Chương 442:
Biện pháp dùng nước đẩy phù sa này ba năm trước cũng dùng, nhưng mới đầu không biết công hiệu như thế nào, chờ ba năm Hoàng Hạ lại dâng lũ lụt nhưng không có bị vỡ đê, mọi người mới biết chỗ tốt của hai cách này.
Dù sao đây cũng là một chuyện lớn, các triều đại trị thủy đều có thời gian mấy ngàn năm, cũng chưa tìm ra được cách nào. Hôm nay triều đình chỉ tốn hai ba năm có thể làm được đến mức này, mọi người đổi tâm phục khẩu phục đối với Công bộ và Tấn An tiên sinh.
Thật ra còn có Cố Thiệu nữa, chỉ là trăm quan ở kinh thành nghe Thánh thượng khen Cố Thiệu quá nhiều, thật sự nghe đến chán, đến phiền. Lúc này cho dù dưới sự nhắc nhở của Thánh thượng, bọn họ biết Cố Thiệu cống hiến rất nhiều vào chuyện này, nhưng bọn họ vẫn thờ ơ với Cố Thiệu, cố chấp không nhắc đến chỗ tốt của Cố Thiệu, nhưng lại khen Công bộ và Tấn An tiên sinh lên tận trời.
Vì chuyện này, Thánh thượng thiếu chút nữa bị bọn họ chọc tức chết.
Chỉ là Thánh thượng tức giận thì cứ tức giận, cũng không ảnh hưởng đến tiến triển trị thủy. Đến đây, Công bộ quyết định sử dụng hai biện pháp cho những con sông có nguy cơ dễ vỡ đê. Chẳng qua những chuyện này không có quan hệ gì với Cố Thiệu cả, hắn tới phủ Hoài An chỉ là vì thí nghiệm, hôm nay phương pháp đều giao cho người Công bộ, chuyện sau này cũng không cần Cố Thiệu và Tấn An tiên sinh lo lắng.
Ba năm nhiệm kỳ đã hết, Cố Thiệu đi theo Tấn An tiên sinh về kinh.
Tấn An tiên sinh là hồi kinh nghỉ ngơi một đoạn thời gian, từ nay về sau nếu không có chuyện gì sẽ đi du ngoạn mấy năm. Cố Thiệu sao, tất nhiên không tiêu sái như vậy, hắn phải trở về kinh báo cáo công việc, nếu không bất ngờ gì, Cố Thiệu cảm thấy trong tương lai chỉ sợ mấy năm nữa mình cũng sẽ không rời kinh thành được.
Lúc từ phủ Hoài An lên đường đã là 16 tháng giêng, qua tết, thời tiết cũng dần ấm lên. Vốn là đầu năm có thể hồi kinh, chỉ là Cố Thiệu suy nghĩ đến chuyện Tú Nương mang thai, cho nên cố ý dời qua nửa tháng sau.
Hôm đó chuẩn bị lên đường, chỗ bến tàu tràn đầy người. Lúc Cố Thiệu đi qua, thiếu chút nữa bị tình cảnh này làm cho sợ hết hồn.
"Cái này." Cố Thiệu chỉ vào những người ở bến tàu, nhất thời không nói được cái gì.
Hạ tri phủ cười: "Biết hôm nay Cố đại nhân phải về kinh, những bá tánh này là đến đưa tiễn."
Cố Thiệu nhất thời không biết nên nói cái gì. Thì ra những người này, là đến đưa tiễn hắn sao?
Hạ Tri phủ nói tiếp: "Không có ai nói với bọn họ, đều là tự tới đây."
Tới cam tâm tình nguyện.
Cố Thiệu nghe vậy, giương mắt nhìn bến tàu một vòng. Đều là người, có một ít người quen mặt, ví dụ nhưng chưởng quỹ của cửa hàng kẹo hắn thường xuyên mua, ví dụ như bà chủ của cửa hàng canh thịt, những người khác thì Cố Thiệu không nhớ, không nói được tên ra. Lúc hắn làm việc ở phủ Hoài An, rất nhiều chuyện đều là thuận tay làm, thuận tay giúp đỡ, không có suy nghĩ gì cả, càng không nhớ chuyện này vào lòng, nhưng thực ra những bá tánh này đều nhớ trong lòng.
Thấy Cố Thiệu nhìn sang, bá tánh trên bến tàu đều hưng phấn kêu lên: "Cố đại nhân nhìn đến chỗ này kia!"
Mọi người càng dùng sức vẫy tay hơn.
Giống như muốn vẫy đứt cánh tay vậy.
