Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 422: Chương 421:

Chương 421:

“Không được, bây giờ ta phải viết thư cho Thánh Thượng.” Tuy rằng tháng này đã viết thư rồi, nhưng mà tin tốt không sợ nhiều, lại thêm một phong thư nữa cũng có thể. Dù sao, lần này chuyện hắn muốn nói chính là chính sự.

Cố Thiệu nói làm liền làm, lập tức đứng dậy khỏi giường ngồi vào án thư, trải giấy ra bắt đầu viết thư. Hắn không cảm thấy viết những việc này cho Thánh Thượng xem thì có gì không đúng. Giống như Cố Thiệu tín nhiệm Trịnh tiên sinh vậy, hắn cũng tín nhiệm Thánh Thượng như thế, cảm thấy sau khi Thánh Thượng biết những việc này, tuyệt đối sẽ không ngồi xem mặc kệ. Cố Thiệu viết cực nhanh, không bao lâu đã viết rõ ràng sự tình ngọn nguồn. Chỉ là viết xong chuyện của hôm nay rồi, Cố Thiệu lại còn cảm thấy không đủ, hắn suy nghĩ trong chốc lát, vẫn quyết định lại đi ra ngoài một chuyến.

“Ta lại đi ra ngoài xem một lần. Lần trước đi khuyến khích nông nghiệp, bên cạnh đều có người của Đào huyện lệnh đi theo, lúc này ta không mang theo một người nào, xem bọn hắn còn giở trò bịp bợm như thế nào…” Cố Thiệu vừa lẩm bẩm, vừa mặc quần áo lên, “Chờ ta điều tra rõ chuyện này, lại thượng tấu hai việc này lên cùng một lúc, hai tội danh thêm vào đỉnh đầu, ta xem ông ta có còn chạy trốn được hay không.”

Nói xong, Cố Thiệu đã ra khỏi cửa phòng, chạy ra bên ngoài như một cơn gió vậy.

Hệ thống yên lặng xem hết toàn bộ quá trình.

Bình tĩnh mà xem xét, Cố Thiệu có thể tiến bộ giống như hiện nay, nó đã thỏa mãn.

Sau khi Cố Thiệu rời khỏi, gã sai vặt nhìn chằm chằm ở bên ngoài phòng hắn từ sáng sớm đã quay đầu chạy tới trước mặt Đào huyện lệnh. Hắn ta qua đó nhìn chằm chằm Cố Thiệu, cũng là Đào huyện lệnh sắp xếp, bây giờ Cố Thiệu rời đi, đương nhiên hắn ta phải bẩm báo cho lão gia nhà mình trước tiên.

“Ta thấy Cố đại nhân kia mặc một bộ đồ xuề xoà đi ra khỏi cửa, sau khi đụng phải sai dịch thì chỉ nói là muốn đi ra ngoài, cũng không nói là muốn đi đâu, càng không cho sai dịch đi theo.” Gã sai vặt nói xong liền lớn mật mà tiếp tục đoán, “Lão gia ngài nói xem, có phải Cố đại nhân này cố ý tránh người của chúng ta, muốn tiếp tục điều tra chúng ta đến tận cùng hay không?”

Sau khi Đào huyện lệnh bị Cố Thiệu làm cho tức giận một hồi, tới bây giờ cũng còn chưa hòa hoãn lại được, ngồi ở trên ghế nhăn mày nhăn mặt. Rõ ràng trời cũng không nóng, nhưng ông ta lại có ba phần khó chịu, ngồi ở đó cầm quạt quạt mấy cái. Sau khi nghe gã sai vặt nói xong, tâm trạng vốn đã không tốt của Đào huyện lệnh, càng tồi tệ hơn rất nhiều: “Đồ chó này, ngược lại cũng rất khôn khéo.”

Gã sai vặt thấy lão gia cũng nói như vậy, không khỏi có chút lo lắng: “Nếu hắn ta thật sự điều tra ra cái gì thì phải làm thế nào mới tốt?”

“Hắn ta thích điều tra thì cứ để cho hắn ta điều tra!” Đào huyện lệnh tức giận nói, “Ta xem hắn ta có mấy phần bản lĩnh, còn có thể lật cả huyện Đào Nguyên này chắc?”

Nói rồi Đào huyện lệnh động thân đứng dậy khỏi ghế, nôn nóng đi vòng vòng khắp phòng, “Chẳng qua chỉ là một Thông xử nho nhỏ, mặc dù quan phẩm ở trên bản quan, nói cho cùng cũng chỉ mới lục phẩm. Cho dù hắn ta thật sự điều tra ra cái gì, chẳng lẽ thật sự có thể kéo ta từ trên vị trí Huyện lệnh này xuống à? Còn đăng báo lên cho Thánh Thượng nữa, ngược lại khẩu khí cũng không nhỏ! Một tên quan lục phẩm thôi, chẳng lẽ Thánh Thượng còn có thể nhớ rõ hắn là ai? Buồn cười!”

