Chương 425:
Cố Thiệu nói xong liền bỏ tay Đào huyện lệnh ra, đứng lên.
“Cố đại nhân làm việc mà không lưu chút tình nào sao?” Đào huyện lệnh ở phía sau Cố Thiệu chất vấn một câu.
“Là Đào huyện lệnh không giữ lại con đường nào cho chính mình, lúc ông tham ô, có từng nghĩ tới bá tánh bên ngoài đã phải trải qua những ngày tháng như thế nào hay không?”
“Bọn họ khổ như vậy là do ta sai hay sao?!” Đào huyện lệnh cũng nổi giận, cái bộ dàng cứng mềm đều không ăn này của Cố Thiệu hoàn toàn chọc giận ông ta, không ngờ ông ta ở lại đây cầu xin lâu như vậy, đối phương lại chỉ coi mình như trò đùa? “Cho dù không có ta, bọn họ vẫn phải trải qua những ngày tháng khổ cực đó không phải hay sao? Không có huyện Đào Nguyên, vẫn sẽ có phủ Hoài An, không có phủ Hoài An, vãn sẽ có tỉnh Giang Tô, thậm chí không có tỉnh Giang Tô, thì vẫn còn một cái kinh thành to như vậy cần bọn họ cung phụng. Là ta khiến bọn họ phải nộp thuế, là ta khiến bọn họ phục lao dịch hay sao?”
“Ông còn cố chấp phải không?”
Đào huyện lệnh nói như chém đinh chặt sắt: “Vốn là như thế!”
Cho dù ông ta không tham ô, thì số bạc này vẫn sẽ bị người khác lấy đi. Nếu sớm muộn gì cũng đều bị lấy đi, vậy tại sao không thể để ông ta lấy đâu? Ông ta chỉ là cầm lấy một phần của mình. Không có ông ta, toàn bộ bá tánh của huyện Đào Nguyên cũng không thể tốt hơn được bao nhiêu.
“Ta thấy ông thật sự hết thuốc chữa rồi.” Cố Thiệu thật sự lười cãi nhau với một người như vậy.
Nhưng Đào huyện lệnh lại không chịu thả hắn đi: “Sao ngươi cứ phải gây khó dễ cho ta như vậy, chẳng lẽ ngươi không biết, việc này không phải chỉ có một mình ta thực hiện? Nếu thật sự điều tra ra, chỉ sợ toàn bộ quan lại ở phủ Hoài An đều bị ngươi đắc tội?”
“Vậy thì sao?”
Đào huyện lệnh bị thái độ này của hắn làm lúng túng, trong khoảng thời gian ngắn thế nhưng đã quên mất mình muốn nói cái gì, hơn nửa ngày mới tiếp tục nói: “Vậy thì sao? Ngươi phải làm việc ở phủ Hoài An phủ hơn ba năm, chẳng lẽ ngươi không sợ sau này bọn họ sẽ cắn ngược lại ngươi sao? Ta biết ngươi có chỗ dựa ở kinh thành, thậm chí ngay cả Thánh Thượng cũng rất coi trọng ngươi. Hiện giờ người mà ngươi phải đối đầu chỉ là một huyện lệnh nhỏ nhoi là ta đây, cho nên ngươi có thể đúng lý hợp tình, có thể mấy cái chỗ dựa kia của ngươi…, tóm lại sẽ có lúc không thể giúp nổi ngươi! Lỡ như ngươi tra được ra là hoàng thân quốc thích, lỡ như ngươi tra được là hoàng tử? Ngươi dám tra sao, ngươi có mạng để đi tra sao?”
Cố Thiệu sửng sốt.
Đào huyện lệnh cười một tiếng, cuối cùng cũng cảm thấy mình đúng: “Sợ?”
Cố Thiệu cười lắc lắc đầu: “Ta chỉ hơi kinh ngạc, bằng bộ óc heo này của ông sao có thể nghĩ được nhiều như vậy?”
Đào huyện lệnh khó tin mà nhìn chằm chằm Cố Thiệu, tức giận vì mình nói nhiều như vậy đều vô ích, cũng giận Cố Thiệu vì dám mắng mình như vậy, bị lửa giận tấn công, khiến ông ta ngã về phía sau. May mắn phía sau ông ta là ghế dựa, bằng không chắc chắn sẽ ngã ngồi trên mặt đất.
Cố Thiệu thấy vậy vội vàng dứt ra, nhanh như chớp đã không thấy tăm hơi.
“Cũng không thể để ông ta có cơ hội bám lên người.” Cố Thiệu quyết đoán chạy lấy người, rời đi một lúc lâu mới kêu người đi xem, tránh để tên Đào huyện lệnh này làm ra việc gì không hay.
