Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 433: Chương 432:

Chương 432:

Đoạn đại nhân ngoan ngoãn mà nhận chuyện này.

So sánh với Tiền thượng thư ở trước mặt đây, Đoạn đại nhân cảm thấy thái độ của Thánh Thượng với ông ta vẫn hoàn toàn có thể chấp nhận được. Có đối lập thì dễ dàng thỏa mãn hơn, tâm trạng của Đoạn đại nhân đang kỳ diệu, lại nghe được Hoàng Thượng lại dùng thần sắc ôn hoà nhiều lời một câu:

“Giao sự tình cho Đoạn ái khanh thì trẫm cực kỳ yên tâm. Chẳng qua trẫm cũng phải nói mấy lời không hay trước, lần này những quan lại phái đến phủ Hoài An đều từ một tay Đoạn ái khanh chọn ra, nếu sau này những quan lại kia làm ra chuyện gì, lại truyền ra lời đồn tham ô, vậy ngươi cũng đừng làm Thượng thư nữa, trực tiếp giảm ba cấp đi.”

“…???” Đoạn đại nhân cả kinh nhất thời không kéo hồn về được.

“Lần trước sau khi Trạng Nguyên lang viết thư đề cập đến chuyện quan xá trẫm liền phát hiện, hiện nay quan viên Đại Tề thật sự là quá nhiều. Không chỉ nhiều, mấu chốt là đều không làm việc, nhân cơ hội này giảm bớt đi một đám quan cũng tốt.”

“Sau này cũng không thể kệ bọn họ lấy bổng lộc mà không làm việc, sau lần này, kiểm tra quan viên mỗi ba năm một lần của Lại Bộ cũng phải xem xét thay đổi, nếu như hai lần kiểm tra liên tiếp đều không có chiến tích gì đáng nói, vậy tự xin từ quan đi, trước mắt triều đình đang nghèo, không nuôi nổi đám sâu mọt này. Việc này, cũng đều giao cho Lại Bộ các ngươi làm, cần phải hoàn thiện các chương trình hạng mục cho trẫm.”

Hoàng Thượng sờ cằm, nhìn Đoạn thượng thư, tựa như đang nói việc nhỏ lông gà vỏ tỏi gì thôi vậy: “Còn chế độ kiểm tra thi cụ thể phải sửa như thế nào… Ngươi đi xuống trước tự viết ra tấu chương, sau ba ngày nữa trình lên cho trẫm xem qua.”

Hoàng Thượng nói xong, lại không nghe thấy tiếng phụ họa thì cúi đầu nhìn xuống, có chút không vui mà nhìn Đoạn thượng thư một cái.

Đoạn đại nhân giật mình một cái, cũng không kịp nghĩ đến rốt cuộc mình thảm đến cỡ nào, vội vàng nói một tiếng vâng.

Sau đó lại bàn bạc, chỉ là mấy việc nhỏ vụn vặt, hai người Tiền thượng thư và Đoạn thượng thư đứng cùng nhau, sắc mặt người này sầu khổ hơn người kia, dù những người khác đang nói gì, hai người bọn họ cũng ngây ra, chẳng nói được một câu nào.

Chờ khi từ trong Thái Cực Điện ra ngoài, Đoạn đại nhân còn chưa phục hồi tinh thần lại từ trong sự đả kích khi nãy. Thánh Thượng nói rất đơn giản, chẳng qua chỉ có mấy câu, nhưng việc này mà bắt tay vào làm, lại vô cùng phiền toái. Chế độ kiểm tra quan viên của Đại Tề đã được noi theo gần trăm năm, mười năm gần đây mới dần dần trở thành hình thức lưu hành, không có sự khắc nghiệt như ngày xưa. Đây cũng là khó tránh khỏi, dù sao lối sống đã như thế, nếu muốn sửa thì chính là một công trình lớn.

Bây giờ Thánh Thượng bởi vì một vụ án tham ô mà muốn động vào chế độ kiểm tra của triều đình, chỗ này phải liên lụy đến bao nhiêu quan hệ lợi và hại chứ. Đoạn đại nhân chỉ cần nghĩ đến thôi đã cảm thấy đầu đầu, ông ta mới nhậm chức không bao lâu, sao lại gặp phải chuyện khó làm như thế này chứ. Việc này Hoàng Thượng chỉ động miệng thôi, nhưng Lại Bộ thượng thư ông ta đây, có thể sẽ bị mắng thảm.

Tiêu thừa tướng cũng hiểu được nỗi khổ của Đoạn đại nhân, sau khi ra ngoài còn an ủi ông ta vài câu: “Chúng ta đều là phân ưu thay Thánh Thượng, vạn sự chỉ cần nghĩ đến Thánh Thượng là được, những việc còn lại chớ nên đa tâm.”

