốt một chút, giữa chuyện đi tìm Tấn An tiên sinh và trở về bị Huyện lệnh mắng, quả quyết chọn đi tìm Tấn An tiên sinh.
Sau khi Cố Thiệu rời đi, bá tánh nhận cháo đều có chút kích động. Tránh đám người tiểu lại, bọn họ mới tụ năm tụ ba bắt đầu nói chuyện. Mọi người đều suy nghĩ, chẳng qua cũng chỉ là như vậy, vị Cố đại nhân này rốt cuộc có thể làm chủ cho bọn họ được hay không. Vị Cố đại nhân này, bộ dạng rất lợi hại, hơn nữa nghe nói lần này bọn họ có thể sống, nghe nói đều là dựa vào Cố đại nhân cùng với vị Tấn An tiên sinh. Chỉ là không biết vị Cố đại nhân lợi hại này chống lại Huyện lão gia của bọn họ, sẽ có kết quả như thế nào.
Bọn họ đều mong lần này Đào huyện lệnh ăn chút khổ.
Cố Thiệu đi thẳng về huyện nha. Lúc hắn đến, Đào huyện lệnh đang ăn cơm trưa, trên bàn tràn đầy đồ ăn, có thịt có cá, rất phong phú, bên cạnh còn có một vò nữ nhi hồng, Đào huyện lệnh ngồi ở trên bàn, bên cạnh còn có một gã sai vặt rót rượu cho ông ta.
Đào huyện lệnh đang ăn uống rất vui vẻ, đào mắt thấy Cố Thiệu đứng bên cạnh mình. Đào huyện lệnh còn bối rối một chút, sau đó mới hoàng hồn lại, hỏi Cố Thiệu: "Nếu không Cố đại nhân ngồi xuống cùng ăn?"
"Không cần, ta cũng không có khẩu vị tốt như Đào huyện lệnh."
Đào huyện lệnh cười ha ha một tiếng, không nghĩ ra được vì sao Cố Thiệu lại đến chỗ này. Vị Cố thông xử từ kinh thành đến này, cũng không phải là người dễ đối phó.
Cố Thiệu nhìn đồ ăn đủ rồi, cuối cùng mới mở miệng: "Ta nói này Đào huyện lệnh."
"Hả?"
"Hôm nay bá tánh mà ông quản lý còn đang đói bụng, ông lại còn có thể ăn ngon như vậy? Trước giờ Đào huyện lệnh không phải tự xưng mình yêu dân như con, hôm nay lối ăn này, không khỏi quá khó coi đi?"
"Khó coi sao?" Đào huyện lệnh vội vàng lau miệng, quay đầu hỏi gã sai vặt bên cạnh, nhỏ giọng thì thầm: "Rất khó coi sao?"
Gã sai vặt không hiểu lắc đầu: "Khá tốt ạ."
Lão gia bọn họ cũng thuộc dạng coi được.
Cố Thiệu giễu cợt: "Ông hỏi hắn ta, còn không bằng hỏi bá tánh trong huyện nha."
Đào huyện lệnh suy nghĩ ý đồ của Cố Thiệu, hồi lâu mới lấy lòng nói: "Ta nói Cố đại nhân này, ngài có lời gì cứ trực tiếp nói ra. Ta là người thành thật, nghe không hiểu lời bóng gió của ngài. Nếu ngài muốn làm gì, muốn phân phó cái gì, xin cứ việc nói thẳng là được."
"Cũng tốt, ta cũng lười vòng vo nữa." Cố Thiệu ngồi xuống, nhìn chằm chằm Đào huyện lệnh, trực tiếp vào vấn đề chính: "Mới vừa rồi ta đi xem chỗ huyện nha phát cháo, nhìn thấy cháo trong những thùng kia, thà nói là cháo không bằng nói là nước, hoàn toàn không có bao nhiêu gạo. Nhưng tiểu lại phát cháo kia thấy ta đi qua, thì làm bộ múc gạo dưới đáy nồi lên cho người nhận cháo, chờ lần thứ hai ta đi qua, trong thùng cháo cũng chỉ còn lại có nước."
"..." Đào huyện lệnh cắn răng, thầm mắng một câu vô dụng. Những tên hồ đồ này, muốn nuốt riêng cũng không biết cách nuốt!
Ông ta đang muốn giả bộ hồ đồ, lại nghe Cố Thiệu nói: "Lúc này khu vực phủ Hoài An bị thiên tai, ta nhớ triều đình có phát tiền và lương thực giúp nạn thiên tài. Hôm nay Đại Tề mở chợ chung, thương mậu với Hỏa Tầm Quốc kiếm được không ít tiền, tiền giúp thiên tai này, tất nhiên cũng sẽ không thiếu phủ Hoài An, Huyện Đào Nguyên có số người bị nạn nhiều nhất, tiền và lương thực phát xuống cũng sẽ nhiều nhất, nhưng tình huống hôm nay, để cho ta không hỏi tò mò, tiền, lương thực gửi xuống, kết quả đã đi đâu?"
Hô hấp của Đào huyện lệnh hơi chậm lại.
"Là bị mất nửa đường, hay là, vào túi ai, cũng không chịu phun ra một chút? Đào huyện lệnh, ông nói thử xem." Cố Thiệu cười híp mắt nhìn Đào huyện lệnh.
Đào huyện lệnh còn có thể nói gì, chỉ có thể giả điên giả ngu: "Chắc là không đâu, Cố đại nhân, ngài nhất định là nghĩ nhiều rồi.”
"Nghĩ nhiều? Ta thấy chưa chắc đâu. Ông không nói cũng không sao, trở về ta để cho người điều tra sổ sách, cẩn thận kiểm tra là ra thôi."
Đào huyện lệnh đặt đũa xuống, Cố Thiệu cũng đã nói đến mức này, ông ta còn có khẩu vị gì ăn nữa.
"Ngươi đi xuống trước đi." Đào huyện lệnh nói với gã sai vặt ở phía sau.
Gã sai vặt theo lệnh đi xuống, trước khi còn thân thiết đóng cửa lại. Trong phòng yên lặng, Đào huyện lệnh nói chuyện với Cố Thiệu cũng thoải mái hơn nhiều, ông ta mỉm cười, nói: "Cố đại nhân, ngài cần gì phải nói nghiêm trọng như vậy?"
"Nếu như tiền và lương thực giúp nạn thiên tai không biết đi đến chỗ nào không nghiêm trọng, trái lại ta rất tò mò, ở trong mắt Đào huyện lệnh rốt cuộc chuyện gì là nghiêm trọng."
Đào huyện lệnh bị nói cho nghẹn họng, đối với vị Cố đại nhân ăn mềm không ăn cứng thật sự không có cách nào. Sớm biết như thế, hôm nay ông ta quả quyết không để cho một mình Cố Thiệu đi ra bên ngoài, Hôm nay Đào huyện lệnh biết Cố Thiệu rời khỏi huyện ta, chỉ là ông ta cho rằng Cố Thiệu là muốn đi cùng với Tấn An tiên sinh điều tra bờ sông, ai biết hắn lại vòng vo đi xem người ta phát cháo.