Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 445: Chương 444:

Chương 444:

Trịnh Viễn An nhìn thấy Cố Thiệu còn đứng ngẩn ngơ trong sân, vội vàng mắng một câu: "Còn không đi vào nhà, đứng ngây đó làm gì?!"

"Ồ." Cố Thiệu chết lặng đi vào nhà.

Một chân bước vào nhà, tất cả mọi người cũng đã ngồi xuống, Tú Nương được vây ở chính giữa, nàng hơi căng thẳng hưởng thụ sự nhiệt tình khó gặp của bà bà.

Đừng nói là Trần Kim Liên, ngay cả Lễ Ca nhi cũng có chút tò mò vây quanh Tú Nương. Cậu đã sớm biết đại tẩu mang thai, từ trước đến nay Lễ ca nhi cũng chưa từng thấy nhiều người mang thai, bỗng nhiên biết tẩu tẩu mang thai, cho nên rất tò mò.

Từ nay về sau, cậu chính là thúc thúc, Lễ Ca Nhi cảm thấy mình rất trâu bò.

Cố Thiệu chỉ cảm thấy lòng lạnh lẽo, nhưng đột nhiên lúc này lòng bàn tay cảm nhận được sự ấm áp.

Cố Thiệu cúi đầu xuống, lập tức thấy một nhóc con trắng mềm đang cầm tay của hắn.

"Đại ca." Tiểu Muội ngẩng đầu lên, cười một tiếng với đại ca. Lúc này cô bé đã được bảy tuổi, chỉ là vẫn là cô nhóc gầy nhỏ, nhìn qua vẫn làm cho người ta đau lòng. Ba huynh muội Cố gia đều có tướng mạo rất tốt, tất nhiên Tiểu Muội không cần phải nói nhiều, chỉ là điểm xuất sắc nhất trên mặt cô bé chính là đôi mắt, vừa tròn vừa sáng, nhìn một cái đã được người ta thích.

Tiểu Muội cọ vào chân của Cố Thiệu.

Đám người nhớ nhung đứa bé chưa sinh ra, cho nên vây quanh chỗ Tú Nương, chỉ có Tiểu Muội đã lâu không gặp Cố Thiệu, trong lòng rất nhớ đại ca. Thấy Cố Thiệu đứng một mình ở đó, Tiểu Muội không hề nghĩ ngợi mà chạy đến.

Cố Thiệu lại ngẩng đầu lên, hắn cũng có người nhớ nhung!

Nghĩ đến chuyện ôm Tiểu Muội lên giống như khi còn bé, nhưng kết quả nhìn một cái Tiểu Muội đã lớn rất nhiều, ngẫm nghĩ lại, đây cũng đã bảy tuổi rồi.

Lớn thêm một chút nữa thì không thể gần gũi được...

Cố Thiệu trực tiếp ôm Tiểu Muội lên, còn giống như trước vươn tay sờ đầu của cô bé: "Tiểu Muội nhà chúng ta đã lớn rồi." Nếu không ôm thì sẽ không còn kịp nữa. Cố Thiệu nghĩ trong lòng.

Cố Lễ vây xung quanh Tú Nương hỏi bảy hỏi tám thấy tình huống bên này của Cố Thiệu, trong nháy mắt không hỏi nữa, cứ như vậy nhìn chằm chằm Cố Thiệu, giống như Cố Thiệu đã làm ra chuyện ác không thể tha thứ.

Cố Thiệu cười lạnh đáp trả, thế nào, thằng nhóc thối còn muốn để cho hắn ôm sao? Không làm người thích còn muốn hắn ôm, nằm mơ đi.

Cố Thiệu rời nhà ba năm, thật ra bên trong nhà cũng không thay đổi gì cả. Tuy nói hôm nay mỗi tháng cửa hàng đều có tiền, nhưng hai người Trần Kim Liên và Cố Đại Hà vẫn tiết kiệm một chút. Dù sao trong nhà tiêu xài không nhỏ, Lễ Ca Nhi đi học phải mua bút giấy, nữ tiên sinh cho Tiểu Muội cũng phải tiêu tiền, trong kinh thành, muối dầu nguyên liệu cái gì cũng mắc, mọi thứ đều cần có bạc. Nhất định phải tiết kiệm, lúc không cần tiêu hai người đều không nỡ tiêu.

Cho nên trong ba năm này, trong nhà không có mua thêm đồ đạc gì cả, tất cả đều như trước.

Phòng của Cố Thiệu và Tú Nương cũng không thay đổi gì.

Trần Kim Liên vừa đi theo bọn họ vào phòng, vừa nói: "Biết các con về, cho nên đã sớm thu dọn quét tước phòng sạch sẽ, chăn niệm đều đã được phơi nắng hai ngày trước, là bởi vì để các con có thể ngủ một giấc thật ngon." Trần Kim Liên nói xong, lại kéo tay Tú Nương: "Con sờ thử đi."

