Chương 420:
Thật là quá rảnh rỗi mà.
Đào huyện lệnh có mượn cớ nhiều hơn nữa, cũng không chống nổi Cố Thiệu cứ cắn chặt không buông thả. Trong lòng suy nghĩ thật lâu, Đào huyện lớn thở dài: "Ta nói thật với ngài đi, chuyện hôm nay, ta thật sự không biết.’
"Nếu ngài không tin, ta cũng muốn nói lời như vậy. Ta hoàn toàn không có phân phó gì hết, lương thực giúp nạn thiên tai bị tham ô một phần, quả thân có quan hệ với quan lại bên trong huyện nha, nhưng với ta, lại không có quan hệ gì quá lớn. Dù cho tố cáo lên, ta chỉ có tội danh giám sát bất lực mà thôi." Đào huyện lệnh nói dối mà mặt không đỏ tim không đáp nhanh.
Cố Thiệu gật đầu: "Vậy được, nếu ông đã nói vậy, ta không đi điều tra một chút, há chẳng phải thẹn với tấm lòng trong sạch của ông sao."
"Ngài!" Đào huyện lệnh chỉ vào Cố Thiệu, nhưng dưới ánh mắt nhìn lại của hắn thì lặng lẽ rụt tay về. Hồi lâu sau, Đào huyện lệnh thở dài: "Tuy nói ngài là đến từ kinh thành, nhưng dù sao ngài cũng mới vào quan trường, có một số chuyện, vẫn phải để cho ta nói cho ngài nghe một chút."
"À?" Cố Thiệu móc lỗ tai, "Nguyện lắng tai nghe rõ."
Đào huyện lệnh thấy hắn nguyện ý lắng nghe, không nhịn được ngồi thẳng lưng lên: "Tiền và lương thực giúp nạn thiên tai, là từ cấp trên từng bậc phát xuống, đến cuối cùng tiền, lương thực mới xuống đến tay huyện Đào Nguyên chúng ta, lời này không sai đi?"
Cố Thiệu nhíu mày, tiếp tục gật đầu.
"Cho nên, nếu Cố đại nhân ngài muốn điều tra, thì phải từ huyện Đào Nguyên này bắt đầu, điều tra từng tầng xuống. Phải tra kho hàng quan, tra vận chuyển quan, còn phải điều tra phủ Hoài An, Giang Tô, thậm chí còn có Hộ bộ của kinh thành, đều phải điều tra."
Cố Thiệu gật đầu.
Đào huyện lệnh biết hắn đã nghe vào: "Nói khó nghe chính là, trong này có bao nhiêu người sạch sẽ? Ngay cả những người trong kinh thành, ai chưa từng dính qua bạc cứu mạng này? Ngài cũng đừng chỉ nhìn ta, hôm nay chỗ này có hai chúng ta, ta dứt khoát nói ra hết. Từ xưa đến nay, quan và dân không giống nha, phàm là người làm quan, chính là một người đắc đạo, gà chó thăng thiên. Bá tánh nhìn những người làm quan như chúng ta, đều cảm thấy sự rạng rỡ bên ngoài, nhưng ai biết được sự khổ sở bên trong. Chăm chỉ cẩn thận làm quan, nhưng bổng lộc một tháng cũng không được bao nhiêu, ruộng đất bên ngoài đắt, nhà bên ngoài đắt, gạo cũng đắt, dầu cũng đắt, muốn sống thể diện, nói thì dễ lắm?"
"Nói bá tánh trăm họ chịu khổ, nhưng chúng ta cũng khổ không thua kém bọn họ. Bọn họ chịu khổ quen rồi, chỉ cần một miếng lương thực, không chết đói là được, nhưng chúng ta không giống, chúng là là thi cử làm quan, cũng không thể sống cuộc sống lúc trước. Làm quan còn sống như bá tánh bình thường, không phải đạo đức tốt, mà là ngu ngốc vô dụng, nhất định sẽ bị người ta xem thường."
"Mười mấy năm học hành cực khổ, không phải vì muốn sống cho có thể diện sao. Nhưng hôm nay thể diện cơ bản cũng bị mất, còn nói những người làm quan chúng ta sống qua ngày như thế nào? Nếu có thể, ai không muốn làm một vị quan tốt lưu danh sử sách, nhưng hôm nay không phải vì cuộc sống ép buộc sao, thấy bạc này, lương thực này, tất nhiên cũng suy nghĩ một chút cho gia đình mình. Ngài nói chúng ta khổ sở học hành lâu như vậy, chịu nhiều khổ như vậy, chẳng lẽ còn không đáng giá một chút tiền lương thực này sao?"