Gã sai vặt sáp lại gần: “Nhưng tiểu nhân nghe nói, hình như địa vị của vị Cố đại nhân này không nhỏ đâu.”

“Còn cần ngươi nói?” Đào huyện lệnh trừng mắt nhìn hắn ta một cái, không để bụng, “Trên đời này người có lai lịch không nhỏ nhiều lắm, đặc biệt là ở kinh thành kia, một cục gạch rơi xuống, mười người thì cũng có một người là hoàng thân quốc thích, còn lại, không phải nhà cao cửa rộng hiển quý gì đó thì là hương thân phú hào. Địa vị thì lớn đấy, nhưng ngươi xem người nào có bản lĩnh trực tiếp làm Thánh Thượng nhìn với con mắt khác? Ai có bản lĩnh làm Thánh Thượng ghi tạc trong lòng? Khoác lác à, làm như chẳng có ai biết vậy.”

Gã sai vặt nghe lão gia nhà mình phân tích một phen như vậy xong, có vẻ cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi: “Thế Cố đại nhân bên kia, không cần phải xen vào ư?”

“Ngươi tiếp tục nhìn chằm chằm một chút, đừng để hắn ta làm ra chuyện lớn gì là được rồi. Nếu thật sự làm ra cái gì, lại báo cho người phía trên, nghĩ chắc bọn họ cũng sẽ không ngồi xem mặc kệ.” Rốt cuộc vẫn lo lắng về câu nói kia của Cố Thiệu, cho nên, Đào huyện lệnh vẫn phân phó một câu.

Vừa mới nói xong, bên ngoài bỗng nhiên lại có một sai dịch đến nữa, đi đứng vội vàng, sau khi nhìn thấy Đào huyện lệnh thì ánh mắt sáng lên, vội vã chạy thẳng đến: “Huyện lệnh đại nhân, người của phủ thành bên kia tới.”

“Người tới?” Đào huyện lệnh cdo dự một chút, “… Là ai tới?”

“Tiểu nhân cũng không biết, có mấy vị đại nhân tới, đều mặc quan bào nữa kìa.”

Đào huyện lệnh nghe xong, lập tức không nói gì với gã sai vặt nữa, vội vàng theo sai dịch cùng qua đó. Đúng thật là có người của phủ thành tới, lần này có ba bốn người tới, mà phẩm cấp của mỗi người đều không thấp. Sau khi chào hỏi với nhau xong, lúc này Đào huyện lệnh mới hỏi bọn họ lý do.

Người đứng đầu không lập tức trả lời ngay, lại hỏi về Cố Thiệu.

Đào huyện lệnh hơi kinh ngạc, chỉ nói: “Các vị đại nhân đến không khéo, Cố đại nhân vừa mới đi ra ngoài, trước khi đi cũng không để lại tin tức gì cả, chúng ta cũng không biết hắn đi đâu, khi nào thì quay lại. Cố đại nhân này trẻ tuổi, không ngồi yên một chỗ được, lúc nào cũng muốn chạy ra bên ngoài ấy, ta cũng không ngăn được.”

Mấy người nhìn nhau một cái, cuối cùng nói: “Vậy chúng ta đây chờ một chút trước đã.”

Đào huyện lệnh hỏi: “Có phải phủ thành bên kia có chuyện gì quan trọng cần phân phó hay không? Nếu như có, ta đây sẽ phái người đi tìm Cố đại nhân ngay.”

Đại nhân ở đối diện xua xua tay: “Chuyện này nói quan trọng thì cũng quan trọng, nói không quan trọng thì cũng không quan trọng. Chúng ta đến đây, là vì đưa một lá thư, chỉ là thư lần này có hơi đặc biệt, là Thánh Thượng viết cho Cố đại nhân, cho nên cần tự tay giao đến cho Cố đại nhân.”

“Ngài nói ai?”

“Thánh Thượng đó.”

“…!!!” Đào huyện lệnh hít sâu một hơi, lảo đảo một chút, sắc mặt trắng bệch ngã về phía sau.

“Đại nhân!” Tiểu sai dịch ở phía sau tay mắt lanh lẹ lập tức đỡ lấy người.

“Đào đại nhân làm sao vậy?” Mấy vị đại nhân thấy thế, cũng có chút kinh ngạc.

“Không có gì… Khụ khụ khụ, không có gì.” Đào huyện lệnh lau mồ hôi trên đầu, “Ta đây là, ta đây không phải là mừng thay cho Cố đại nhân sao. Trước kia chỉ biết hắn rất được thánh quyến, lại không biết Thánh Thượng còn nhớ thương Cố đại nhân như thế. Tốt, thật sự rất tốt, thì ra Cố đại nhân lại được sủng ái như thế, ta thật sự vui mừng thay hắn còn không kịp đây này.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!