Đoạn đại nhân thở dài một tiếng, tuy rằng ở trong lòng đã mắng vị Cố thông xử kia một tràng rồi, nhưng mà đối mặt với chư vị đồng liêu, ông ta vẫn là không thể không tỉnh táo lại: “Khiến chư vị đại nhân lo lắng, không có gì.”

Tiền thượng thư hiểu rõ mà nhìn ông ta một cái, không có gì sao?

Cố Thiệu còn không biết một phong thư của mình còn gây ra một trận sóng gió không lớn không nhỏ giữa các vị đại nhân ở triều đình, càng không biết bây giờ Đại Lý Tự Khanh đã xuất phát từ kinh thành, còn vừa đi vừa điều tra, thời gian hai ngày ngắn ngủi, cũng đã bắt được không ít người.

Lúc này Cố Thiệu còn đang cùng với Tấn An tiên sinh cứu tế ở huyện Đào Nguyên bên này. Bờ đê bên kia đã xây dựng gần xong rồi, đê đập cũng đang tu sửa. Những chỗ Cố Thiệu và Tấn An tiên sinh đã định ra lúc ban đầu, bây giờ đều đang khởi công.

Gặp tai hoạ không chỉ có mỗi huyện Đào Nguyên, toàn bộ phủ Hoài An đều bị lan đến, tuy rằng bá tánh không bị thương gì, nhưng không ít nhà ở đều bị huỷ hoại. Bây giờ triều đình đưa tiền đưa lương thực, để bọn họ tu sửa đê đập, tu sửa phủ nha, đương nhiên những người này sẽ mừng rỡ đi làm. Lũ lụt qua đi, bầu trời sáng sủa, nửa tháng tới đây đều là thời tiết tốt, chuyện tu sửa này cũng tiến triển cực kỳ nhanh chóng.

Cố Thiệu bên này vừa trông coi, lại vừa nhìn chằm chằm vào chuyện kết toán tiền này.

Vì không để bá tánh mang lòng nghi ngờ, tiền công đều được kết toán mỗi ba ngày, dù sao cũng phải để cho bọn họ cầm được tiền rõ ràng chính xác, vậy mới coi như chuyện cứu tế này đã làm đúng chỗ.

Chuyện lấy công đại chẩn này, ngay từ đầu Cố Thiệu đã không muốn chỉ để mỗi quan phủ làm. Cho nên vào lúc bọn họ cứu tế, Cố Thiệu cũng sai không ít người đến nói chuyện với phú thương xung quanh huyện Đào Nguyên. Tính toán để cho bọn họ ra tiền, thuê bá tánh đến tu sửa miếu thờ, thư viện linh tinh.

Có điều tự nhiên mở miệng khơi khơi đòi tiền cũng kỳ, nhưng cũng may những người Cố Thiệu phái đi đều là người giỏi nói chuyện, miệng lưỡi rất sắc bén, đều giỏi về mê hoặc nhân tâm, nói liên tục mấy ngày, ngược lại thật sự có vài vị phú thương động lòng.

Bên này chuyện gì cũng tiến hành đâu vào đấy, còn Đào huyện lệnh bên kia, lại càng thêm đứng ngồi không yên. Mỗi ngày thủ hạ ông ta phái qua giám sát Cố Thiệu bên kia, nhưng mắt thấy cũng đã nhìn chằm chằm hơn nửa tháng rồi, lại vẫn không phát hiện Cố Thiệu có hành động gì.

Chuyện này thật sự quá không bình thường.

Đào huyện lệnh còn nhớ rõ ràng bộ dáng của Cố Thiệu ngày đó, nói chắc chắn rằng muốn đến chỗ Thánh Thượng bên kia tố cáo ông ta, ông ta rất xác định, tuyệt đối không phải Cố Thiệu đang nói đùa, càng không phải cố ý hù dọa ông ta. Nhưng đúng thật là không nhìn thấy Cố Thiệu gửi thư, Đào huyện lệnh ở trong nhà càng rảnh rỗi lại càng không nhịn được suy nghĩ về việc này, càng nghĩ càng cảm thấy có phải mình đã bỏ qua điều gì hay không.

Cứ tiếp tục nghĩ như vậy, con người cũng trở nên nghi thần nghi quỷ.

Ngay khi Đào huyện lệnh quyết định muốn viết một phong thư cho người ở phía trên của ông ta hỏi một chút, bên kia đột nhiên truyền đến tin tức, nói là vị đại nhân ở phía trên kia của ông ta, đã ngã ngựa.

Sau khi tin tức truyền đến, Đào huyện lệnh ngã ngồi xuống ghế một cái, chỉ cảm thấy trời đất tối sầm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!