Chương 430:
Đào huyện lệnh bực bội nói một câu: “Sau lưng người ta có người.”
“Sau lưng ông không phải cũng có người sao? Sợ hắn làm gì.”
Đào huyện lệnh thực sự là có khổ mà không thể nói. Phía sau ông ta đúng là có người. Nhưng so sánh người sau lưng ông và người sau lưng Cố Thiệu, đúng là một cái trên trời, một cái dưới đất. Trước đây Đào huyện lệnh còn gửi hy vọng vào người sau lưng ông ta có thể có chút tác dụng, nhưng sau khi để lộ tin tức ra, qua mấy ngày bên kia cũng không hồi âm cho ông ta. Đến lúc Đào huyện lệnh lại phái người đi nghe ngóng, bên kia cũng không cho một chút tin tức gì.
Đào huyện lệnh ở trong phòng một mình suy nghĩ hơn nửa ngày, cuối cùng cũng nhận ra, có lẽ huyện lệnh huyện Đào Nguyên là ông ta, hiện tại đã trở thành một đứa con bị bỏ rơi.
Trước đây Đào huyện lệnh cũng ngẫu nhiên cảm thán Cố Thiệu là đang khoe khoang, ông ta cũng không thật sự sợ hãi, nhưng hôm nay xảy ra chuyện như vậy, khiến ông ta không thể không suy nghĩ sâu xa. Càng nghĩ sâu liền càng sởn tóc gáy. Thậm chí Đào huyện lệnh còn nghĩ, liệu ông ta có phải trả lại hết tất cả những gì ông ta đã lấy hay không.
Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng thực hiện được lại không dễ dàng. Những năm qua, đồ mà Đào huyện lệnh tham ô, ngay cả mình ông ta cũng không biết số lượng cụ thể là bao nhiêu, nếu trong nhà xài tiết kiệm thì số tiền này còn có thể gom lại được. Nhưng cả nhà bọn họ đều là ăn xài phung phí, hiện tại làm gì còn tiền để gom lại chứ? Đào huyện lệnh ngày ngày lo lắng, hàng đêm lo lắng, chỉ ngóng trông những lời Cố Thiệu nói chỉ là cố ý hù dọa ông ta.
Thế nhưng, thư tố cáo của Cố Thiệu, hiện tại đã được gửi đến kinh thành.
Lúc Phó công công đi ra từ Thái Cực điện, một tiểu thái giám bên cạnh ánh mắt không được tốt, kém chút nữa là đụng vào ông ta.
Nếu là ngày thường thì Phó công công cũng không tính, nhưng hôm nay lại khác, sau khi bảo Tiểu Hạ Tử kéo tiểu thái giám xuống thưởng cho hắn mười cái đại bản, Phó công công mới sầm mặt xuống nói với một đám cung nhân: “Hôm nay phải mở to mắt ra cho ta, đụng vào ta thì không sao, nếu là mạo phạm đến Hoàng Thượng thì cẩn thận lớp da của các ngươi!”
Tất cả cung nhân đều cúi đầu nhận chỉ thị, không ai dám nói gì. Trên thực tế, không cần Phó công công dặn dò thì bọn họ cũng biết bầu không khí trong đại sảnh hôm nay không ổn. Cho dù không đi vào trong, bọn họ cũng có thể nghe thấy tiếng mắng chửi. Bên trong đó đều là những quan viên quan trọng, là trụ cột vững vàng của triều đình, ngay cả bọn họ còn bị giáo huấn thành như vậy, thì đừng nói đến những kẻ làm nô tài như bọn họ.
Cả ngày hôm nay, các cung nhân, thị vệ phụ trách trong điện Thái Cực đều vô cùng cẩn thận, sợ mình làm sai sẽ bị đuổi ra khỏi cung. Về phần mấy vị ở chính điện kia, liền càng thêm cẩn thận.
Chì là dù cẩn thận cũng không tránh được bị mắng một trận.
Hôm nay những người có uy tín trong triều đều tới đông đủ, lần lượt từng người đều bị Thánh Thượng mắng một trận, quan trọng là bọn họ bị mắng lâu như vậy, cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cả đám đều cảm thấy mờ mịt.
Tất cả mọi người đều bị mắng xong, cứ thay phiên nhau như thế, lúc này đến lượt Tiền thượng thư.
Tiền thượng thư ước tính thời gian, từ lúc bọn họ vào cửa đến hiện tại, Thánh Thượng đã mắng hai khắc đồng hồ (1 tiếng), cho dù cơn giận có lớn đến đâu thì hiện tại cũng muốn vơi đi rồi. Với lại ông còn nhìn thấy Thánh Thượng vừa uống một ngụm trà, hình như là mắng đến khô miệng, hẳn là cần phải nghỉ ngơi một chút.
