Chương 443:
Tú Nương ăn một viên.
Hồng Hương lập tức hỏi: "Mùi vị như thế nào ạ?"
Tú Nương ăn xong một viên, lại vươn tay cầm tiếp một viên qua, gật đầu nói: "Mùi vị vừa vặn."
Cố Thiệu nhìn nàng ăn ngon như thế, không nhịn được nuốt mấy ngụm nước miếng.
Từ khi có thai Tú Nương cũng không chịu khổ gì, hôm nay đã được bốn tháng, cũng dần lộ bụng ra. Lúc đầu khi được hai ba tháng thì thích ăn cay, bữa nào cũng phải có món cay, cũng may ăn rất nhiều, chỉ cần có món cay thì nàng đều ăn được, không có kén ăn. Mấy ngày này cũng không biết có phải vì ăn cay quá nhiều có chút ngán không, cuối cùng thay đổi khẩu vị, thích ăn chua, càng chua càng tốt.
Sau khi Cố Thiệu đi theo ăn mấy ngày lập tức từ bỏ, những món quá chua kia, hắn ăn đến mức ê răng rồi.
Hồng Hương thấy Cố Thiệu ngồi xuống, biết hai người bọn họ có chuyện muốn nói, cho nên lập tức đi xuống.
Sau khi nàng ấy rời đi, Cố Thiệu đi đến bên cạnh Tú Nương, tay nhẹ nhàng đặt lên bụng không tính là lớn của nàng, cố gắng cảm nhận. Hắn nghe nói phụ nhân mang thai sẽ có máy thai, nhưng hắn chờ lâu như thế, sao không thấy bé con nhà mình cử động?
"Mới bốn tháng thôi, còn sớm." Tú Nương biết suy nghĩ của Cố Thiệu, "Chưa đến hai tháng nữa, nói không chừng mới có động tĩnh."
"Lâu như vậy?"
"Là tướng công quá nóng lòng, nào có sớm như vậy?"
Cố Thiệu thất vọng.
Tú Nương sờ bụng mình, cười rất thoải mãn. Ba năm đến phủ Hoài An, chỉ trừ lần bị nạn đó, Tú Nương đều sống rất thảnh thơi. Tình cách của nàng dịu dàng trầm tĩnh, cũng không cảm thấy cuộc sống như vậy có cái gì không thú vị, cũng không cảm thấy Cố Thiệu thường xuyên làm việc bên ngoài không ở bên cạnh mình có cái gì đó không đúng.
Nàng biết, tướng công nhà mình không phải là vật trong ao, hắn có chuyện mình muốn làm.
Cuộc sống của nàng quá yên bình, không có chuyện gì phiền lòng cả, chỉ trừ một chuyện, nàng gả cho Cố Thiệu ba năm, nhưng chậm chạp lại không có thai.
Thư của bà bà công công ở kinh thành truyền đến, chỉ là thư đều là gửi đến bên tướng công của nàng, tướng công không muốn để cho nàng biết, tất nhiên Tú Nương không thể nào biết được. Chỉ là chút chuyện này, suy nghĩ một chút cũng có thể đoán ra, ví dụ như chuyện nàng chậm chạp không mang thai, nhất định công công bà bà có ý kiến, Không nói đến công công bà bà, ngay cả mẹ ruột của nàng cũng lo lắng thay nàng, để cho nàng tìm đại phu khám một chút.
Đúng là Tú Nương có đi xem, sau khi đi xem cũng không có bệnh tật gì, chỉ nói là duyên chưa đến.
Nếu chưa đến, vậy thì không thể cưỡng cầu được, nàng cũng chỉ có thể yên lặng chờ mà thôi.
Đợi hai năm, hết lần này đến lần khác khi Cố Thiệu mãn nhiệm kỳ ba năm thì Tú Nương phát hiện mình mang thai.
Vốn dĩ tình cách của Tú Nương dịu dàng, sau khi mang thai, lại càng dịu dàng hiền hòa hơn mấy phần. Nàng vươn tay đặt lên tay của Cố Thiệu: "Chờ sau khi chúng ta hồi kinh, đồ nên mua cũng nên mua rồi."
Phu thê bọn họ không có kinh nghiệm, lúc phát hiện mang thai thì thai đã được hai tháng, sau đó lại phải chuẩn bị hồi kinh, cũng không có thời gian chuẩn bị mua quần áo gì cho đứa bé trong bụng. Chờ về nhà, những chuyện nên chuẩn bị cũng phải nhanh chóng chuẩn bị.
"Nên mua." Cố Thiệu gật đầu đồng ý: "Còn phải mua hai phần, một phần cho bé trai một phần cho bé gái.”
