Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 425: Chương 424:

Chương 424:

Đào huyện lệnh nhẫn nhịn, nuốt cơn tức giận này xuống, lại tiếp tục trưng ra gương mặt tươi cười, tự mình bưng một cái ghế ra: “Cố đại nhân, ngài ngồi xuống trước đi, ngài cứ ngồi xuống ghế trước rồi tính.”

“Lại định làm trò gì?”

“Cố đại nhân nói gì vậy, ở trước mặt ngài, ta sao dám đùa làm trò gì?” Đào huyện lệnh chờ Cố Thiệu ngồi xuống, mới ngồi ở bên cạnh hắn, mặt tươi cười: “Chẳng là ta là nghĩ, hôm nay lúc giữa trưa đã có một ít hiểu lầm với Cố đại nhân, cho nên cố ý tới đây làm sáng tỏ. Dù sao chúng ta cùng làm việc ở huyện Đào Nguyên này, cũng coi như là có duyên phận phải không.”

Cố Thiệu cũng không trả lời ông ta mà nói: “Nếu là duyên phận, thì cũng là nghiệt duyên.”

Đào huyện lệnh sửng sốt, chỉ có thể lựa chọn chịu đựng: “Chuyện lúc trước, Cố đại nhân có thể nghe ta nói vài câu không? Cũng không chậm trễ thời gian của ngài, chỉ cần nói vài câu là được rồi."

“Nói chuyện tham ô của ông?”

Đào huyện lệnh cười mỉm hai tiếng: “Cũng không phải tham ô.” Việc này nếu Cố Thiệu đã nói rõ ra, thì Đào huyện lệnh cũng không cần phải che che giấu giấu nữa, nếu như người ta đã muốn cáo trạng bẩm báo cho Thánh Thượng, thì cho dù che che giấu giấu cũng không có ý nghĩa gì, không bằng rộng mở thoải mái nói ra: “Không giấu gì Cố đại nhân ngài, ta là từ nơi này, cầm một chút bạc, chỉ có một chút thôi. Bạc ta lấy còn không đến một trăm, sao có thể nói là tham ô chứ? Nếu thật sự là tham quan, ta cũng sẽ không đến mức thảm như bây giờ.”

Cố Thiệu liếc ông ta một cái: “Đào huyện lệnh lời này của ông có phải là khiêm tốn quá không. Ta nghe nói từ chỗ của Đào huyện lệnh, cho dù trong kinh thành có ban quan ngũ phẩm lục phẩm cho ông thì ông cũng đều không để ý, quyết tâm muốn ở lại huyện Đào Nguyên làm chức huyện lệnh đến chết. Cố chấp như vậy, nói bên trong không có miếng mồi béo bở, ta không tin.”

Đào huyện lệnh thầm mắng một câu, cũng không biết là tên nào truyền lời ra bên ngoài, kết quả truyền tới tai Cố Thiệu: “Ta nói như vậy là vì luyến tiếc huyện Đào Nguyên, cũng không có ý gì khác.”

Cố Thiệu cười lạnh: “Nếu Đào huyện lệnh đã nói thế, thì mấy lời hôm nay cũng không còn gì để nói nữa rồi.”

Nói xong, liền chuẩn bị đứng dậy rời đi.

Đào huyện lệnh vội vàng giữ Cố Thiệu, căng da mặt cười ha hả nói: “Ngài cứ ngồi xuống đã, còn chưa tới giờ cơm chiều, ngài vội vã trở về làm gì?”

Từ đầu đến cuối Cố Thiệu đều không cho Đào huyện lệnh sắc mặt tốt đẹp nào, Đào huyện lệnh nhìn thấy bộ dạng này của hắn, chỉ cảm thấy hắn cực kỳ khó giải quyết. Đời này của ông ta chưa từng gặp phải người khó giải quyết như hắn, đây là mềm cứng đều không ăn, làm loạn đến mức không cho Đào huyện lệnh một chút mặt mũi nào, cũng không niệm tình gì.

“Được rồi, ta thừa nhận mình đã cầm thứ không nên cầm là được chứ gì? Không cần phiền ngài tự mình đi điều tra, tội danh này ta nhận. Chờ ngày mai, không, chờ lát nữa trở về ta liền đem hết sổ sách trong nhà ra tính toán, đem hết số tiền đó cái trả về. Lúc này không phải bên ngoài đang có không ít người dân bị đói nghèo hay sao, vừa lúc, số bạc kia đều dùng cho bọn họ là được chứ gì.”

Cố Thiệu vẫn cười lạnh.

