Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 432: Chương 431:

Chương 431:

“Tiền trợ cấp này là từ trong tay của ngươi phê duyệt xuống dưới, Hộ Bộ các ngươi đều trộn lẫn vào. Nếu nói huyện lệnh huyện Đào Nguyên kia là tham nhỏ, vậy Hộ Bộ các ngươi chính là tham lớn, đặc biệt tham! Cầm bổng lộc của triều đình phát còn chưa đủ, còn nhớ thương đến bạc cứu mạng của người ta, ngươi nói mấy tên quỷ quái ở Hộ Bộ các ngươi, sao có thể làm hết những việc thương thiên hại lí như thế hả?”

Tiền thượng thư thở dài trong lòng, lại không biết nói gì.

Một lát sau, Hoàng Thượng liếc nhìn Tiền thượng thư một cái, còn rất không hài lòng: “Sao ngươi lại không nói?”

“…” Tiền thượng thư thật sự mệt quá mệt, nhưng Hoàng Thượng cũng hỏi như vậy rồi, dù thế nào ông ta cũng không thể tiếp tục buồn, chỉ có thể lựa lời tùy tiện nói một chút: “Thánh Thượng minh giám, việc này trên dưới Hộ Bộ có người nhúng tay hay không thì thần không biết, nhưng thần tuyệt đối không nhúng tay vào.”

“Tóm lại là ngươi sạch sẽ à?”

Tiền thượng thư rất muốn thở dài, xem đi, ông ta biết mà, lúc này nói cái gì cũng là sai. Cũng may các vị đại nhân bên cạnh cũng đều không phải thuần túy xem diễn, Tiêu thừa tướng nhìn trong chốc lát, vẫn đứng ra nói đỡ cho Tiền thượng thư một câu lời hay. Ông ấy vừa khởi đầu, những người còn lại cũng không yên lặng nữa.

Con người của Tiền thượng thư này, tuy rằng có hơi soi mói một chút, hơi làm người ta ghét một chút, không nhớ đến tình cảm một chút, bình thường còn thích ôm tiền, đến khi bọn họ có việc muốn Hộ Bộ chi tiền thì lại keo kiệt bủn xỉn, người mà hơi không kiên nhẫn đều khó mà có quan hệ tốt với ông ta. Nhưng mà dù sao cũng phải nói, đây vẫn là một người có lương tâm, hơn nữa gần đây nhìn cũng còn được, nhìn thuận mắt hơn hai năm trước nhiều.

Hoàng Thượng cũng chỉ là tức giận quá, cho nên mới tóm lấy Tiền thượng thư mắng đến mức như vậy. Thần tử của mình thì Hoàng Thượng vẫn biết đến, tuy rằng người này không làm cho người ta thích, nhưng tuyệt đối không phải là người dung túng cho thủ hạ tham ô. Mọi người cầu tình vài câu, Hoàng Thượng cũng dần dần tắt đi hỏa khí.

“Thôi.” Hoàng Thượng rộng lượng nói, “Lần này tha cho ngươi trước. Sau khi trở về thì sửa trị Hộ Bộ lại đàng hoàng cho trẫm, những người tay chân không sạch sẽ, cần phải xử lí sạch sẽ hết cho trẫm.”

Tiền thượng thư lau mồ hôi trên đầu, biết lần này xem như đã đi qua rồi.

Sau khi không khí nghiêm trọng tan đi, Tiêu thừa tướng đánh giá sắc mặt của Thánh Thượng một chút, lúc này mới châm chước mở miệng: “Không biết chuyện tham ô bạc cứu tế lần này, là ai trình lên ạ?”

Hoàng Thượng hừ một tiếng, cả mặt đều viết đương nhiên không phải mấy đồ không có tác dụng các ngươi bên này, mặt khác lại giải thích với mấy đồ vô dụng bọn họ rằng: “Là Trạng Nguyên lang trình lên, gửi gấp tám trăm dặm, chỉ sợ chuyện này nói chậm, quay đầu lại nạn dân cũng không sống nổi nữa.”

“Thì ra là Cố thông xử.” Sau khi Tiêu thừa tướng nghe xong cũng không kinh ngạc chút nào.

“Trừ Trạng Nguyên lang của trẫm, còn ai có thể ghét cái ác như kẻ thù như thế, còn ai có thể cần cù chăm chỉ, công chính liêm khiết như thế? Tuy Trạng Nguyên lang thân không ở kinh thành, nhưng mọi chuyện đều nghĩ cho trẫm, nghĩ cho triều đình, bây giờ Đại Tề thiếu nhất chính là quan tốt một lòng vì dân như vậy.” Dứt lời, Hoàng Thượng còn cảnh cáo vị nào đó ở phía dưới, “Người nào đó kia, vẫn nên học tập Trạng Nguyên lang người ta nhiều chút, nghiêm túc ngẫm lại xem nên làm thế nào phân ưu thay trẫm. Đừng suốt ngày sống trong mơ màng hồ đồ, ngay cả một chuyện đứng đắn cũng không làm được.”