Nếu không biết giới tính của đứa bé trong bụng, Cố Thiệu dứt khoát chuẩn bị cả cho bé trai lẫn bé gái, "Nếu lúc này không cần, còn có lần sau nữa."
"Cũng đúng."
Đi đường thủy vừa chậm chạp vừa buồn chán, nhưng bởi vì trong bụng có bé con, tất cả cũng trở nên rất mong đợi.
Trên đường hồi kinh, Cố Thiệu có thể đi chậm bao nhiêu thì đi chậm bấy nhiêu, lúc đầu khi đi đến phủ Hoài An hắn đi gần một nửa tháng, hôm nay trở về, thì gần một tháng.
Lúc đến kinh thành, đã là cuối tháng hai, thời tiết cũng vô cùng ấm áp.
Cố gia và Trịnh gia đã sớm biết mấy ngày nay Cố Thiệu sẽ trở về, thật sớm đã phải người canh chừng ở cửa thành, chờ Cố Thiệu vừa và cửa thành, sẽ có người nhanh chóng đi truyền tin.
Vốn dĩ Cố Thiệu muốn trở về nhà mình trước, chờ thăm cha nương ở nhà xong thì sẽ đi đến Trịnh gia thăm cha nuôi. Nhưng ai biết trở về nhà mình, cha nuôi của hắn cũng có ở chỗ này!
Cố Thiệu cảm thấy rất vui vẻ.
Mặc dù ngoài miệng cha nuôi đều không nói lời nào tốt với hắn, nhưng rốt cuộc vẫn nhớ đến hắn. Còn có cha nương, khẳng định từ sáng sớm đã chờ ở chỗ này, cũng không biết đã đợi bao lâu, chính là cố ý chờ hắn về nhà mà. Bỗng nhiên Cố Thiệu có một cảm giác được coi trọng, vui vẻ đến mức nổi bong bóng màu hồng, hào hứng đi tới.
Mới vừa định làm lễ với cha nương và cha nuôi, nhưng không nghĩ đến hắn mới vừa đi lên trước, đã thấy nương vượt qua hắn, trực tiếp đi đến bên cạnh thê tử của hắn.
Cố Thiệu sửng sốt một chút.
"Chao ôi, đoạn đường này con có mệt không con? Ta xem một chút, hình như là gầy rồi." Trần Kim Liên nâng tay của con dâu nhà mình, chậm rãi đỡ nàng vào trong nhà, rất sợ nàng té ngã đâu đó: "Chịu nhiều khổ như vậy, thật sự là làm khó con."
Tú Nương có chút được sủng ái mà lo sợ, nhưng tình huống hôm nay, trái lại cũng không khó hiểu, chắc là bởi vì đứa nhỏ trong bụng của nàng.
Cố Thiệu cũng biết chắc là vì đứa bé, nhưng hắn có chút khó tiếp nhận, ở trước mặt nương mình lại kém hơn một đứa bé chưa ra đời! Cố Thiệu nhìn qua bên khác, khao khát nhìn về phía Cố Đại Hà và Trịnh Viễn An, lại thấy hai người cũng đang nhìn Tú Nương.
Cố Đại Hà cũng nhớ nhung cháu trai còn chưa ra đời của mình, nhưng ông là công công, cũng không thể quá cần mẫn, chỉ đành đứng ở một bên dặn dò Trần Kim Liên: "Bà đỡ chậm một chút, phía trước có bậc thang."
"Ta biết làm như thế nào, mắt lại không bị mù, còn cần ông nhắc nhở sao." Trần Kim Liên nhìn Cố Đại Hà chỉ cảm thấy vướng tay vướng chân, "Đi đi đi, nhanh đi vào nhà rót nước, sao lại không có mắt nhìn như thế, Tú Nương vất vả một đường, vào lúc này khẳng định rất khát."
Cố Đại Hà bị nói cũng không tức giận, trái lại vui vẻ vào nhà chuẩn bị pha trà.
Bên kia vui vẻ náo nhiệt, bên này chỉ có một mình Cố Thiệu, càng toát ra vẻ cô đơn bi thương.
Cố Thiệu yên lặng một lát, hỏi: "Hệ thống, ta cảm thấy bị tổn thương."
"Đây chỉ là bắt đầu thôi." Hệ thống mỉm cười: "Ngươi phải thử tiếp nhận."
Cố Thiệu cảm giác mình bị tổn thương, hắn lấy tay che ngực, đang muốn bày tỏ gì đó với đám người cha nương, nhưng lại thấy nương hắn đã đỡ Tú Nương vào nhà, những người còn lại đều đi theo vào.