Chương 441:
Những người này, một đống lý do, nhưng không có ai là suy nghĩ thay bá tánh cả.
Thật đúng là đứng nói chuyện không mỏi eo, không cần phải nói, nhất định do triều đình cho bổng lộc quá nhiều!
Người phía dưới cãi nhau nửa ngày, mời chậm chạp phát hiện bầu không khí trong điện không đúng. Bọn họ nói nửa ngày, tự mình không cảm thấy được gì, nhưng những người xung quanh đã âm thầm cách xa bọn họ, tránh bọn họ như tránh ôn dịch. Mà không đúng nhất chính là Thánh thượng.
Nhìn thấy khuôn măt âm trầm của Thánh thượng, không ít người biết lúc này chắc mình đã nói sai rồi.
Chuyện nên sai cũng đã xảy ra, tiếp theo, những người chủ động đứng ra phản đối chuyện này, đều xếp hàng nghe Thánh thượng mắng chửi nửa ngày.
Không bị mắng không biết, sau khi bị mắng xong, mọi người đều vừa bị chóng mặt vừa suy nghĩ, thì ra mình ngăn cản chuyện ra biển, lại là có tội lớn như thế.
Lần này vào triều, mọi người đều không kịp nói những chuyện khác, tất cả đều nghe Thánh thượng ở phía trên mắng không phân biệt ai với ai.
Những người phản đối kia, cuối cùng bởi vì cảm xúc kịch liệt của Thánh thượng mà vứt mũ giáp vũ khí, không dám nói gì nữa.
Thượng thư Lại bộ Đoàn đại nhân đứng bên cạnh, trong lòng rất vui vẻ.
Những ngày qua ông ta nhìn mấy người cãi tới cãi lui, tranh cãi ồn ào lớn như vậy, kết quả cũng quên chuyện cải cách của Lại bộ.
Nhìn thì chuyện ra biển này còn phải tranh cãi một đoạn thời gian nữa, nếu như vậy, có phải đại biểu Lại bộ bọn họ cũng có thể không lo lắng gì?
Nghĩ tới đây, Đoàn đại nhân hận không thể lấy ra một dây pháo ăn mừng một trận!
Thư của Cố đại nhân, tới thật kịp lúc!
Chuyện ra biển cũng bởi vì có Hoàng thượng ủng hộ, cho nên cuối cùng những người bất mãn cũng không nói quá nhiều.
Cũng may Tiền thượng thư vẫn còn giữ lại một tia lý trí, biết mặc dù lời của những người này không có tác dụng gì, nhưng cũng có chút đạo lý. Ra biển tìm bảo, đúng là có nguy hiểm rất lớn, vì hạ sự tổn thất xuống thấp nhất, Tiền thượng thư bàn bạc với những người khác một phen, vì lý do an toàn, bọn họ quyết định chỉ phái hai chiến thuyền đi ra biển, ngụy trang thành thuyền buôn bán đi tìm hiểu trước.
Sau hai tháng, hai thương thuyền thám hiểm này lên đường từ Tuyền châu, chạy đi ra biển, trên thuyền chưa đầy tơ lụa và lá trà, nhìn không khác gì với thương thuyền bình thường.
Sau khi hai chiếc thuyền này ra biển, lúc đầu còn có tin tức truyền đến, sau đó thì giống như bị cắt đứt liên lạc vậy, một đoạn thời gian dài cũng không có tin tức gì.
Những người trong triều đó nhìn Tiền thượng thư giống như nhìn chuyện cười. Bọn họ sớm đã nói chuyện này không đáng tin rồi, hết lần này đến lần khác Tiền thượng thư còn tin tưởng không nghi ngờ, không chỉ tự mình tin, còn kéo cả Hoàng thượng ra, để cho hai chiếc thuyền nhỏ ra biển, cuối cùng không có thu hoạch được gì.
Tiền thượng thư biết những người này có ý gì, không có tức giận, cũng không nổi giận, chỉ là sau nửa năm, lại phái hai chiếc thuyền khác đi.
Giống như Cố Thiệu nói ở trong thư, chuyện này không vội được.
Sau khi mọi người nghe được tin tức Tiền thượng thư lại cho hai chiếc thuyền ra biển, lại cảm khái Tiền thượng thư không đáng tin cậy.