Hôm nay Cố Thiệu phải đi, nói không chừng từ nay về sau sẽ khó đến phủ Hoài An của bọn họ, mặc dù không nỡ để cho Cố đại nhân đi, nhưng bọn họ biết, Cố đại nhân là phải trở về kinh thành làm quan lớn, nơi nhỏ này của bọn họ, không giữ được Cố đại nhân.
---
Thuyền quan cách bến thuyền càng lúc càng xa.
Cố Thiệu đứng ở đuôi thuyền nhìn những người đang vẫy tay với mình, trong lòng rất xúc động.
Hắn vẫn cảm thấy, mình làm những chuyện kia cũng là vì chức vị Thông xử phủ Hoài An, là làm theo nghĩa vụ. Nhưng thì ra, những chuyện mà hắn làm đều được mọi người nhìn thấy, nhớ ở trong lòng. Hôm nay những người này là bởi vì cảm kích những việc làm lúc trước của hắn, cố ý đến trước để đưa tiễn.
Ở trong lòng hắn, chỉ là một cái nhấc tay thôi, nhưng ở trong mắt những người dân này, hắn thật sự là một vị quan tốt.
Làm quan lâu như vậy, Cố Thiệu bất thình lình có được nhận thức nhiều hơn trực tiếp hơn về hai chữ quan tốt này.
Nghĩ như vậy, lại nhìn những người trên bờ kia, trái tim của Cố Thiệu hơi trở nên mềm mại, lại nói hắn cũng không phải là người thờ ơ cứng rắn.
Cố Thiệu nhìn một lúc, cho đến khi không thấy người đứng trên bờ nữa, cũng không nghe được tiếng của họ, mới thở dài, chuẩn bị trở về khoang thuyền.
Phủ Hoài An này, cũng không biết sau này hắn có thể trở về được hay không.
Chỉ mong vẫn còn có thể, gặp lại người xưa, nhìn lại nơi quen thuộc, cũng rất tốt. Chỉ là không biết, lần tiếp theo, là năm năm sau hay là mười năm sau, hay là ba mươi năm sau...
Chuyện trong tương lai, ai có thể biết được chứ.
Hôm nay bên cạnh Tú Nương cũng chỉ có một người Hồng Hương. Lúc trước Cố Thiệu định thêm một nha hoàn nữa cho nàng, nhưng Tú Nương lại từ chối.
Tú Nương nghĩ cũng rất đơn giản, từ trước đến giờ bên cạnh tướng công của nàng cũng không có một người hầu hạ, những chuyện có thể làm đều là hắn tự mình làm, quan lại từ trên xuống dưới phủ Hoài An đều bội phục trong phòng. Tú Nương không làm quan, nhưng nàng cũng biết làm quan coi trọng nhất chính là danh tiếng của mình.
Bên cạnh tướng công không có người nào, sao nàng lại có thể thêm một nha hoàn nữa, làm tổn hại đến thanh danh của tướng công chứ?
Trong khoang thuyền, Hồng Hương đang tìm mức hoa quả cho Tú Nương. Lúc lên thuyền Hồng Hương cố ý mang theo mấy túi đặt trong bọc quần áo, bây giờ cũng dễ tìm.
Sau khi mở ra, còn chưa đưa đến trước mặt Tú Nương, thì nàng ấy lập tức thấy phía sau có một bàn tay vươn ra, cầm lấy một viên mứt quả.
Không cần quay đầu lại, Hồng Hương cũng biết đó là ai. Cô gia nhà bọn họ, trên chuyện chính thì rất nghiêm túc, nhưng ở trong những chuyện nhỏ nhặt thì cư xử rất giống trẻ con. Hết lần này đến lần khác phu nhân nhà bọn họ còn tình nguyện dung túng.
Vối dĩ Cố Thiệu rất thích mấy loại mứt quả này, sau khi thấy Hồng Hương lấy ra một túi lớn như thế cũng thèm ăn, cho nên vội vàng lấy một viên nhét vào miệng. Ai biết mứt quả này không giống với mứt quả lúc trước hắn ăn, không chỉ không ngọt, còn chua đến ê răng.
Cố Thiệu thật sự bị chua không chịu nổi, vội vàng phun đồ trong miệng ra: "Mứt quả này ngươi mua ở chỗ nào thế?"
"Mua ở trên con phố đối diện huyện nha ạ, nghe nói nơi đó bán mứt quả chua, thích hợp cho người mang thai ăn." Hồng Hương nói xong thì còn cảm thấy có chút kiêu ngạo, dù sao đồ là nàng ấy mua, nàng ấy cầm đồ đi đến bên cạnh Tú Nương: "Phu nhân, ngài nếm thử một chút đi."