Chương 428:
Tấn An tiên sinh thấy hắn nói đạo lý rõ ràng, nghe mà cũng vui mừng thay bạn cũ. Tuy rằng Viễn An không thể tiếp tục đi ở trong quan trường, để lại không ít tiếc nuối, nhưng hôm nay học sinh của ông ấy, đã đi được ra dáng ra hình.
Cho thêm thời gian nữa, chưa chắc không có khả năng phong hầu bái tướng.
Tuy nói suy nghĩ này của Cố Thiệu là bất ngờ nảy ra, nhưng cũng không phải không thể được. Tấn An tiên sinh thấy hắn tràn đầy tin tưởng, liền để hắn buông tay làm thử xem. Dù sao quan phủ huyện Đào Nguyên đã xem như phế đi, Đào huyện lệnh cũng không biết là bị bệnh thật hay là bị bệnh giả, dù gì cũng mãi không ra khỏi phòng, cũng mặc kệ Cố Thiệu ở bên ngoài lăn lộn cái gì. Còn những tên thuộc hạ của ông ta, không ngáng chân Cố Thiệu đã coi như là tốt, đâu có rảnh đi qua giúp đỡ.
Bớt đi bọn họ, không những việc cứu tế không bị chậm trễ, ngược lại còn tiến hành đâu vào đấy.
Mắt thấy tình hình tai nạn dần dần được khống chế, Tấn An tiên sinh càng vừa lòng với Cố Thiệu hơn. Chỉ chớp mắt lại qua mấy ngày, buổi sáng ngày hôm nay, Tấn An tiên sinh đang viết công văn ở trong quan thự, lại bỗng nhiên nghe thấy từ bên ngoài truyền đến một trận tiếng bước chân vội vàng, còn có tin dữ cùng theo đến:
“Không tốt rồi, Cố đại nhân xảy ra chuyện rồi!”
--
Lúc Tấn An tiên sinh mang người chạy đến, vừa lúc nhìn thấy một đại phu đứng bên cạnh Cố Thiệu.
Đại phu kia đang băng bó giúp người nào đó, nhưng hiển nhiên người được băng bó không phải là Cố Thiệu.
Người bị thương là một Ti lại trong huyện nha. Người kia ngồi trên ghế, trên đầu đầy máu, cũng không biết đã chảy bao lâu, vẫn chưa cầm được, máu cứ không ngừng chảy từ đỉnh đầu xuống khe giữa mí mắt. Ti lại kia cũng bị tình trạng của mình dọa sợ rồi, thậm chí còn không có thời gian để cảm nhận cơn đau trên đầu, chỉ liên tục hỏi: “Đại phu, nếu máu của ta không cầm được thì phải làm sao bây giờ, liệu ta có vì mất máu quá nhiều mà cứ như vậy liền đi không? Đại phu ngài nói một câu đi, nếu ngài không nói lời nào thì trong lòng ta thật sự rất sợ hãi.”
Đại phu ban đầu còn nhẹ nhàng an ủi, nói cho hắn ta biết không có gì nghiêm trọng, không cần phải lo lắng, nhưng ông ta an ủi một lúc lâu mà người này vẫn không nghe lọt, bây giờ ông ta cũng cảm thấy phiền rồi.
“Đại phu ngài đừng không để ý đến ta, ngài nói có phải ta sắp chết rồi không?” Trong giọng nói của nam nhân đã mang theo tiếng khóc nghẹn ngào.
Đại phu thở dài một hơi: “Đã nói với ngươi là không chết được, cách cái chết còn xa lắm.”
“Vậy tại sao…”
“Câm miệng! Lại hỏi thì ta sẽ để máu ngươi chảy khô.” Đại phu thực sự khó chịu với hắn ta.
Cũng may lời này còn có tác dụng hơn những lời khác, chỉ cần một câu này, người sợ chết kia thực sự đã yên tĩnh lại.
Chỉ nhìn vũng máu ở đây thôi đã thấy cực kỳ đáng sợ rồi, nhưng ngoại trừ hắn ta thì tất cả mọi người bên cạnh đều ổn, không xảy ra chuyện gì. Người bị đồn xảy ra chuyện lớn là Cố Thiệu cũng đang thoải mái ngồi đó, thậm chí còn nhàn nhã đến mức bắt chéo chân. Sau khi nhìn thấy Tấn An tiên sinh đến, Cố Thiệu vội vàng thả chân xuống, đứng lên chào hỏi.
Sau khi Tấn An tiên sinh quan sát hắn từ trên xuống dưới một chút liền hỏi: “Không xảy ra chuyện gì chứ?”
“Xảy ra chuyện thì có, đáng tiếc không có ra đến trên đầu ta.” Cố Thiệu nhếch miệng, nói những chuyện vừa mới xảy ra cho Tấn An tiên sinh.