Chỉ là Thánh thượng lại thật sự dung túng, không chỉ không la mắng, trái lại còn ngầm cho phép hành động của Tiền thượng thư. Thấy thái độ của Thánh thượng, bọn họ cũng chỉ nuốt lời muốn nói xuống bụng. Tính toán một chút, không phải là bốn chiếc thuyền sao, chỉ cần không gây ra chuyện lớn gì, bọn họ cũng vui vẻ xem chuyện cười của Tiền thượng thư.
Nhưng ai cũng không ngờ đến, hai chiếc thuyền sau đó bị phái đi, cách nửa năm sau cũng không có tin tức.
Bốn chiếc thuyền giống như hoàn toàn mất tích vậy.
Đến đây, cũng không có người nào phí thời gian nhớ nhung đến nó nữa.
Ba năm thoáng cái trôi qua.
Đối với rất nhiều người mà nói, ba năm này cũng không có thay đổi gì quá lớn, nhưng đối với Cố Thiệu mà nói, ba năm này lại mang đến cho hắn không ít thay đổi,
Lúc đầu khi hắn đến phủ Hoài An, chỉ là vì chuyện trị thủy. Nhưng hôm nay ở chỗ này lâu như vậy, Cố Thiệu cũng dần sinh ra tình cảm.
Mặc kệ là huyện Đào Nguyên hay là phủ Hoài An, chỉ cần nơi hắn dừng lại, khó trách sẽ có chút lưu luyến, Cố Thiệu không muốn thấy nơi mình ở có tiếng dân oán thán, cho nên cố gắng hết khả năng, thay đổi từng chút một.
Mặc dù nơi thay đổi cũng không có thay đổi quá nhiều, nhưng có thể thay đổi thì đã được thay đổi.
Lúc đầu khi Cố Thiệu còn ở huyện Kim Đàn ăn không ngồi rồi đã phát hiện một chuyện, mặc dù triều đình ban nông thư, nhưng bên trong nông hộ cũng không có mấy người biết chữ, tình huống của phủ Hoài An này cũng không khác gì.
Nhưng thứ viết trong nông thư kia, là nghề nông mà bá tánh cần.
Sau khi Cố Thiệu rảnh rỗi, thì dẫn Thư lại trong nha môn, đi đến từng thôn, mở lớp dạy nông thư cho bọn họ, để cho bọn họ biết bên trong nông thư viết cái gì.
Có nghe trong sách viết gì hay không là một chuyện, nhưng thứ cần có, vẫn nên dạy cho bọn họ.
Trừ nghề nông ra, Cố Thiệu còn để ý bắt tham quan.
Mặc dù lần trước giải quyết không ít tham quan, nhưng tham quan này ấy à, vốn là bắt không hết, cõi đời này người kiên trì với bản tâm của mình không được nhiều, cho dù lúc đầu không tham, nhưng sau này đụng đến tiền bạc, cũng rất khó không động lòng. Sau khi động lòng rồi, càng khó dừng tay lại.
Đối với những tham quan này Cố Thiệu đều là bắt được thì bắt, mặc kệ phía sau người này có bao nhiều hậu đài, cũng không để ý sau chuyện này sẽ để cho danh tiếng của mình bị ảnh hưởng cái gì.
Bởi vì chuyện này, ở xung quanh huyện Đào Nguyên, danh tiếng của Cố Thiệu dần giống như Bao Thanh Thiên vậy.
Trong ba năm, Cố Thiệu đi theo Tấn An tiên sinh, ở ranh giới phủ Hoài An, thậm chí là nơi khác của phủ Hoài An xây dựng không ít đê đập. Phải nói lúc đầu chỉ là thử thăm dò phương pháp "Dùng nước cuốn phù sa" kia thôi, hôm nay đã có thể hoàn toàn thỏa mái mà làm cách này rồi.
Trải qua hai ba năm thí nghiệm, Cố Thiệu và Tấn An tiên sinh còn có mấy người Công bộ dần dần hiểu được rõ ràng cách làm này, dễ dàng xây dựng đê đập phòng lũ lụt đến.
Trừ phương pháp dùng nước đẩy phù sa này, Cố Thiệu và Tấn An tiên sinh còn nghĩ ra một cách khác, chính là ở trong máng nước chính xây dựng đê đập, cách hơi xa hai bên bờ sông, mượn nước xối vỡ đê để giảm bớt lũ lụt đối với đê điều, cũng có thể giữ nước lũ ở bãi đất bên ngoài bờ đê, nhất cử lưỡng tiện.