Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 430: Chương 429:

Chương 429:

Đào huyện lệnh thấy vậy, làm sao có thể không biết suy nghĩ của hắn? Tên phế vật này, chút chuyện nhỏ như vậy cũng làm không xong.

“Mấy ngày nay các ngươi đều theo dõi hắn?”

“Vẫn luôn theo dõi mặc kệ ngày đêm.” Vương Ti lại cũng lo lắng Cố Thiệu sẽ đi cáo trạng. Mấy năm nay, người trong nhà đều trải qua vô cùng khá giả, đều là dựa vào thuế ruộng mà hắn đem về, nếu chuyện này bị người phát hiện, thì người một nhà bọn họ cũng xong rồi: “Mấy người chúng ta đều lần lượt thay phiên nhau theo dõi, chưa từng thả lỏng một khắc nào. Mấy ngày nay liên tục theo dõi, cũng không nhìn thấy Cố Thiệu đưa tin cho ai, chỉ có một lá thư đưa cho Tiền thượng thư, còn viết mơ mơ hồ hồ, thực sự không có vẻ gì là đang tố cáo. Không chỉ có Cố Thiệu bên này, ngay cả bên chỗ Tấn An tiên sinh, chúng ta cũng nhìn chằm chằm, bên phía ông ta cũng không có tin tức gì.”

“Tiếp tục theo dõi!” Đào huyện lệnh nheo mắt lại, cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.

Hôm đó Cố Thiệu nói chuyện kiên định như vậy, thoạt nhìn không có vẻ gì là đang nói dối.

Vương Ti lại nhẹ gật đầu, cũng không biết có phải do động tác quá lớn mà chạm đến vết thương không, hắn đau đến mức nhe răng trợn mắt. Lúc này hắn mới nhớ đến vết thương của mình, vết thương này vốn không phải do hắn gánh chịu… Vương Ti lại tối sầm mặt lại, nhìn về phía Đào huyện lệnh nói: “Huyện lệnh đại nhân, ngài có thấy vết thương trên đầu ta không?”

Đào huyện lệnh liếc mắt nhìn hắn: “Nếu người bị thương là ngươi, thì ngươi cũng chỉ có thể chịu đựng. Người ta là quý nhân từ kinh thành tới, chúng ta chẳng qua chỉ là quan nhỏ không đủ tư cách, làm sao có thể sao với người ta. Chỉ cần một câu của người ta là có thể khiến chúng ta táng gia bại sản, đây là không so được, cũng không thể so.”

Vương Ti lại nghe những lời này, sắc mặt càng âm trầm hơn, nghiến răng nghiến lợi nói ra ba chữ: “Dựa vào cái gì?”

“Dựa vào người ta có hậu thuẫn lớn, ngay cả Thánh Thượng cũng coi trọng hắn, chúng ta có thể làm gì được?”

Nói xong, Đào huyện lệnh nhìn lướt qua vẻ mặt của Vương Ti lại: “Dù sao thì ta cũng không dám đắc tội hắn. Tình huống hiện tại, cũng chỉ có thể đề phòng hắn, không cho hắn đem tin này đưa đến kinh thành, ngoại trừ chuyện này, cũng không còn biện pháp nào khác nữa, nếu có thể khiến hắn mãi mãi không thể bước ra khỏi huyện Đào Nguyên này, nhưng mà chúng ta làm gì có bản lĩnh này?”

Ánh mắt Vương Ti lại chợt lóe, không tự giác mà nhớ kĩ lời Đào huyện lệnh nói.

Bởi vì có Đào huyện lệnh phân phó, nên mấy ngày kế tiếp, lúc nào Cố Thiệu cũng có thể cảm giác bên cạnh đang có người nhìn trộm mình.

Hắn không cần nghĩ cũng biết những người này là ai. Nếu bọn họ chỉ nhìn lén thì không sao, dù sao hắn hành xử ngay thẳng, không phạm tội tham ô gì, nhưng bọn họ lại không chỉ theo dõi đơn giản như vậy, chỉ tính riêng hai ngày nay, Cố Thiệu đã trở về từ cõi chết bốn năm lần.

Bên cạnh hắn luôn mang theo thị vệ, cho dù là kẻ giết người tội ác tày trời cũng không tới gần được. Những người này cũng biết biện pháp đó không dùng được, nên bọn họ liên tục cố gắng muốn dùng đồ vật đập chết hắn, hoặc là một tảng đá, một bồn hoa, nhưng lần này thì hơi khác một chút. Cố Thiệu nhìn con dao cắm trên khe cửa, rồi nhẹ nhàng đảo mắt nhìn qua người hầu trẻ luyện đao “thất thủ” ở phía đối diện.

