Chương 422:
Mấy người của phủ thành còn cho rằng quan hệ của Đào huyện lệnh và Cố Thiệu cũng khá tốt, nhìn thấy Thánh Thượng gửi thư mà cũng vui mừng thay Cố Thiệu đến mức như vậy.
Xác thật, Đào huyện lệnh “vui mừng” đến mức sắp nói năng lộn xộn. Ông ta đâu có thể tưởng tượng được rằng, vả mặt đến nhanh như vậy, vừa rồi ông ta còn nói chắc chắn rằng, Cố Thiệu hoàn toàn không có khả năng truyền tin tức tới chỗ của Thánh Thượng, còn Thánh Thượng chẳng rảnh quan tâm đến một vị quan lục phẩm nho nhỏ như Cố Thiệu. Nhưng chỉ chớp mắt, thư của Thánh Thượng cũng đã đến trước mặt.
Bây giờ còn có gì mà Cố Thiệu không làm được? Đào huyện lệnh chỉ cần tưởng tượng thôi trong lòng đã chột dạ, sau lưng đổ mồ hôi, ông ta nói: “Thánh Thượng trăm công ngàn việc, mỗi ngày có nhiều việc phải xử lý như vậy, không nghĩ tới thế nhưng còn nhớ thương Cố đại nhân như vậy nữa. Lại không biết, lúc này vì sao Thánh Thượng lại gửi thư chứ.” Sau một lúc lâu, Đào huyện lệnh vẫn không nhịn được, hỏi thăm một phen.
Người tới cười nói: “Cụ thể viết cái gì thì chúng ta cũng không biết, chỉ biết lần này Thánh Thượng viết thư lại đây là bởi vì chuyện lần trước Thôi trấn vỡ đê. Cố đại nhân cũng coi như là lập một công lớn, nghĩ chắc là Thánh Thượng muốn khen ngợi một hai, mới cố ý viết một phong thư gửi đến đây.”
“Thánh Thượng còn coi trọng Cố đại nhân như vậy à.” Đào huyện lệnh cười khổ nói.
Dù sao Cố Thiệu cũng là người của phủ thành, mấy vị quan này cũng nguyện ý nói hai câu lời hay về hắn: “Đó là đương nhiên, Cố đại nhân tuổi trẻ, lại có tài học, người như vậy đến đâu cũng được người ta thích.”
Đào huyện lệnh đỡ tay của sai dịch, một lúc lâu sau mới không khụy chân xuống.
Lúc này ông ta thật hối hận.
Nếu như không có những việc này, trong chuyện Thôi trấn vỡ đê thì ông ta cũng là một đại công thần, quay đầu lại nếu luận công ban thưởng thì cũng có một phần của ông ta. Nhưng hôm nay việc ban thưởng này đã bị ông ta làm cho mất rồi, không đúng, đâu phải là ông ta làm mất chứ? Rõ ràng là người phía dưới quá vô dụng mà. Sớm không tham, muộn không tham, cố tình lại phạm phải chuyện này ngay dưới mí mắt của Cố Thiệu, thế này thì tốt rồi, toàn bộ đám người bọn họ đều sắp toi rồi!
Đào huyện lệnh sắp phiền muốn chết.
Lại nói Cố Thiệu bên này, sau khi ra khỏi đại môn của huyện nha, Cố Thiệu mướn một chiếc xe bò ra khỏi huyện thành. Nhưng mà xe bò cũng không dễ tìm, hắn tìm rất lâu mới tìm được một chiếc. Ngồi xe bò, Cố Thiệu dạo một vòng quanh các thôn ở ngoại thành một vòng, hết thời gian một buổi chiều, đã đi gần hết tất cả các thôn quanh huyện Đào Nguyên này rồi.
Tuy xa phu thấy Cố Thiệu ăn mặc rất tầm thường, nhưng nhìn không giống như là một người bình thường, lại thấy cả một buổi chiều này hắn đều xem những người trong thôn, không khỏi tò mò, chờ Cố Thiệu xem xong rồi, liền tìm hiểu một câu: “Công tử, không phải ngài là quan lão gia ở nơi nào đến đây chứ?”
Cố Thiệu bật cười: “Ngươi từng thấy có quan lão gia nào trẻ tuổi như ta chưa?”
