Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 440: Chương 439:

Chương 439:

"Tấn An tiên sinh vô cùng xem trọng Cố đại nhân, lại bởi vì Cố đại nhân tuổi còn nhỏ, cho nên đối xử như vãn bối."

Trâu huyện lệnh yên lặng hồi lâu, vốn dĩ chỉ là có chút lo lắng, lúc này lại có chút sợ hãi. Chỉ nhìn thái độ của Tấn An tiên sinh, cũng biết vị Cố đại nhân này tuyệt đối không đắc tội nổi.

Trâu huyện lệnh tiếp tục nhìn chằm chằm bên kia.

Sau khi Cố Thiệu nói xong, ở bên cạnh có mấy người trung niên ăn mặc giàu có đi ra. Trâu huyện lệnh suy nghĩ đến lời Chu đại nhân mới vừa rồi, nghĩ thầm đây đều là những người bỏ tiền ra tiêu tiền như rác... À không là người cao thượng. Không thể không nói, cách của Cố thông xử rất hay, vừa giải quyết được chuyện, lại không cần ra một đồng nào, chờ sau khi hắn ta nhậm chức cũng phải tham khảo cách này một chút.

Sau khi chuyện bia đá được làm xong, Cố Thiệu lại hàn huyên một chút với mấy phú hộ của huyện Đào Nguyên.

Có Lâm lão gia cùng với Tằng lão gia đi đầu, mấy phụ hộ còn lại của huyện Đào Nguyên đều xem như sảng khoái, nhanh chóng quyên tiền giúp đỡ bá tánh.

Tiền được quyên còn nhiều hơn số mà Cố Thiệu dự tính trước.

Nhưng suy nghĩ của Cố Thiệu xa hơn những thứ này, hắn hy vọng sẽ còn được kéo dài ra sau này, như vậy mặc kệ có phải là gặp thiên tai hay không, mặc kệ bên ngoài có bao nhiêu dân bị nạn, áp lực mà quan phủ phải lo cũng sẽ nhẹ đi rất nhiều. Chuyện quan trọng hơn là, chỗ bá tánh cũng sẽ có tiền thật. Cố Thiệu không ngừng cố gắng, khen mấy phú hộ kia đến mức ai cũng mặt mày hớn hở, rối rít khoe khoang khoác lác, đảm bảo từ nay về sau nếu thiên tai xảy ra, nhất định sẽ là người đầu tiên quyên tiền giúp nạn thiên tài.

Nhìn thấy bọn họ từng người đều rơi vào bẫy, Cố Thiệu lại cảm thái với hệ thống: "Nhìn đi, người của huyện Đào Nguyên quả nhiên chất phác nhất.”

Muốn ra sức thì có người ra sức, muốn ra tiền thì có người bỏ tiền.

Hệ thống nhìn mấy phú hộ bị dụ dỗ không nhẹ kia, trong đầu nghĩ cái miệng kia của Cố Thiệu vẫn có chút tác dụng trong lúc mấu chốt. Xem ra mấy năm nay ăn cơm không uổng phí.

Sau khi nói chuyện xong với những phú hộ kia, Cố Thiệu mới nhớ ra một chuyện khác.

"Huyện lệnh mới của huyện Đào Nguyên, có phải hôm nay đến đây không?"

"Hình như là vậy."

"Ôi trời!" Cố Thiệu hơi hoảng hốt: "Sao ngươi cũng không nhắc nhở ta?"

"Ta còn có nghĩa vụ này sao?" Hệ thống đặt câu hỏi.

Nhất thời Cố Thiệu không nói được gì. hắn cũng không muốn nói nhảm nhiều với hệ thống, vì chuyện hôm nay, hắn đã kêu gọi tất cả quan lớn nhỏ trong huyện nha đến bổ sung nhân số để cho buổi lễ thật náo nhiệt. Ngay cả Tấn An tiên sinh cũng được hắn mời đến, hôm nay ở bên trong huyện nha, hình như chỉ còn lại Chu đại nhân nhàn rỗi không có đi ra ngoài. Đây cũng quá xấu hổ đi, nếu vị Huyện lệnh mới kia đến, nhất định sẽ cho rằng bọn họ cố ý lạnh nhạt.

Tạm biệt mọi người, Cố Thiệu vội vàng đến tửu lầu hai tầng tìm Tấn An tiên sinh, cùng ông ấy trở về huyện nha.

Bên kia, Chu Giới Thôi cũng dẫn Trâu huyện lệnh trở về huyện nha, người hai bên vừa khéo đụng mặt ở cửa huyện nha.

Cố Thiệu đoán được người này là ai, đôi mắt sáng lên, lập tức tiến lên chào hỏi.