Thị vệ bên cạnh Cố Thiệu cũng bị sự cố này làm cho giật mình, lúc này liền rút dao vọt tới trước mặt người kia để mắng hắn ta một trận. Người này cũng không phải kẻ tốt lành gì, sau này cũng không thể ở lại trong huyện nha được. Không trách bọn họ tàn nhẫn, tùy tiện đuổi việc người khác, chỉ là hai ngày nay những sự cố phát sinh bất ngờ như vậy xảy ra quá nhiều, nhiều đến nổi bọn họ không thể không cẩn thận, nếu không sợ lại xảy ra những chuyện bất ngờ khác.

Cố Thiệu nhìn người hầu nhỏ bị xách ra ngoài, trong lòng cũng không chút gợn sóng.

Nếu không phải hắn có hệ thống hỗ trợ, nói không chừng lúc này hắn đã không còn trên đời. Mặc kệ người này là chủ động cũng được, bị bắt ép cũng được. Hắn cũng không tốt bụng đến mức đi thông cảm cho một kẻ muốn hại tánh mạng mình.

Sau khi người hầu bị người kéo xuống, đám người Vương Ti lại đang âm thầm quan sát không khỏi lại mắng một câu vô dụng.

Chỉ thiếu một chút nữa thôi, sao lại để hắn chạy thoát chứ? Nếu lúc nãy có thể thành công thì bọn họ cũng không cần lo lắng sợ hãi như vậy nữa.

Chỉ vì Cố Thiệu, những thuế ruộng mà bọn họ cầm lần này đã trả lại toàn bộ, phần nào bị bọn họ tiêu hết cũng phải dùng tiền riêng bù vào để trả trở về. Lúc lấy tiền thì không cảm thấy gì, lúc tiêu tiền cũng coi như đó là chuyện đương nhiên, nhưng hiện tại lúc đem tiền trả lại, mới thật sự là đau lòng. Số tiền lấy ra này, giống như một con dao, cứa từng nhát trên người bọn hắn. Nếu không có cái tên Cố Thiệu này thì tốt biết bao, không có hắn thì đã không có nhiều chuyện phiền phức như vậy. Nhìn xem bây giờ bọn họ xui xẻo biết bao nhiêu, tiền thì không cầm được, ngược lại dính một thân tanh.

Nhắc tới những người thịt đau, thì người thịt đau nhất hẳn là Đào huyện lệnh.

Tuy nói ông ta ở trước mặt Cố Thiệu kêu oan khóc than, nhưng trước đây lúc lấy tiền, thì ông ta chính là người lấy nhiều nhất trong huyện nha này. Hiện tại bởi vì không còn cách nào khác, ông ta không thể khiến Cố Thiệu câm miệng, cũng không thể lập tức giết hắn diệt khẩu, chỉ có thể trông cậy vào mấy tên thuộc hạ, nhưng những tên này đều là một lũ vô dụng, làm ầm ĩ nhiều ngày như vậy, mình thì hết bị thương tay đến bị thương chân, còn người khác lại không có chút vấn đề gì. Để đề phòng, Đào huyện lệnh chỉ có thể đem chỗ trống này lấp đầy trước.

Cũng may, thuế ruộng lần này vẫn chưa dùng bao nhiêu, bây giờ lại lấy ra, cũng coi như lấp đầy lỗ thủng lần này. Vì việc này mà mấy ngày nay Đào huyện lệnh bị phu nhân ở nhà lải nhải mãi. Mấy người phụ nhân ở nhà này, cho dù ngươi có giải thích với nàng thì cũng không thể nào nói rõ ràng được, Đào huyện lệnh nói hồi lâu, vợ ông ta cũng chỉ nhớ kĩ một chuyện, chính là Đào huyện lệnh lại lấy tiền từ trong nhà ra.

Tiền đã vào tay thì ai mà muốn lấy ra, huyện lệnh phu nhân ngày xưa liền cảm thấy ông ta là người nhát gan, hiện tại càng cảm thấy ông ta còn là kẻ bất tài. Sợ hãi cái gì? Trước kia cầm nhiều như vậy sao không thấy ông ta sợ hãi?

Đào huyện lệnh bị bà ta ồn ào đến đau đầu: “Đã nói với ngươi, hiện tại không giống với lúc trước.”

“Sao lại không giống, hắn sinh ra có bốn cái tay, hay là bốn cái chân, chẳng qua chỉ là một thằng nhóc mà thôi, vậy mà ông lại bị dọa sợ như vậy, cũng không thấy mất mặt sao.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!