Chương 427:
Đối với mấy người lén lút này, Cố Thiệu cũng không để ý lắm, giống như lúc trước nói chuyện với hệ thống, Cố Thiệu thật sự không cảm thấy đối phương có thể bắt chẹt mình thế nào. Hắn vô dụng thế nào đi nữa, phía sau còn có một hệ thống đứng đây này. Hệ thống phải đợi hắn phong hầu bái tướng mới có thể cam tâm, trước khi hắn chưa phong hầu bái tướng, sao hệ thống có thể để hắn xảy ra chuyện được. Đúng là bởi vì ý thức được điều này, cho nên Cố Thiệu mới càng không sợ hãi.
Người khác đều cho rằng hậu trường của hắn là mấy vị đại nhân trong kinh thành, là Thánh Thượng ngồi ở Thái Cực Điện, nhưng thật ra, Cố Thiệu cảm thấy hậu trường chân chính của mình, là hệ thống.
Sau khi ra bên ngoài mua một chút đồ để ăn xong, Cố Thiệu nhìn cái bụng đã no hơi căng của mình, xoa xoa vài cái, bỗng nhiên có chút mệt rã rời.
Hắn dự định quay về nhà ngủ một lát trước rồi ra bên ngoài thị sát, còn chưa nằm xuống, lại nghe được bên ngoài có tiếng đập cửa. Cố Thiệu chỉ đành ngồi dậy mở cửa ra.
Người đến là Tấn An tiên sinh. Ông ấy nghe được một chút tiếng gió từ chỗ người khác, biết dường như Cố Thiệu đã đắc tội Đào huyện lệnh, cho nên cố ý lại đây hỏi một câu. Cố Thiệu cũng không gạt, trực tiếp nói ra hết những chuyện của quan phủ huyện Đào Nguyên, nói đến cũng buồn cười:
“Đào huyện lệnh kia cả miệng đầy những câu từ giảo biện, nghĩ hết các cách muốn con buông tha cho ông ta, hôm nay càng kỳ quái hơn, còn phái vài người tới chỗ con nhìn chằm chằm, sợ con có động tác gì đó, lại không biết buổi tối hôm qua thư của con đã được gửi đi suốt đêm.”
Tấn An tiên sinh yên lặng nhìn Cố Thiệu một cái, thế mà vẻ mặt có chút phức tạp.
Cố Thiệu sửng sốt: “Sao tiên sinh lại nhìn con như vậy?”
Chẳng lẽ Tấn An tiên sinh cảm thấy hắn làm sai?
“Không có việc gì, ta chỉ nghĩ, nếu như Viễn An biết hành động hiện giờ của ngươi, hẳn là cực kỳ vui mừng.”
Cố Thiệu nghe mà có chút mơ hồ: “Đây là nói như thế nào?”
“Đây cũng coi như là chuyện cũ năm xưa. Ban đầu Viễn An cũng có chí vào quan trường, chỉ là tính tình hắn cương trực, không muốn cúi đầu, mặc dù là đụng phải tường nam cũng không quay đầu lại. Cứng quá thì sẽ gãy, tính tình này sao có thể tiếp tục đi ở trong quan trường, dù Trịnh gia ở kinh thành cũng coi như là nhà số một số hai, nhưng cuối cùng Viễn An cũng không thể ở lại. Sau khi rét lạnh lòng, ông ấy đã buông bỏ ý nghĩ làm quan này, sau đó lại xảy ra một vài việc, ông ấy trực tiếp rời khỏi kinh thành đến huyện Kim Đàn làm học quan, vừa đi, đó là rất nhiều năm.”
Nếu không phải sau này gặp gỡ Cố Thiệu, chỉ sợ ông ấy sẽ còn tiếp tục ở lại huyện Kim Đàn.
Cố Thiệu sờ sờ cằm, thì ra cha nuôi còn từng trải qua những việc như vậy, thật là không nghĩ tới.
“Ông ấy là một người nghiêm chính trong sạch. Nhưng ông ấy chỉ có thể làm cho mình trong sạch, lại không có sức thay đổi người và sự việc ở xung quanh. Mà ngươi, may mắn hơn ông ấy rất nhiều, cũng kiên định hơn ông ấy rất nhiều.”
Tấn An tiên sinh bất ngờ nói ra một câu, làm Cố Thiệu được sủng ái mà lo lợ. Đột nhiên hắn cảm thấy, hình như mình đã làm ra một chuyện khó lường. Cũng phải, cha nuôi của hắn cũng không dám đọ sức chính diện cùng những người đó nhưng hắn cũng dám, quả thực lợi hại!
