Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 441: Chương 440:

Chương 440:

Chỉ là chuyện này vẫn kéo dài đến bây giờ, đều không có tin tức gì, Chu Giới Thôi khó có thể tưởng tượng đám người triều đình kia vì một bức thư mà ồn ào đến bây giờ. Hắn ta không nhịn được cắt đứt lời của thuộc hạ, hỏi thêm một câi: "Thư kia là ai gửi đến?"

"Nghe nói là Cố thông xử của phủ Hoài An."

Chu Giới Thôi hơi co giật khóe miệng: "Thảo nào."

Cũng chỉ có người này có bản lĩnh này thôi.

Nếu thư này là người ngoài gửi đến, nói không chừng Tiền thượng thư còn không xem. Cho dù có xem, cũng sẽ không tin chuyện này, trái lại sẽ cảm thấy người ngoài đang dụ dỗ mình --- nhưng vấn đề là, thư này do Cố Thiệu gửi đến.

Bởi vì có chuyện của chợ chung và Thôi trấn, ở trong lòng Tiền thượng thư, Cố Thiệu vẫn là một người vô cùng đáng tin, mặc dù lúc này nội dung trong thư của hắn có chút không đáng tin, nhưng Tiền thượng thư vẫn nguyện ý tin tưởng Cố Thiệu một chút.

Ông ta giữ bức thư suy nghĩ hai ngày, sau đó lại phân phó thuộc hạ đi tìm hộ dân ra biển đánh cá, hỏi thăm bọn họ thử có thứ này hay không. Nghe mấy trăm người nói, rốt cuộc ở trong miệng một người nghe được tin tức tương tự.

Mặc dù chỉ có một người, nhưng Tiền thượng thư cũng yên tâm, ít nhất ông ta có thể chắc chắn Cố Thiệu không có lừa gạt mình. Cầm theo bức thư này còn có dẫn theo dân chài kia, Tiền thượng thư trực tiếp đưa tin tức này cho Thánh thượng.

Trong khoảng thời gian này Thánh thượng nhàn rỗi, dù sao bận rộn cũng là những người khác, chuyện nên giao cho người khác làm cũng đã giao rồi, tất nhiên bên này của ông không có nhiều chuyện. Vừa khéo vào lúc này Tiền thượng thư đến, Hoàng thượng xem xong bức thư này, cũng tin tưởng: “Đi, bảo vật có ích cho nước cho dân như thế, nhất định phải thay trẫm tìm được."

Hoàng thượng vẫn luôn noi theo minh quân nghìn đời để yêu cầu bản thân, hiền đức sao, Hoàng thượng đặt tay lên ngực tự hỏi, mình cũng có, chỉ là ở mặt thành tích thì không có thành tích kinh người gì cả, nếu thật sự có bảo bối như vậy, để cho bá tánh của Đại Tề an cư lạc nghiệp, không lo áo cơm, vậy ông thật sự sẽ trở thành một minh quân được lưu danh nghìn đời. Đừng nói tiên đế, dù là mấy chục vị hoàng đế lúc trước, cũng chưa chắc có một người nào có chiến công như vậy.

Vì muốn trở thành minh quân nghìn đời, Hoàng thượng nhất định phải thu vật gọi là khoai lang này vào tay. Với lại chuyện này còn do Trạng nguyên lang của ông trình lên, Hoàng thượng càng tin không có nghi ngờ.

Tiền thượng thư nghe được lời của Hoàng thượng, trong lòng cũng rất vui vẻ. Chỉ vì ông ta biết, chuyện này chỉ sợ không đơn giản như thế, hôm nay tuy Hoàng thượng đồng ý, nhưng phía dưới sẽ có nhiều đại thần phải đói.

Đừng nói các đại nhần khác, ngay cả ông ta lúc đầu xem bức thư này, cũng không hoàn toàn tin tưởng. Đúng như dự đoán, chuyện này truyền đi không được bao lâu, trong triều có người bắt đầu nghị luận, đều cảm thấy chuyện này là vô căn cứ. Có người thậm chí trực tiếp ở trong triều vạch tội Tiền thượng thư, nói ông ta bị tà thuật mê hoặc. Chờ sau khi biết bức thư này là Cố Thiệu viết, lại quay lại vạch tội Cố Thiệu, thậm chí ngay cả Trịnh thượng thư có quan hệ với Cố Thiệu cũng bị vạch tội.