Đào huyện lệnh cũng không biết lời này của ông ta có phải còn chưa đủ hay không, đầu óc nóng lên, vừa định nói nếu không thì chia một nửa số tiền đó cho Cố Thiệu, nhưng lời nói đến bên miệng, đã bị chính mình nuốt xuống đi. Sau khi bình tĩnh lại, Đào huyện lệnh mới cảm thấy may mắn vì mình không có nói như vậy, nếu nói ra, nói không chừng người đối diện sẽ trực tiếp trở mặt với ông ta. Dù sao vừa nhìn qua cũng có thể thấy người này không phải là kẻ thiếu tiền.

Còn may, còn may là chưa nói!

Khuôn mặt của Đào huyện lệnh khổ sở: “Cố đại nhân ngài cũng biết tình huống của nhà ta, trên có già, dưới có trẻ, già trẻ một nhà đều trông cậy vào một mình ta nuôi sống, hàng ngày trôi qua cũng vô cùng căng thẳng. Người khác làm quan còn có thể nạp tiểu thiếp, ta ngay cả nạp thiếp cũng chưa nạp, chỉ một lòng một dạ nghĩ đến vài người trong nhà. Là ta sai, nhưng không phải là ta cũng chỉ đang nghĩ cách khiến người nhà có thể ăn ngon mặc ấm hay sao? Sau mười năm gian khổ học tập, bọn họ đi theo ta chịu khổ chịu tội, hiện giờ ta lên làm huyện lệnh, ta nở mày nở mặt, chẳng lẽ không làm cho bọn họ nở mày nở mặt cùng ta hay sao?”

“Cho nên ông liền tham ô?”

Trong lòng Đào huyện lệnh tức giận, sau hôm nay, chỉ sợ ông ta sẽ không thể nghe thêm được cái từ “Tham ô” này lần nào nữa: “Ta cũng không muốn… Từ sau khi nói chuyện cùng với Cố đại nhân lúc giữa trưa hôm nay, ta đã suy nghĩ cẩn thận, sau này nhất định thay đổi triệt để, quyết tâm sửa đổi lỗi lầm, làm một thanh quan đường đường chính chính. Những cái đó bạc đó, ta cũng không cần, một xu đều bỏ.”

“Không những như thế, nếu là Cố đại nhân có tâm muốn sửa trị lại huyện Đào Nguyên này, ta cũng sẽ giúp đỡ Cố đại nhân.” Những người phía dưới đều đã làm việc ở bên cạnh Đào huyện lệnh nhiều năm, ai tham ô, tham ô nhiều hay ít, Đào huyện lệnh đều biết rõ rành mạch. Đặc biệt là thân tín của Đào huyện lệnh, ông ta là người biết rõ ràng nhất: “Ngài muốn xử lý mấy chuyện tham ô này, dù sao cũng phải có phụ tá đắc lực.”

Đào huyện lệnh tự đề cử mình.

Cố Thiệu cũng lập tức hiểu ra ý của Đào huyện lệnh: “Không nghĩ tới Đào huyện lệnh lại rất dứt khoát quả quyết, nói thả liền thả, nên bỏ liền bỏ.”

“Một chút chuyện này có tính là gì, chỉ cần Cố đại nhân phân phó một tiếng, ta đều sẽ làm theo.”

Đào huyện lệnh nói chuyện rất có thành ý. Cứ như vậy trong nháy mắt, Cố Thiệu thậm chí còn nghĩ tới việc liên thủ cùng với Đào huyện lệnh, điều tra triệt để huyện Đào Nguyên này. Đào huyện lệnh làm huyện lệnh ở đây lâu như vậy, đừng nói là một cái huyện Đào Nguyên này, chỉ sợ là ngay cả phủ Hoài An bên kia ông ta cũng nắm rõ trong lòng bàn tay, nếu đáp ứng ông ta một chút, khiến ông ta làm những người đó đều thú nhận tội, sau đó chờ đến lúc điều tra xong hết tất cả manh mối rồI mới quay ra thu thập Đào huyện lệnh, cũng không phải không thể.

Nhưng ý nghĩ thì cũng chỉ là ý nghĩ mà thôi, dù sao Cố Thiệu cũng không nghĩ tới sẽ cho ông ta có hội chuộc tội. Tham những đồng bạc dùng để cứu mạng người khác mà trong lòng không có một chút ăn năn nào, hiện giờ tìm ra ông ta, mà miệng lưỡi ông ta vẫn còn giảo biện. Người như vậy, một cơ hội để lấy công chuộc tội cũng đều không có. Nghĩ như vậy, Cố Thiệu liền nói: “Đào huyện lệnh có lòng như vậy thì thật là tốt, chỉ tiếc là ta không cần, dù sao sau khi báo việc này với Thánh Thượng, triều đình sẽ phái hơn phân nửa số quan ở kinh thành tới điều tra.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!