Vừa rồi hắn cùng người của mình đang làm việc trên đường, ai mà biết được trên lầu hai bên kia đường đột nhiên rơi xuống một chậu hoa, rơi thẳng một đường xuống đỉnh đầu hắn.
Bình hoa lớn như vậy, nếu thật sự đập xuống đầu thì không chết cũng phải mất đi nửa cái mạng. Vốn dĩ người xui xẻo phải là Cố Thiệu, không ngờ được trong lúc nguy hiểm, một người đi theo phía sau vừa đúng lúc bị trật chân, đầu tông vào lưng Cố Thiệu, khiến Cố Thiệu bị đụng loạng choạng lao về phía trước. Nếu không phải hắn kịp thời ổn định mình thì lần này hắn nhất định sẽ biến mình thành một tên hề trước mặt mọi người.
Chẳng qua thà bị mất mặt trước mặt mọi người còn hơn bị đập lên đầu.
Cố Thiệu quay đầu lại liếc nhìn người đang bị đại phu băng bó kia, này đúng là xui xẻo, tự nhiên lại thay hắn nhận cái chậu hoa này, không chỉ bị thiệt mà còn phá tướng.
“Đại phu, nhẹ tay nhẹ tay một chút, đau!” Nam nhân đang bị đại phu băng bó đau đến nhe răng trợn mắt.
Hắn cũng không biết tại sao mọi chuyện lại trở thành như thế này. Hôm nay Cố Thiệu đi ra ngoài, hắn là cố ý đi theo phía sau, mục đích chính là muốn thăm dò rõ ràng xem Cố Thiệu muốn đi chỗ nào. Về phần sau khi thăm dò rõ ràng xong, đương nhiên là có thể hành động.
Thực tế đã chứng minh, đây là phương pháp vô cùng tuyệt vời, có điều lúc áp dụng lại xảy ra sự cố. Cũng không biết là chuyện gì, nhìn thấy bồn hoa sắp đập phải người, hắn ta còn chưa kịp vui vẻ thì bất ngờ bị trật chân, ngã thẳng ra sau. Cố Thiệu không bị đập còn hắn lại vững vàng bị đập thẳng vào đầu.
Đúng là gặp quỷ, cũng không biết có phải do hắn ta hôm nay ra ngoài không xem hoàng lịch không.
Hệ thống lẳng lặng mà nhìn tất cả mọi chuyện, ẩn giấu công trạng cùng danh tiếng.
Mặc dù hệ thống không nói gì, nhưng Cố Thiệu vẫn luôn cảm thấy người bị thương có gì đó không đúng. Hắn cũng không muốn dùng ý đồ xấu nhất để suy đoán về hắn ta, chỉ là người này vốn là tâm phúc của Đào huyện lệnh, chuyện tham ô nhất định cũng có phần của hắn. Hơn nửa, hai ngày trước người này còn cố ý xa cách hắn, xúi giục mấy sai dịch cách hắn xa một chút, hôm nay lại đột nhiên bừng bừng hứng thú mà đi theo hắn, chuyện này vốn đã đáng nghi. Hiện tại lại xảy ra chuyện như vậy, thực sự khiến Cố Thiệu không thể không nghĩ nhiều. Chuyện này càng nghĩ nhiều thì sự đồng cảm duy nhất của hắn cũng không còn nữa.
Sau khi nói chuyện với Tấn An tiên sinh, Cố Thiệu lại nhìn về phía Đào huyện lệnh bên cạnh đến đây xem náo nhiệt, mỉm cười nói: “Khó được Đào huyện lệnh gần đây lại không có bệnh. Ông đã đến rồi cũng tốt, ta và vị đại nhân này cũng không quen, không biết nên an ủi như thế nào, hay là Đào huyện lệnh đi qua nói hai câu đi.”
Đào huyện lệnh nhìn dáng vẻ không bị thương chút nào của Cố Thiệu, ông ta còn có thể nói gì đây? Cũng chỉ có thể bất mãn đi qua an ủi. Sau khi nói vài lời an ủi đàng hoàng trước mặt mọi người, đến lúc không có người chú ý, Đào huyện lệnh liền trầm mặt hỏi: “Thành thật khai báo cho ta, chuyện này có phải là ngươi làm không?”
“Huyện lệnh đại nhân, ta…” Người nói chuyện họ Vương, chẳng qua chỉ là một Ti lại trong nha môn, nhưng trong mắt người khác, hắn cũng coi như là một nhân vậy có mặt mũi, thấy hắn cũng sẽ cung kính gọi hắn một tiếng Vương đại nhân. Chẳng qua, Vương đại nhân lúc này rõ ràng đã không còn uy phong như ngày xưa. Vương Ti lại cho rằng huyện lệnh muốn trách tội hắn, nên ấp úng hồi lâu cũng không dám lên tiếng.