Khó từ chối sự nhiệt tình này, Tú Nương không thể làm khác hơn là sờ chăn một cái. Chạm vào tay khô ráo, mềm mại, có lẽ đã phơi một khoảng thời gian dài.

"Mềm lắm đúng không, ta còn đặc biệt phơi hai ngày đó." Lúc đầu Trần Kim Liên nói là phơi cho Tú Nương ngủ, sau đó còn nói là cho cháu trai của mình ngủ, nói lải nhải, đều là nói cháu trai mình như thế nào. Sự vui vẻ của Tú Nương cũng giảm đi một nửa.

Nàng không quan tâm đứa bé trong bụng là nam hay nữ, nhưng nhìn ý của công công bà bà, hình như nhận định cái thai này là bé trai.

Nhìn thái độ của công công bà bà, Tú Nương thật sự không nhịn được lo lắng. Hôm nay đối xử tốt với nàng, nhưng nếu mang thai mười tháng chờ sinh ra bé gái thì làm thế nào.

Tú Nương nhíu mày, Trần Kim Liên thấy vậy thì có chút căng thẳng: "Sao thế, có phải sắp xếp chỗ nào không vừa ý con không?"

Tú Nương lắc đầu, cuối cùng không nói đến chuyện mà mình nghĩ: "Không sao ạ."

"Không sao là tốt rồi." Trần Kim Liên thấy nàng không có chuyện gì thì tiếp tục nói: "Bây giờ chúng ta ở nhà ăn cơm trưa, chờ một lát thì sẽ đến chỗ cha nuôi của Thiệu ca nhi, buổi tối hôm qua cha nuôi của thằng bé nói, để cho chúng ta đi đến Trịnh phủ ăn cơm tối, lão phu nhân trong nhà đều mong chờ, cũng đã ba năm không gặp, chắc là rất nhớ..."

Nói một hồi, cũng đã quyết định xong chuyện cần lảm, nhưng buổi tối, Cố Thiệu lại không thể đi qua được.

Cố Thiệu bị Tiểu Hạ công công dẫn vào cung. Hoàng thượng biết Cố Thiệu trở về kinh thành, chờ rồi chờ, vẫn không nhịn được lại gọi Cố Thiệu đến điện Thái Cực trước. Ông đã ba năm không gặp Trạng nguyên lang, hôm nay cuối cùng người cũng về kinh thành, dù thế nào ông cũng phải nhìn thử một chút.

Ba năm trôi qua, không biết thức ăn ở nơi nhỏ như phủ Hoài An kia có đúng khẩu vị của Trạng nguyên lang không, không biết Trạng nguyên lang có bị đen hay không, có gầy hay không.

Chờ trái chờ phải, cuối cùng người cũng đến điện Thái Cực.

Hoàng thượng định thần nhìn lại, tiếp đó kích động gọi một tiếng.

"Nguyên Trực!"

Tiếng gọi này làm cho cả người Phó công công đều run lên.

---

Nguyên Trực là tên chữ của Cố Thiệu.

Khi Cố Thiệu đến phủ Hoài An là mười chín tuổi, qua tháng bảy năm sau là đến hai mươi tuổi. Lần đầu trong đời, cũng là lần làm lễ cập quan duy nhất, đương nhiên là cực kỳ quan trọng. Tuy rằng Cố Thiệu không coi trọng việc này cho lắm, nhưng Tú Nương lại vô cùng để ý, thế nào cũng phải làm lễ cập quan cho Cố Thiệu.

Các nhà ở kinh thành cũng đều tặng lễ đến đây, dù sao cũng là đại sự, đều nhớ cả. Đặc biệt là hai phu thê Trần Kim Liên và Trịnh Viễn An, đã sớm ghi tạc ở trong lòng rồi.

Tuy rằng ngoài miệng Trịnh Viễn An không nói, nhưng thật ra vẫn luôn rất để ý cái này. Cuối cùng lại còn gửi bảo bối trân quý rất nhiều năm của mình đến, chỉ vì một người con nuôi như Cố Thiệu.

Người bên kinh thành rất để ý, nhưng phủ Hoài An bên này lại không để bụng cho lắm. Tại phủ Hoài An này, dù có làm tiệc mừng to thì chẳng qua cũng chỉ mở tiệc chiêu đãi các vị đại nhân bên trong phủ nha một bữa, mà mấy vị đại nhân này bởi vì vụ án tham ô, vẫn luôn rất sợ Cố Thiệu, dù có tham gia vào tiệc mừng lễ, cũng không dám nói chuyện gì nhiều với Cố Thiệu, miễn cho bị Cố Thiệu coi như tham quan mà nhớ thương đến.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!