Cố Thiệu đang muốn dựng đuôi lên, bỗng nhiên nghĩ đến Tấn An tiên sinh còn ở trước mặt, vội đứng đắn nói: “Thật ra con cũng không nghĩ nhiều như vậy, chẳng qua chỉ là làm việc con nên làm thôi.”
“Vậy là đủ rồi.” Tấn An tiên sinh nói.
Trên đời này, được bao nhiêu người hiểu mình có thể làm cái gì, nên làm cái gì chứ? Vào quan trường, có mấy người trong sạch, đại đa số đều sống thành Đào huyện lệnh. Chỉ là, Tấn An tiên sinh vẫn có chút lo lắng với loại người như Đào huyện lệnh, ông ấy nói: “Lúc ta đến đây, triều đình có phái một vài thị vệ đi theo bảo vệ ta, lúc này ta chuyển một nửa số người đến cho ngươi.”
“Tiên sinh ngài lo lắng Đào huyện lệnh bọn họ?”
“Tiểu nhân khó phòng.”
Cố Thiệu gật đầu, tuy rằng có hệ thống ở đây hắn thật sự không lo lắng lắm, nhưng mà có thị vệ thì vẫn tốt hơn một chút.
Sau khi nói xong chuyện Đào huyện lệnh tham ô, Cố Thiệu lại bắt đầu nói với Tấn An tiên sinh về chuyện cứu tế này. Bây giờ người của quan phủ huyện Đào Nguyên bên này, Cố Thiệu không muốn tin họ nữa, để cho bọn họ nhúng tay cứu tế, vậy thì không phải là cứu bá tánh, mà là chính bọn họ. Cũng may lúc này số người đi theo bọn họ cùng đến đây, người cũng không ít, trong đó có Hộ Bộ cũng có Công Bộ, Cố Thiệu và Tấn An tiên sinh tính toán, đơn giản lợi dụng thân phận thông xử này của hắn, chính đại quang minh mà nhúng tay vào chuyện cứu tế.
Về việc cứu tế, hôm nay Cố Thiệu tuần tra một ngày đã có ý tưởng. Một trận lũ lụt đi qua, thu hoạch năm nay cũng coi như là xong rồi. Cũng may không thiệt hại người, nhân thủ đều còn ở đây. Lúa thì không trồng được nữa, không bằng trực tiếp để bá tánh trồng một vài loại thu hoạch theo mùa, sau này dù là bán hay là để nhà mình ăn cũng tốt, còn đỡ hơn là không có gì hết.
Còn về bạc cứu tế, Cố Thiệu cảm thấy cũng có thể thay đổi hình thức khác:
“Dù sao lần này không có tử thương, tuy rằng bá tánh gặp khó khăn, bây giờ đang khốn đốn, nhưng cũng vẫn là có tay có chân. Nếu mà trực tiếp phát thuế ruộng, thời gian dài, chỉ sợ bọn họ sẽ sinh lòng lười nhác.”
Tấn An tiên sinh cười hỏi hắn: “Ngươi lại có cách gì hả?”
Cố Thiệu ngượng ngùng mà gãi gãi đầu: “Con xem sách sử, đã từng xem qua rất nhiều sự tích cứu tế của tiền triều, trong đó có không ít đều là dùng công sức để thay cho bạc cứu tế. So với trực tiếp cho bọn họ thuế ruộng, còn không bằng để cho bọn họ dùng lao động để đổi lấy thuế ruộng. Lần này lũ lụt đi qua, những nơi phải sửa chữa đều rất nhiều, còn bờ sông đê đập cũng phải trùng tu nữa, hiện tại bọn họ đang nhàn rỗi, không bằng trực tiếp thuê bá tánh đi làm những việc này, ít nữa lại kết toán tiền công cho bọn họ theo giá thị trường, hành động tử tế mà không tốn kém gì như vậy, lại có thể một công đôi việc.”
“Con xem trong bổn triều thực lục, tổ tiên triều ta cũng thường dùng cách này, nhưng sau này bên trong có nhiều tham ô, nên gác lại biện pháp này. Tham ô cần sửa trị, nhưng biện pháp lấy công đại chẩn này lại không thể bỏ đi như vậy. Việc này cần triều đình đi đầu làm trước, chờ triều đình làm ra công tích, lại cổ động phú thương xung quanh tham dự vào đó.”
“Nói đến có tiền, những phú thương kia mới là có tiền nhất. Truy danh trục lợi là thiên tính của con người, bây giờ lợi đã tới tay, thì thiếu danh thôi. Nếu như cho bọn họ một cơ hội để nổi danh, làm cho bọn họ bỏ ra nhiều tiền một chút, thuê nạn dân trùng kiến cầu đường, thư viện, miếu thờ linh tinh, nhất định bọn họ cũng sẽ nguyện ý.”