Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 439: Chương 438:

Chương 438:

Hắn ta biết bên trong huyện nha có nhiều người bị bắt, nhưng cũng không đến nỗi yên tĩnh như vậy, ngay cả Huyện lệnh mới là hắn ta đến nhậm chức cũng không có người nào đến đón.

Chu Giới Thôi cười một tiếng: "Vốn là cũng có mấy người, chỉ là hôm nay bên trong huyện thành mới có một cây cầu được sửa xong, tất cả mọi người đều đến đó xem náo nhiệt, trong lúc nhất thời đều quên Trâu đại nhân sắp đến."

Trâu huyện lệnh nghe vậy cũng không cảm thấy bị xúc phạm, vốn dĩ tình huống của huyện Đào Nguyên cũng không thể so sánh với những nơi khác: "Cầu kia ở rất xa sao?"

"Không xa."

Trâu huyện lệnh yên tâm, thậm chí còn mời Chu Giới Thôi cùng nhau đi đến đó. Nếu là đều đi tham gia náo nhiệt, vậy nói rõ nơi đó rất tưng bừng. Hôm nay ở huyện nha cũng không có chuyện cần làm, không bằng đi qua đó nhìn thử một chút.

Chu Giới Thôi không nghĩ vị Trâu huyện lệnh này lại cởi mở như vậy. Như vậy cũng được, hắn ta cũng cảm thấy ở bên trong huyện nha không thú vị gì cả. Lập tức dẫn Trâu huyện lệnh đến chỗ cầu mới sửa. Còn chưa đến chỗ, hai người đã nhìn thấy khắp nơi đều là người, có rất nhiều người vây quanh cây cầu, để cho người ta muốn chen vào cũng không chen vào được,

Đứng ở chỗ cao, Trâu huyện lệnh mới nhìn rõ được tình huống bên trong. Đúng là một cây cầu mới, nhìn bộ dạng cũng không tệ lắm, nhưng như vậy cũng chỉ là một cây cầu mà thôi, cũng không có gì hiếm lạ.

Trâu huyện lệnh đang muốn hỏi Chu đại nhân vì sao cầu này lại làm cho nhiều người đến xem như vậy, lại phát hiện trong đám người phát ra một tiếng hô to.

Trâu huyện lệnh dụi mắt nhìn sang.

Thì ra có người lật mở tấm vải đỏ, phía dưới lại là một tấm bia đá. Cách khá xa, Trâu huyện lệnh không thấy rõ người lật mở tấm vải đỏ có bộ dạng như thế nào, chỉ thấy là một người trẻ tuổi thân hình thon dài. Sau khi hắn vạch tấm vải đỏ lộ ra bia đá, những người bên cạnh đều nhón chân muốn nhìn đến phía trước.

Nhiều người như vậy chen lấn một chỗ có chút nguy hiểm, Trâu huyện lệnh nghĩ trong đầu, nhưng một giây sau hắn ta nghe được người này nhẹ nhàng nói một câu, sau khi nói xong, bá tánh đang vội vàng chen lấn về phía trước bỗng nhiên yên tĩnh lại.

Trâu huyện lệnh hoảng sợ hỏi: "Người ở giữa là ai thế?"

"Người đó à." Chu Giới Thôi cười một tiếng, nói: "Ngươi đó là Cố Thông xử."

"Hắn chính là Cố thông xử?" Trong lời nói của Trâu huyện lệnh còn mang theo sự không thể tưởng tượng nổi. Trước khi chưa đến đây, hắn ta cho rằng người có thể làm cho nhiều tham quan bị bắt như thế, nhất định là người thâm trầm nói năng thận trọng, nhưng hôm nay nhìn thấy người hăm hở nói chuyện lưu loát ở chính giữa đám người, quả thật Trâu huyện lệnh không có cách nào liên hệ được với Cố đại nhân trong tưởng tượng của mình. Nhìn một lúc lâu, Trâu huyện lệnh bỗng nhiên lại hỏi: "Rốt cuộc Cố đại nhân này đang nói cái gì?"

Nơi này cách xa bên kia, Trâu huyện lệnh chỉ nghe được tiếng ồn ào, còn về đang nói cái gì, vậy thì hoàn toàn không nghe được. Hắn ta thấy Cố Thiệu nói hùng hồn cổ vũ như thế, dân chúng xung quanh nghe cũng hết sức nghiêm túc, cho nên càng thêm tò mò.