Trong lòng Tiền thượng thư ha hả hai tiếng, phân ưu thay Thánh Thượng? Cố Thiệu này rõ ràng là ngại tính tình Thánh Thượng tốt quá, cũng ngại bọn họ sống những ngày an ổn đủ rồi, cố ý đến đây gây chuyện cho bọn họ.

Trịnh thượng thư đứng ở giữa mọi người, sau khi nghe thấy tên Cố Thiệu còn có một tràng khen ngợi của Thánh Thượng, hơi hơi có chút kinh ngạc, chỉ là cũng không tỏ vẻ gì hết.

Lần trước khi huyện Đào Nguyên xảy ra chuyện, trong nhà từ trên xuống dưới đều lo lắng, đặc biệt là nhị đệ của ông ấy, cả ngày chỉ ngóng trông tin tức của huyện Đào Nguyên, sầu đến mức ngay cả cơm cũng ăn không vô. Bọn họ nhìn cũng lo lắng, trước mặt ông ấy khuyên cũng khuyên rồi, nói cũng nói rồi, chỉ thiếu điều lấy đầu đảm bảo rằng chắc chắn Cố Thiệu sẽ không có việc gì, nhưng có khuyên như thế nào cũng vẫn không có tác dụng. Mãi đến sau khi bên kia gửi thư bình an đến, cuối cùng nhị đệ tốt của ông ấy mới thanh thản ổn định mà ăn một bữa cơm.

Đây đâu phải là cha nuôi đâu, dù là cha ruột của người ta, cũng chưa chắc đã quan tâm như vậy.

Nghĩ đến đệ đệ không biết cố gắng trong nhà, nghĩ đến Cố Thiệu mặc dù bây giờ không ở trước mặt Thánh Thượng cũng vẫn có thể lăn lộn đến hô mưa gọi gió, trong lòng Trịnh thượng thư cảm khái cực kỳ. Lúc này bị mắng thì kệ bị mắng, chẳng qua cũng may tin tức cũng coi như là tin tức tốt, ít nhất Cố Thiệu làm thông xử ở phủ Hoài An cũng là làm thật tốt.

Khen Cố Thiệu một hồi xong, cơn giận của Hoàng Thượng mới xem như hoàn toàn tiêu tan.

Vừa lúc bây giờ những người có tiếng nói trong triều đều ở trong đại điện này, thương nghị sự tình cũng rất tiện. Lần này Hoàng Thượng thật sự nổi giận, tính tình ông tốt không có nghĩa là ông sẽ chịu đựng mấy tên tham quan ô lại đó, trên thực tế, Hoàng Thượng ghét nhất những tên sâu mọt ấy. Trước kia không có người trực tiếp dâng mọi việc đến trước mặt ông, bây giờ đã dâng ra rồi, đương nhiên Hoàng Thượng sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.

Sau đó Đại Lý Tự Khanh Chu Giới Thôi bỗng nhiên bị điểm tên, thì nghe Hoàng Thượng nói: “Vụ án tham ô lần này, sẽ giao cho Chu ái khanh đến thẩm tra, cần phải thẩm tra rõ ràng cho trẫm, từ kinh thành đến phủ Hoài An, dọc theo con đường này đã qua tay những ai, lại bị lấy mất bao nhiêu, đều điều tra rõ ràng manh mối cho trẫm.”

“Quan viên lớn lớn bé bé trong phủ Hoài An kia, phàm là có chút liên quan đến việc này, đều phải tra tận gốc rễ cho trẫm, bắt đầu điều tra từ lúc hắn nhậm chức, đừng có chỉ tra mỗi chuyện tiền cứu trợ bây giờ thôi. Cho dù là tham ô một văn tiền, cũng đều phải bắt được cho trẫm!””

Chu Giới Thôi vội lĩnh mệnh.

Mọi người nhìn Chu Giới Thôi một cái, vị này chính là Đại Lý Tự Khanh, chuyện bình thường đâu đến lượt hắn ta nhúng tay? Bây giờ ý của Thánh Thượng, đó là muốn phái hắn ta đến phủ Hoài An, mà nghe cái giọng này là biết, lần này là phải xử phạt nặng.

Dăm ba câu phân phó Chu Giới Thôi xong, Hoàng Thượng lại chuyển hướng về phía Đoạn đại nhân mới lên chức Lại Bộ thượng thư: “Đợi sau khi điều tra rõ ràng vụ án tham ô, những tên tham quan kia dù là sống hay chết, sau này triều đình cũng sẽ không dùng lại nữa, người có tâm thuật bất chính, không cần cho bọn chúng cơ hội hối cải để làm người. Chuyện quan viên tiếp nhận chức vụ sau đó, còn cần Lại Bộ các ngươi phải cẩn thận chăm sóc, đừng để xảy ra sai lầm gì, lại chọn hạng người tàn nhẫn độc ác, ngồi không ăn bám gì đó nữa.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!