Sau khi đi thật xa, hệ thống đột nhiên hỏi một câu: “Nếu về sau thật sự tra đến hoàng thân quốc thích, thậm chí là hoàng tử, ngươi sẽ thu tay lại sao?”
“Đương nhiên là không.” Tra ra được là hoàng thân quốc thích, đã là rất vẻ vang rồi, nếu là tra đến hoàng tử, vậy thì càng không thể dừng tay!
“Ngươi không lo lắng cho mạng nhỏ của mình sao?”
“Không phải còn có ngươi sao.” Cố Thiệu trả lời rất tự nhiên. Dù sao hệ thống là sẽ không trơ mắt nhìn hắn chết, hắn biết điều đó, hơn nữa còn vô cùng tự tin, tất nhiên sẽ không sợ những người này.
Cũng không biết là biểu hiện lúc này của Cố Thiệu quá tốt hay là sao, mà buổi tối hôm nay, sau khi Cố Thiệu viết tin cho Thánh Thượng xong, hệ thống lại cho hắn một khen thưởng.
Sau khi Cố Thiệu nghe thấy hai chữ khen thưởng thì tinh thần ngay lập tức phấn chấn, hai mắt sáng ngời.
Sau một lúc lâu, cuối cùng Cố Thiệu cũng đọc xong quyển sách mà hệ thống đưa cho hắn. Mặt trên viết rất nhiều loại cây trồng nếu không phải là loại có thể cho sản lượng cực cao, thì chính là có hiệu quả và lợi ích rất lớn, vô cùng mê người, nhưng mỗi loại cây bên trong, đều, không, phải, là, cây, trồng, của, Đại Tề!
---
Ngày thứ hai, Cố Thiệu thức dậy với hai quầng thâm mắt.
Buổi tối hôm qua hắn nói đến hơn nửa đêm, tiểu bụi đời hệ thống này cũng không chịu nhả ra. Đáng thương hắn buồn ngủ muốn xỉu, cuối cùng cũng không thể ngủ ngon.
Sau khi xuống giường, Cố Thiệu lấy nước rửa sạch mặt một phen, dùng nước lạnh vỗ lên trên mặt, hắn mới bị kích thích cho tỉnh táo hơn. Chỉ là nghĩ đến việc tối hôm qua mình gặp phải, Cố Thiệu vẫn rất tức giận với hệ thống. Vẽ một cái bánh lớn treo ở phía trước, cố ý làm cho người ta thèm, đây gọi là gì vậy chứ.
Dường như cảm ứng được oán niệm của Cố Thiệu, hệ thống lại đột nhiên xông ra, giải thích cho mình hai câu: “Tối hôm qua khen thưởng, thứ nhất là vì để ngươi mở rộng tầm mắt, sau này đừng nghe đến khoai lang là kích động đến mức ngốc nghếch thế kia; thứ hai, cũng là vì để ngươi nhận rõ, trên đời có rất nhiều thứ ngươi không chiếm được, đừng quá tham lam, cũng đừng nghĩ ăn một miếng là thành người mập, mọi việc đều phải từ từ mưu tính.”
Cố Thiệu cứng cổ: “Nói nhiều như vậy, ta chỉ hỏi một câu, rốt cuộc chỗ của ngươi có khoai lang hay không?”
Hệ thống trầm mặc.
Cố Thiệu cũng trầm mặc, một lát sau, hắn mới thử hỏi một câu: “Sẽ không phải… Thật sự không có chứ?” Ở trong lòng Cố Thiệu, hệ thống vẫn luôn là vạn năng, muốn cái gì có cái đó, đột nhiên tới một câu như vậy, Cố Thiệu còn sợ tổn thương lòng tự trọng của hệ thống.
Hệ thống chậm chạp không đáp lại.
“Thì ra, thật sự không có à…” Cố Thiệu còn có chút phiền muộn.
Hệ thống hừ một tiếng: “Ta là hệ thống cải tạo nam cặn bã, cũng không phải hệ thống gieo trồng.”
“Không phải đều là hệ thống à?”
Hệ thống lười giải thích cho hắn nghe. Tuy rằng đều là hệ thống, nhưng mà khác nhau nhiều lắm đấy. Khen thưởng đi theo hệ thống gieo trồng là hạt giống, mà khen thưởng của nó cho Cố Thiệu, hơn phân nửa đều là sách. Tuy nhiên, hệ thống lạnh lùng liếc nhìn Cố Thiệu một cái: “Mặc dù bây giờ ta không thể lấy ra được, nhưng ta lại có thể biết rõ ràng những thứ này ở đâu, nên tìm như thế nào, đổi một người khác ngươi thử xem?”
Cố Thiệu biết nó đây nhất định là bị nhục lòng tự tin, chặn lại nói: “Biết biết, ngươi lợi hại nhất được chưa?”