Cố Thiệu lẳng lặng nhìn Đào huyện lệnh, chẳng qua hình như ông ta còn chưa nói đã nghiền:
“Có câu nói nước trong quá thì không có cá, quan trường cũng chính là như vậy, nếu như ngài mở một con mắt nhắm một con mắt, đến chỗ nào cũng có thể sống tốt, nhưng nếu ngài cứ điều tra tận gốc vấn đề, vạch lá tìm sâu vậy nhất định sẽ bị người ta cô lập."
Cố Thiệu vỗ tay một cái, Đào huyện lệnh làm bộ dạng trẻ con dễ dạy, gật đầu khen ngợi Cố Thiệu: "Những lời trong lòng này ta cũng không có nói cho người khác đâu."
“Nói rất tốt." Cố Thiệu gật đầu.
Đào huyện lệnh cười hì hì.
"Chỉ là, tuy ông nói rất hay, nhưng ta vẫn muốn tường trình sự thật cho Thánh thượng." Cố Thiệu đứng dậy, cuối cùng nhìn ông ta một cái: "Còn về người nhắm một con mắt mở một con mắt như Huyện lão gia ông đây, tự mình chuẩn bị cho mình đi.”
---
Sau khi trở về, một mình Cố Thiệu ngồi ở trong phòng, lâu lâu bên tai còn vang lên những câu từ chó má của Đào huyện lệnh.
Từng thấy kẻ không biết xấu hổ, nhưng chưa từng thấy kẻ nào không biết xấu hổ như vậy, tham ô bạc, còn nói đến đúng lý hợp tình như thế.
“Nếu không phải hôm nay ta vì một chén canh thịt, nói không chừng thật đúng là bị bọn họ lừa dối cho qua, tâm tư thật là hiểm ác mà, cũng không biết bọn họ còn âm thầm làm việc gì không để cho người ta thấy hay không. Không đúng ——” Bỗng nhiên Cố Thiệu nhận ra một điều, “Hôm nay bọn họ có thể giấu ta một việc phát cháo thôi, chưa chắc lúc trước cũng sẽ không cố ý lừa bịp ta chuyện khác.”
Cố Thiệu nghĩ đến lần trước ra bên ngoài khuyến nông. Lúc ấy hắn đã đi một chuyến, chỉ cảm thấy không khí huyện Đào Nguyên này thật sự là không tệ. Không có một ai lười biếng trốn ở trong nhà không làm ruộng, cũng không có một ai lười nhác càu nhàu khi làm việc, ai ai cũng tinh thần gấp trăm lần, khiến cho người ta không bới ra được một lỗi sai nào. Vốn dĩ Cố Thiệu cho rằng không khí huyện Đào Nguyên là như thế, nhưng bây giờ suy nghĩ, có phải đây cũng là vì quan phủ đã đánh tiếng trước rồi hay không, những người đó không muốn đắc tội quan phủ, cho nên cố ý giả vờ.
“Cũng không phải không có khả năng.” Bỗng nhiên hệ thống đáp hắn một câu.
“Ta nói sao mà, chắc chắn là như thế này.” Cố Thiệu càng nghĩ càng cảm thấy mình đoán đúng rồi, hắn nhăn mũi lại, có hơi khó chịu, “Chờ lần sau ta trả lời Thánh Thượng, nhất định phải kéo cái tên Đào huyện lệnh ăn bổng lộc mà không làm việc này hoàn toàn ngã xuống ngựa.”
Chỉ cần Cố Thiệu nghĩ đến Đào huyện lệnh là thấy tức, dù sao cho tới bây giờ hắn đều là an phận thủ thường, không tham ô một lượng bạc nào, sở dĩ cha nương của hắn có thể ở lại kinh thành, vẫn là dựa vào hắn lấy được hai công thức từ chỗ của hệ thống kìa. Nghĩ đến hắn cực cực khổ khổ như vậy, hao tâm hao phổi, còn Đào huyện lệnh thì sao, tham ô tiền cứu mạng của người khác, không hề có điểm mấu chốt, không hề có nguyên tắc, sau khi lấy tiền còn có thể dùng lời lẽ chính đáng giải vây cho mình như thế. Chỉ cần tưởng tượng đến việc này, trong lòng Cố Thiệu liền khó chịu.
Đối với con người như Đào huyện lệnh vậy, Cố Thiệu khinh bỉ đến tận cùng. Quan viên như vậy, nên thấy một tên thì bắt một tên, gì mà nước quá trong thì không có cá, hắn không nhìn thấy được thì chỉ có thể tạm thời để đó, chờ thấy được rồi lại thu thập sau. Còn giờ đã ở ngay trước mắt, tất nhiên sẽ không dễ dàng buông tha như vậy.