“Thấy thì chưa từng thấy, nhưng mà ta từng nghe nói một người.” Xa phu cũng là một người thích nói chuyện, vừa bắt chuyện xong là không dừng lại được, “Chắc công tử biết phủ Hoài An của chúng ta có một vị Cố thông xử mới đến, vị kia chính là một người trẻ tuổi, ai cũng nói hắn còn chưa cập quan (20 tuổi) nữa, trẻ cỡ nào chứ, quan lớn trẻ tuổi như vậy không thường thấy đâu, huyện Đào Nguyên của chúng ta vài chục năm cũng chưa từng thấy một người. Còn nghe nói, vị Cố thông xử này còn có vẻ ngoài cực kỳ anh tuấn nữa, giống như công tử ngài vậy. Đáng tiếc, ta chưa gặp vị Cố thông xử này.”
Xa phu bất tri bất giác mà nịnh nọt đúng một phen, tiếp tục nói: “Lần này chúng ta có thể bình an không có việc gì, ít nhiều cũng là nhờ vị Cố thông xử này và vị Tấn An tiên sinh kia. Nếu mà không có hai người bọn họ, phỏng chừng bây giờ chúng ta cũng chẳng còn mạng nữa.”
Cố Thiệu tiếp tục nói theo người này: “Chuyện ngươi nói là chuyện khi trước Thôi trấn vỡ đê à?”
“Đúng vậy, không phải chuyện này thì còn có thể là chuyện gì?” Nói đến chuyện này, xa phu giống như là mở máy hát lên vậy, “Ít nhiều nhờ hai vị này, bảo người của quan phủ dẫn chúng ta vào trong núi. Nếu như không có hai người bọn họ, sao người của quan phủ có thể quan tâm đến sống chết của chúng ta? Công tử ngài nói chuyện không giống như người nơi này của chúng ta, hẳn là cũng là mới đến đây. Ngài không biết, huyện Đào Nguyên của chúng ta, thậm chí là toàn bộ phủ Hoài An, chẳng có nổi một quan phụ mẫu đứng đứng đắn đắn làm việc. Những năm nay, không biết cuộc sống của dân chúng trôi qua khổ thế nào.”
Điểm này Cố Thiệu nhìn một buổi chiều cũng đã nhìn ra. Vừa rồi hắn đi ngang qua những thôn xóm kia, thôn dân đều có chút xanh xao vàng vọt, đây không giống như là đói do hồng thủy tới nhiều ngày nay, mà là dáng vẻ hàng năm ăn không đủ no mới có.
Chỉ là có một chút hắn không rõ: “Ta thấy thuế lương cần giao cho triều đình có vẻ cũng không nhiều lắm.”
Triều đình thường xuyên giảm thuế, hẳn là gánh nặng của bá tánh không nặng như thế.
“Thuế lương không tính là nhiều, nhưng các loại thuế sai dịch linh tinh không biết tên lại có biết bao nhiêu, một đống đó đặt ở trên đầu, không biết cuộc sống trôi qua gian nan cỡ nào. Chúng ta cũng không biết mấy thứ này là triều đình muốn thu, hay là quan phủ địa phương muốn thu, chỉ là bọn hắn tới thu, cũng không có ai dám không đưa.”
“Hơn nữa, mặc dù không có những thứ đó, cuộc sống trôi qua cũng căng thẳng. Lương thực sản xuất ra ở ruộng chỉ có nhiêu đó, giao cho triều đình xong có người còn phải giao một phần nữa cho địa chủ, số còn lại mới là chi phí sinh hoạt nhà mình. Chút xíu lương thực như vậy, ăn no bụng cũng không đủ, nếu như gặp phải trời hạn một chút, úng một chút, thì càng đến mức cả nhà già trẻ đều phải đói bụng.”
Hắn ta nói xong, trên mặt không khỏi mang theo một chút lo âu: “Năm nay cũng là một năm thiên tai, cũng không biết đến lúc đó, quan phủ có thể cho chúng ta một con đường sống hay không.”
Cố Thiệu nghĩ đến Đào huyện lệnh kia, lại nghĩ đến số bạc bọn họ đã tham ô, không nhịn được mắng một câu: “Cẩu quan.”
“Công tử, nói cẩn thận.” Xa phu vô cùng khẩn trương mà nói một câu, hiển nhiên là cực kỳ sợ.
Cố Thiệu nhẫn nhịn, nhìn dáng vẻ sợ hãi của hắn ta cũng thật sự đáng thương, cho nên không hù dọa hắn ta nữa, cuối cùng lại mắng vài câu ở trong lòng.
“Mấy tên cẩu quan đó, chẳng có một ai biết làm việc, cũng không biết triều đình nuôi bọn họ có ích lợi gì.”
Hệ thống tràn đầy đồng cảm: “Làm quan mà không làm chủ vì dân, không bằng về nhà trồng khoai lang.”