Trịnh thượng thư không nói lời nào, lặng lặng nhìn bọn họ nhảy nhót,

Chuyện hoang đường như vậy, sao có thể tin được? Buồn cười là Tiền thượng thư không chỉ tin, còn mang tin tức này cho Thánh thượng, khuyến khích Thánh thượng phái người đi ra biển, rốt cuộc là có ý gì?

Tiền thượng thư liếc nhìn tiểu quan chỉ vào lỗ mũi của ông ta mà mắng, trong lòng tràn đầy khinh bỉ, nếu không phải ngay trước mặt Thánh thượng không tiện nổi giận, ông ta thật sự muốn lao ra mắng cho tên này một câu: Ngươi thì biết cái gì.

Cả ngày chỉ biết ăn no rồi mắng người ta, cũng không suy nghĩ tiền ăn cơm nay là do Hộ bộ bọn họ phát. Nếu bá tánh Đại Tề không được ăn no bụng, vậy cũng sẽ không có tiền mà đóng thuế, nếu như Hộ bộ không có tiền, đám người này ăn cái rắm!

Nhưng vấn đề người ăn rắm cũng không chỉ có một người, sống quá yên ổn, những người này đều không có ấn tượng tốt với trên biển: "Trên biển hung hiểm, nói không chừng có đi mà không có về, hôm nay bá tánh Đại Tề không phải là không có lương thực, cần gì phải mạo hiểm như thế?"

Tiền thượng thư quả thật không nhịn được nữa: "Không phải mỗi ngày triều đình đều phát gạo cho các ngươi sao, sao mỗi tháng nhà của Trần đại nhân còn đến cửa hàng gạo mua gạo tốt thượng đẳng? “Theo lời mới vừa rồi Trần đại nhân nói, triều đình đã phát lương thực, ngươi còn nhớ nhung lương thực bên ngoài, có phải là đang tự vả lời của mình không?"

"Hai chuyện này sao có thể giống như được?" Trần đại nhân bị nói cho sắc mặt đỏ bừng.

"Sao có thể không giống? Đặt lên trên người khác chính là nhàn rỗi không có chuyện gì làm cố ý tìm chết, đặt ở trên người ngươi là chuyện đương nhiên?"

Cũng may có người lập tức nhận khó khăn của Trần đại nhân, lên tiếng: "Cũng không thể nói như vậy, Trần đại nhân mua gạo không có chút nguy hiểm nào, nhưng ra biển chính là mua bán lỗ vốn, Trước tiên không nói đến chuyện đóng thuyền, nếu như người ra biển bị thiệt mạng, vậy chuyện này do ai chịu trách nhiệm? Để cho Tiền thượng thư chịu trách nhiệm sao? Hay để cho Thánh thượng chịu trách nhiệm? Tiền thượng thư cổ vũ Thánh thượng đóng thuyền ra biển, rõ ràng là muốn Thánh thượng gắn chữ bất nghĩa!"

"Chuyện này cũng chả có cái gì chứng minh, hơn nữa còn có một chuyện Tiền thượng thư còn chưa rõ ràng, khoai lang này cũng chỉ là Cố đại nhân nghe nói, lời một phía từ hộ dân chài kia, trừ người này không có ai nghe qua cả, vốn chuyện này không đáng tin, nhưng lại muốn phí công sức đi tìm, không khỏi quá ngu ngốc sao.”

"Ngoài ra, nếu như khoai lang là vật sản lượng như thế, các nước khác sao có thể tùy tiện để cho người khác có được, chuyện này nói ra ra biển tìm bảo, nhưng đến lúc đó còn chưa tìm được bảo, đã bị mất mạng rồi."

"Lỡ như các nước khác vì chuyện này mà ghi hận Đại Tề chúng ta, mang binh đến xâm phạm Đại Tề chúng ta thì phải làm sao?"

Mọi người ngươi một câu ta một câu, đều không đồng ý chuyện ra biển này.

Người bị mắng là Tiền thượng thư, nhưng người tức giận là Thánh thượng.

Không nói đến ông yêu thích Trạng nguyên lang, chỉ nói đến chuyện ra biển tìm khoai lang, Hoàng thượng cảm thấy chuyện này không có gì phải tranh cãi, rõ ràng là chuyện vì dân vì nước, sao bọn họ lại xoắn xuýt như vậy? Vì bá tánh, cho dù phiền phức, hao tổn nhiều chút, thì được tính là cái đó? Dù cho không tìm được thứ có sản lượng cao như khoai lang đỏ, nhưng nếu tìm được một cây trồng khác mang về, đó cũng là chuyện có lợi cho bá tánh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!