Chương 423:
“Còn không phải à…” Cố Thiệu phụ họa một câu, quay đầu tiếp tục nhìn chằm chằm bên ngoài thùng xe. Sau khi đi được một đoạn xa, đột nhiên Cố Thiệu nhận ra một chuyện, “Đúng rồi, khoai lang là cái gì?”
--
Hệ thống đơn giản mà phổ cập một chút kiến thức khoa học về khoai lang cho Cố Thiệu. Mặc dù hệ thống nói ít, nhưng mà từ vài câu ít ỏi này, Cố Thiệu có thể nghe ra được một số tin tức khó lường từ mấy câu đó.
“Khoai lang này, thật sự có sản lượng cao như vậy?”
Hệ thống bình tĩnh nói: “Đó là tất nhiên.”
“Khoai lang ở Đại Tề cũng như vậy?”
“Giống cây này không kén nơi trồng, chỗ nào cũng đều có thể trồng.”
Cố Thiệu vỗ ngực, không đúng, lúc này hắn nên vỗ đầu mới đúng. Bởi vì những lời này của hệ thống, Cố Thiệu cảm thấy máu toàn thân đều vọt tới đỉnh đầu, đầu có chút choáng váng. Sản lượng cao như vậy, lại còn có thể trồng khắp Đại Tề, vậy nếu bá tánh đều trồng khoai lang này, chẳng phải là sẽ không cần chịu đói hay sao?
Nhưng sau khi hết kích động, Cố Thiệu bỗng nhiên thanh tỉnh, hắn hậu tri hậu giác mà nghĩ tới một cái khả năng không tốt, lại hỏi: “Sản lượng cao như vậy, lại còn có thể làm lương thực để ăn, loại đồ vật này, tại sao ta chưa bao giờ nghe qua?”
Hệ thống buông tay: “Đồ là đồ tốt, chẳng qua là ở Đại Tề của các ngươi không có."
Cố Thiệu nhíu mày: “Vậy mấy nước xung quanh thì sao?”
“Đừng nghĩ, đều không có, muốn tìm giống cây này, phải đi ra biển, tốn không ít công sức, mà cho dù làm như vậy cũng chưa chắc có thể tìm được.”
Khó trách, Cố Thiệu nghĩ thầm, khó trách hắn chưa bao giờ nhìn thấy loại cây như vậy ở trong sách, cũng chưa từng nghe nói qua, hoá ra đây không phải là nơi mà nó sinh sản đầu tiên. Nhưng mà, tuy rằng đã biết thứ này không có ở Đại Tề, nhưng Cố Thiệu vẫn tin, trong tay hệ thống chắc chắn có giống cây trồng này. Hắn ôm cánh tay, ngạo kiều tỏ vẻ: “Nếu ngươi đã nói như thế, vậy thì nhanh chóng lấy ra đi. Tuy rằng ta không yêu thích trồng trọt, nhưng là vì đồ vật này khá mới lạ, nên vẫn có thể cố thử làm chuyện này một lần.”
Hệ thống: “Hừ!”
Cố Thiệu vừa nghe tiếng hừ của hệ thống đã bị dọa sợ rồi, nhưng thời điểm mấu chốt, hắn vẫn có chút can đảm: “Ngươi không cho ta, ta liền không làm quan nữa!”
“Ta cũng không van xin ngươi làm quan, nếu như ngươi thật sự không muốn làm, thì nhân lúc còn sớm dâng sớ từ chức lên triều đình, mang theo thê tử cùng một nhà già trẻ của ngươi trở về trồng trọt đi. Từ nghèo thành giàu thì dễ, từ giàu về nghèo lại rất khó đấy, sau khi được hưởng sự phú quý của kinh thành, ta xem các cả nhà ngươi có thể sống nghèo mà yêu đời được bao lâu.” Hệ thống không nhanh không chậm mà nói ra, lại thêm một câu tàn nhẫn ở phía sau: “Còn ta sẽ lại tìm một ký chủ khác tốt hơn, bên ngoài có không ít người muốn phong hầu bái tướng nha.”
Cố Thiệu nổi giận: “Ngươi còn nghĩ đến việc tìm những người khác!”
“Dưa hái xanh không ngọt, ngươi đã có tâm từ quan, sao ta phải nhìn chằm chằm vào một mình ngươi.” Hệ thống chậm rì rì nói.
Cố Thiệu sắp bị hệ thống làm cho tức chết rồi, mấy chuyện sống nghèo khổ, nếu là đặt ở lúc hắn không muốn làm quan không muốn tới kinh thành, thì sao hệ thống dám nói như vậy? Hiện tại đến rồi, ép hắn đến con đường này, mắt thấy hắn không thể quay đầu lại, lá gan cũng lớn lên, còn dám không cần hắn?
Ngây thơ!