Tiền thượng thư vừa thả lỏng, không hề báo trước, lại trực tiếp đối diện với ánh mắt của Hoàng Thượng.
Ngọn lửa trong lòng Hoàng Thượng ngay lập tức lại bị thổi lên: “Lấm la lấm lét, ngươi mới chính là người nên bị mắng nhất!”
---
Đột nhiên có một tiếng quát lớn, khiến cho cả người Tiền thượng thư đều ngây dại.
Những người khác cũng không biết vì sao Thánh Thượng lại đột nhiên nói một câu như vậy, nhưng mà không rõ thì kệ không rõ, bọn họ vẫn không dám hỏi nhiều, đều cúi thấp đầu, chỉ coi như mình không tồn tại vậy. Còn về Tiền thượng thư, mắng thì cứ mắng đi, dù sao cũng không phải mắng bọn họ.
Tiền thượng thư đã bị mắng đến đầu óc choáng váng. Khó khăn làm đầu óc thanh tỉnh một chút, âm thanh quở trách bên tai liên tục không ngừng, câu này đâm vào tim đau lòng hơn câu kia. Tiền thượng thư chịu đựng xấu hổ gắng sức mà nghe, sau hai ba câu, lập tức liền bắt được mấy chữ trong lời Hoàng Thượng nói, gì mà… cứu tế, tham ô? Vừa nghe thấy hai từ này, Tiền thượng thư vừa nãy còn nghẹn muốn chết thì giờ đầu óc đã rộng mở thông suốt.
Những người còn lại cũng như thế, lần này xảy ra chuyện cũng chỉ có mỗi chỗ phủ Hoài An kia, sau khi Thôi trấn vỡ đê, nhà cửa quanh huyện Đào Nguyên đều bị huỷ hoại hư hỏng, lương thực cũng đều mất hết, cũng may hiện giờ đã là tháng tư tháng năm, thời tiết không lạnh lắm, người cũng có thể ở trong lều. Nếu không, dù trận lũ lụt này không làm người chết, cũng sẽ bị thời tiết làm cho chết cóng hết.
Sau khi tình hình tai nạn xảy ra, không chờ phủ Hoài An trình báo lên, triều đình bên này đã lập tức chi tiền trợ cấp cứu tế xuống.
Chỉ là bây giờ nghe ý ở trong lời của Thánh Thượng, hình như là tiền trợ cấp cứu tế này xảy ra vấn đề, bị người tham ô không ít. Ý thức được điểm này, ánh mắt mọi người nhìn về phía Tiền thượng thư lại thay đổi ẩn ý.
Tiền thượng thư thật đúng là có khổ mà không nói nên lời, tiền trợ cấp này là được chi từ Hộ Bộ, vậy cái nồi này không thiếu được Hộ Bộ bọn họ phải đội rồi. Chỉ là Tiền thượng thư khổ trong lòng, Hộ Bộ có người nhúng tay hay không thì ông ta không rõ lắm, nhưng Tiền thượng thư biết rõ, ông ta không có nhúng tay vào một chút nào.
Tiền thượng thư khom lưng nhận lấy trận mắng vô tình của Hoàng Thượng, chờ cuối cùng Hoàng Thượng dừng mắng, ông ta mới thật cẩn thận mà thẳng lưng lên.
Ông ta không động đậy còn đỡ, vừa động đậy Hoàng Thượng nhìn thấy lại tức giận: “Ngươi nói ngươi làm chức Hộ Bộ thượng thư này có ích lợi gì, ngay cả người của Hộ Bộ các ngươi cũng không quản được, thật sự là chẳng có chút tác dụng nào.”
Tiền thượng thư há mồm muốn biện giải, chỉ là Hoàng Thượng đảo mắt rồi lại nói: “Đừng nói gì mà ngươi không biết việc của Hộ Bộ, toàn bộ Hộ Bộ đều là ngươi chưởng quản, ngươi phải biết mấy thứ đó. Thật sự không biết, thì chính là ngươi thất trách! Thân là mệnh quan triều đình, lại thất trách như vậy, tội lại nặng thêm một phần.”
“Thần…”
Hoàng Thượng thấy thế mà ông ta còn dám mở miệng, lập tức cảm thấy mình bị khiêu khích, càng giận không thể nói: “Ngươi còn muốn giảo biện đấy à? Ngươi có mặt mũi gì mà giảo biện, nếu trẫm là ngươi, trực tiếp đâm đầu vào cột chết ở đại điện này còn có ích hơn.”