Chu Giới Thôi suy nghĩ một chút: "Đại khái là nói chuyện sau khi lập bia đi."

"Có cái gì để nói?"

"Trâu đại nhân có chỗ không biết, Cố đại nhân vì để cho phú hào của huyện Đào Nguyện quyên góp bạc, thuê bá tánh tu sửa thư viện, miếu chùa, cầu, cố ý nghĩ ra cách lập bia này, tên được viết trên bia này, toàn là tên của những phú hộ có suy nghĩ muốn nêu cao tên tuổi."

"Chỉ như vậy?"

"Không chỉ có như vậy." Chu Giới Thôi tiếp tục nói: "Hắn còn hứa hẹn với những phú hộ kia, đợi sau khi chuyện giúp nạn thiên tai kết thúc, sẽ để cho huyện nha của huyện Đào Nguyên viết huyền chí, từ nay về sau phàm là người bỏ tiền ra xây dựng cái gì đó cho bá tánh, đều sẽ được viết vào bia ghi nhớ, đến lúc đó những người đó cũng sẽ được viết vào huyền chí. Một khi được viết bên trong huyền chí, từ nay về sau được xem như là nhân vật nổi tiếng thiên cổ. Hôm nay không chỉ huyện Đào Nguyên, ngay cả mấy huyện xung quanh cũng đều chuẩn bị làm như vậy. Lần trước ta nghe ý của Cố đại nhân, hình như còn muốn nhân cơ hội này khuyến khích Hạ Tri phủ viết phủ chí cho phủ Hoài An.”

Trâu tri huyện nghe vậy thì chậc lưỡi, những vẫn có chút không muốn tin tưởng: "Hắn nói như vậy, những phú hộ kia nguyện ý tin tưởng sao?"

“Ở huyện Đào nguyên Cố đại nhân có danh vọng cực cao, không nói đến chuyện khác, chỉ là chuyện lần trước Thôi trấn vỡ đê hắn để cho cả bá tánh huyện Đào Nguyên đi di dời, đã đủ cho trên dưới huyện Đào Nguyên tín nhiệm hắn. Hắn lấy chức quan Thông xử của mình đảm bảo, ai có thể không tin chứ?"

Vốn dĩ lúc còn ở kinh thành Chu Giới Thôi không có tiếp xúc gì với Cố Thiệu, nhưng hôm nay đến huyện Đào Nguyên, trái lại tiếp xúc rất nhiều. Tiếp xúc nhiều, Chu Giới Thôi cũng ít nhiều gì nhìn ra được tính cách của Cố Thiệu --- chính trực mà không bảo thủ, vừa có thứ mà mình kiên trì, nhưng lại có thể toàn thân lui ra, để cho người bên cạnh đều coi trọng hắn, không thể không nói, vị này vừa thông minh vừa may mắn.

Chu Giới Thôi suy nghĩ một chút, nói với Trâu huyện lệnh: "Tóm lại, vị Cố đại nhân này là một vị quan tốt vì dân vì nước, chuyện này, chắc sau này Trâu đại nhân sẽ biết."

Trâu huyện lệnh theo bản năng cười một tiếng, danh tiếng cũng đã truyền ra bên ngoài, hắn ta ở chỗ này nào dám nói Cố đại nhân không phải là vì quan tốt. Nếu nói cảm tưởng của Trâu huyện lệnh đối với Cố Thiệu, đó là vừa kính nể vừa có chút lo lắng.

Dù sao vị Cố thông xử này là người có thủ đoạn, suy nghĩ bén nhạy, lại biết ăn nói, người như vậy rành nhất là đầu độc lòng người, không trách những tham quan của huyện Đào Nguyên và phủ Hoài An không có cách nào với hắn. Nghĩ đến chuyện từ nay về sau còn phải làm cộng sự trong thời gian dài với vị thông xử này, Trâu huyện lệnh cảm giác được áp lực to lớn, hắn sợ mình không đối phó được vị Cố thông xử suy nghĩ thâm trầm này. Hồi lâu sau, Trâu huyện lệnh còn nghĩ đến một chuyện: "Vậy chữ trên bia kia, cũng là Cố đại nhân đích thân viết sao?"

Chu Giới Thôi lắc đầu: "Là Cố đại nhân cầu Tấn an tiên sinh viết."

"..." Trâu huyện lệnh sớm đã nghe được danh tiếng của Tấn An tiên sinh, "Tấn An tiên sinh nổi tiếng như thế, hôm nay viết chữ lập bia cho một cái cầu không tên?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!