Nói chuyện một hồi, thế mà Cố Thiệu sắp sửa quên luôn chuyện khoai lang cấp ra sau đầu rồi. Vừa đúng lúc hiện giờ trời cũng không còn sớm, bụng Cố Thiệu sắp đói đến chịu không nổi, vội vàng nói xa phu đánh ngựa, quay trở về huyện thành.
Sau khi đi đến huyện nha, trời cũng đã tối đen. Sau khi xa phu đưa Cố Thiện đến huyện thành, rốt cuộc mới phản ứng lại: “Ngài…… Ngài chính là Cố đại nhân.”
Cố Thiệu đưa tiền xe cho hắn, cười cười với người nọ, cũng không giải thích, quay đầu liền đi vào bên trong huyện nha. Còn chưa đi xa, Cố Thiệu đã đụng phải một tiểu sai dịch, người nọ nhìn thấy hắn, vội vàng chạy tới, nói là trong đại sảnh có người đang đợi.
Cố Thiệu chịu đựng cơn đói, lại chạy tới đại sảnh. Lúc đi vào trong, đã thấy bên trong có vài người đang ngồi chờ đến mức sắp không còn kiên nhẫn. Hắn cũng không để ý đến Đào huyện lệnh đang chột dạ, quay đầu chào hỏi vài vị đại nhân khác. Đều là người của phủ nha, Cố Thiệu đều biết bọn họ: “Trương đại nhân, Đỗ đại nhân, sao các ngươi lại tới đây?”
“Chúng ta đến từ giữa trưa nay. Cố đại nhân, ngươi đi đâu, làm chúng ta chờ thật lâu.”
Cố Thiệu xin lỗi nói: “Buổi chiều đi ra ngoại thành dạo một vòng, không biết vài vị đại nhân tới đây.”
Mọi người vừa nghe hắn đi ra ngoại thành, liền biết khả năng cao là đi thị sát. Bọn họ vốn dĩ cũng không có lá gan trách cứ Cố Thiệu, nghe hắn nói như vậy càng không thể tìm ra lý do gì để trách cứ. Vài vị đại nhân khác cũng không trì hoãn nữa, vốn dĩ bọn họ tới đây chính là để truyền tin, hiện giờ Cố Thiệu đã trở lại, rốt cuộc bọn họ cũng có thể đưa thư đến tay hắn.
Nghe thấy Thánh Thượng gửi thư, phản ứng đầu tiên của Cố Thiệu lại là nhìn Đào huyện lệnh.
Như hắn dự đoán, lúc này sắc mặt của Đào huyện lệnh rất là không vui vẻ gì. Ông ta không thoải mái, trong lòng Cố Thiệu liền thoải mái hơn rất nhiều. Sau khi vui tươi hớn hở mà tiếp nhận tin tức, Cố Thiệu còn chuẩn bị mở miệng giữ lại vài vị ở lại ăn cơm chiều.
Mấy người bọn họ đều không muốn ở lại, bọn họ đã đợi ở đây cả một buổi chiều rồi, nếu còn chậm trễ nữa, nói không chừng hôm nay đừng mơ đến chuyện đi về.
Bọn họ muốn đi, Cố Thiệu cũng không ngăn cản, chờ sau khi sai dịch của huyện nha khách khí đưa tiễn bọn họ rời khỏi đây, trong đại sảnh chỉ còn lại Cố Thiệu và Đào huyện lệnh.
Cố Thiệu cầm thư, cố ý quơ quơ trước mắt Đào huyện lệnh vài vòng mới thu về. Trong lòng hắn cũng tò mò rốt cuộc Thánh Thượng viết cái gì, nên cũng không muốn dây dưa nhiều với Đào huyện lệnh nữa, sau khi cất thư đi liền xoay người chuẩn bị trở về phòng.
“Từ từ.” Đào huyện lệnh thình lình gọi lại.
“Đào huyện lệnh còn có việc gì muốn nói sao?”
Đối mặt với ánh mắt của Cố Thiệu, Đào huyện lệnh tức khắc cảm thấy cực kỳ khó chịu, lúc chuẩn bị chịu thua, Đào huyện lệnh vẫn nói: “Ta thật sự có chút lời muốn nói cùng Cố đại nhân.”
“À.” Vẻ mặt Cố Thiệu lạnh nhạt, “Đáng tiếc ông chọn sai giờ rồi, hiện tại ta không muốn nghe.”
Đào huyện lệnh ngẩn ra, mắt thấy Cố Thiệu đã sắp đi ra khỏi phòng, chân phản ứng nhanh hơn não, nhanh chóng đuổi theo Cố Thiệu, dang rộng cánh tay ngăn Cố Thiệu ở trước cửa lớn. Cố Thiệu nhìn lướt qua Đào huyện lệnh: “Thế nào, đây là Đào huyện lệnh muốn ngăn ta sao? Cho dù muốn ngăn, thì cũng nên chờ đến buổi tối đi, ban ngày ban mặt làm ra chuyện này, thật sự không tốt.”