Chu Giới Thôi là người quen, hoàn toàn không cần cố ý đi lên nói chuyện. Cố Thiệu đi đến tất nhiên là nhằm về phía Trâu huyện lệnh bên cạnh Chu Giới Thôi. Dù sao lúc này cũng là vì hắn quên mất người ta, Cố Thiệu không thể không khách khí được.

Nhưng sau khi nói chuyện, Cố Thiệu lập tức phát hiện, thái độ của Trâu huyện lệnh mới đến này đối với hắn hình như có chút tôn kính.

Mặc kệ hắn hỏi cái gì, vị Trâu huyện lệnh này đều trả lời rất cẩn thận, giống như hắn là một người đáng sợ lắm. Cố Thiệu cũng không muốn người mới đến có thành kiến với mình, cho nên lúc nói chuyện với Trâu huyện lệnh, Cố Thiệu cũng cẩn thận thêm, hết sức để cho Trâu huyện lệnh hiểu, mình là một người hiền lành.

Hiền lành thì hiền lành, nhưng Trâu huyện lệnh lại càng thấy càng áp lực hơn, không thể không nhịn xuống cố gắng trả lời từng câu một của Cố Thiệu. Chỉ là trong lòng hắn ta vẫn gõ chuông cảnh báo mình. Vị Cố thông xử này, không chỉ làm người lợi hại, nói chuyện còn rất cẩn thận chặt chẽ.

Xem ra là một người khẩu phật tâm xà.

Ở chỗ Trâu huyện lệnh, Cố Thiệu nhất định đụng phải đinh mềm. Chu Giới Thôi đi theo một đường, đại khái cũng đoán được thái độ của Trâu huyện lệnh.

Hắn ta xem hai ngày náo nhiệt, còn chưa xem đã nghiền, đã phải xuất phát hồi kinh rồi,l.

Ở bên phủ Hoài An này mặc kệ là tra án tham ô hay là chuyện giúp thiên tai cũng đều đã kết thúc hết rồi, sau khi Chu Giới Thôi chuẩn bị một ngày, thì tạm biệt với Cố Thiệu và Tấn An tiên sinh. Hành trình của hắn ta vội vàng, mấy người Cố Thiệu cũng không giữ lại, dù sao sau này trở về kinh thành còn có thể gặp lại, cũng không cần làm bộ quá nhiều.

Sau khi Chu Giới Thôi đi được hơn một tuần, quan mới đến nhậm chức của toàn bộ phủ Hoài An đều đến đông đủ.

Cố Thiệu nhìn qua xá mới được xây lại, nghĩ đến lúc đầu mình viết thư cho Thánh thượng. Tuy nói lúc này xây lại quan xá cũng không biết có phải vì lá thư đó của hắn hay không, nhưng nếu tu sửa, vậy có thể nói Thánh thượng vẫn nhớ đến bọn họ. Thánh thượng như vậy là lo nghĩ cho bọn họ, hắn thân là Thông xử phủ Hoài An do Hoàng thượng ngự phong, tất nhiên phải làm ra một trận thành tích mới được.

Bên kia, Chu Giới Thôi đi đường một thời gian dài, cuối cùng đến kinh thành.

Trước khi hồi kinh, Chu Giới Thôi đã đoán được lần trở về kinh thành này nhất định sẽ vô cùng náo nhiệt, sẽ mệt mỏi. Không nói những cái khác, chỉ với vấn đề thay đổi chế độ kiểm tra quan viên của Lại bộ, đã muốn động đao ở trên đầu không ít người. Liên quan đến lợi ích của bản thân, tất nhiên sẽ ồn ào không nhỏ.

Sự thật cũng giống như Chu Giới Thôi suy đoán, hôm nay trong kinh thành không được yên bình, nhất là bên triều đình kia, ngày nào cũng cãi vã.

Chỉ là để cho Chu Giới Thôi không hiểu là, bọn họ cãi nhau không phải vì cải cách kiểm tra của Lại bộ, mà là bởi vì một bức thư đưa tới có nên phái người ra biển hay không.

Sau khi Chu Giới Thôi nghe xong tin tức này lập tức phái người đi nghe ngóng. Cũng may chuyện này rất dễ hỏi thăm, không mất bao lâu đã được hỏi thăm ra, thì là một tháng trước Tiền đại nhân của Hộ bộ nhận được một bức thư, trong thư nói, trên biển có một vật tên là khoai tây, rất dễ trồng trọt, chỗ nào đều có thể trồng. Nghe nói phía trên còn có vẽ bản đồ, như vậy có thể tìm được bảo bối dễ dàng như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!