Chương 445:
Vốn dĩ yến hội cũng bình thường không có gì đặc biệt, Cố Thiệu cũng không chờ mong gì, không nghĩ đến khi vừa qua bữa trưa, bên ngoài bỗng nhiên có quan sai đến, nói là phụng ý chỉ của Thánh Thượng đến truyền lời.
Truyền cái gì, đó là tên chữ của Cố Thiệu.
Ở chỗ của Thánh Thượng, Trạng Nguyên lang Cố Thiệu đây vẫn luôn là tồn tại độc nhất vô nhị, mặc dù Cố Thiệu không ở bên cạnh, nhưng Thánh Thượng vẫn nhớ thương, nhớ thương đến mức mà lúc này Cố Thiệu cập quan Thánh Thượng cũng nhớ kỹ rõ ràng, một tháng trước đã phân phó xuống dưới, bảo quan sai chờ đến ngày cập quan thì cố ý đi qua tặng lễ, thứ được tặng chính là tên chữ mà Thánh Thượng cố ý lấy cho Cố Thiệu.
Đây cũng coi như là một chuyện lớn gây chấn động ngay lúc đó ở phủ Hoài An, bị người ta nói say sưa rất lâu. Vốn dĩ thanh danh của Cố Thiệu đã rất lớn, sau khi trải qua chuyện này, thanh danh lại lớn hơn vài phần.
Cũng vì chuyện này mà Trịnh Viễn An còn tức giận một thời gian.
Vốn dĩ ông ấy cũng định lấy tên chữ cho Cố Thiệu, tên Cố Thiệu là cha nương hắn đặt, bây giờ chờ đến tên chữ, Trịnh Viễn An cảm thấy mình làm cha nuôi cũng có tư cách đặt một lần. Tên cũng đã nghĩ kỹ quyết định xong rồi, nhưng cố tình gặp phải Hoàng Thượng muốn tặng lễ, tất nhiên chuyện đặt tên chữ này cũng thất bại.
Tên chữ của Cố Thiệu chỉ có thể dùng cái Thánh Thượng đặt, gọi là Nguyên Trực.
Bây giờ quân thần gặp mặt, sau khi nghe một tiếng như thế, Cố Thiệu mới nhớ đến mấy chuyện cũ lúc trước.
Hai người ngồi xuống xong, Hoàng Thượng đánh giá Cố Thiệu kỹ càng một lượt, thấy hắn tuy không bị đen đi, nhưng lại gầy hơn rất nhiều, lập tức rất là đau lòng. Dù sao ở trong mắt Hoàng Thượng, Nguyên Trực đi ra ngoài đều là làm việc cho ông. Nếu không phải vì ông, sao Nguyên Trực có thể lao tâm lao lực như vậy, bị mệt đến gầy đi.
“Nguyên Trực à.” Hoàng Thượng không nhịn được cảm khái, “Nhoáng cái thế mà đã ba năm trôi qua rồi, ngươi ở bên ngoài cũng chịu khổ ba năm, trẫm thật sự là có lỗi với ngươi.”
Nếu không phải lúc trước ông không đồng ý với những người của Công Bộ, Nguyên Trực cũng sẽ không bị đưa tới nơi quỷ quái phủ Hoài An kia.
Cố Thiệu trấn an rằng: “Tuy phủ Hoài An không so được với kinh thành, nhưng cũng là một địa phương tốt, thần ở bên đó cũng không chịu khổ gì mấy.”
“Nói bậy, chỉ một lần Thôi trấn vỡ đê thôi đã chịu tội lớn rồi, sao có thể nói là không chịu khổ chứ? Bây giờ trở lại cũng hay, lần này trở về rồi, sau này cũng không cần đi ra ngoài nữa.”
Cố Thiệu cũng không muốn đi ra ngoài, nhưng hắn cũng biết, trên đời mọi việc luôn thay đổi liên tục, bây giờ Thánh Thượng nói như vậy, nhưng nếu sau này gặp phải việc gì cần hắn đi ra ngoài, vậy thì cũng không thể không đi.
Chỉ là những lời không vui như vậy, sao Cố Thiệu có thể nói ra chứ?
Trước kia những lúc Cố Thiệu đến điện Thái Cực, chính là vì kể chuyện cho Thánh Thượng nghe, từ biệt ba năm, bản lĩnh kể chuyện của Cố Thiệu chỉ có tăng chứ không giảm, lựa những chuyện hiếm lạ hắn gặp được khi ở phủ Hoài An kể cho Thánh Thượng nghe, sau vài câu, Thánh Thượng lấy được cảm giác xưa, nghe say sưa mãi đến tối rồi còn không chịu thả Cố Thiệu rời đi.
Nếu không phải Phó công công luôn nhắc nhở mãi, không biết chừng Hoàng Thượng còn muốn tiếp tục nghe nữa.
Sau khi Cố Thiệu rời khỏi, Hoàng Thượng còn ngồi ở chỗ đó cảm khái. Cảm khái trong chốc lát, chờ đến khi nhìn thấy biểu cảm một lời khó nói hết của Phó công công, Hoàng Thượng vô cùng không vui, hừ lạnh một tiếng: “Như thế nào, không thể nhìn trẫm đối xử tốt với Trạng Nguyên lang à?”
“Nô tài đâu dám.” Phó công công thầm nghĩ, mặc dù ông ta thật sự không muốn thấy, nhưng Hoàng thượng không phải vẫn coi trọng Cố đại nhân sao. Dáng vẻ để ý kia, may Cố đại nhân không phải hoàng tử, nếu không trong cung này còn đấu cái gì nữa.
Ngoài miệng Phó công công không nói, nhưng Hoàng Thượng cũng có thể đoán được ý của ông ta: “Các ngươi càng không nhìn được, trẫm càng muốn đối xử tốt với Nguyên Trực, càng muốn trọng dụng Nguyên Trực!”
Tùy ngài đi, Phó công công nghĩ.
Hoàng Thượng còn oán giận: “… Một đám các ngươi, đều cho rằng trẫm là người mù, cho rằng không nhìn rõ tốt xấu, nhưng trên thực tế, không có người nào nhìn được rõ ràng hơn trẫm.”
Lời này nói ra, Phó công công còn có thể nói cái gì nữa, đành phải dốc hết sức mà phụ họa, không để Thánh Thượng nhớ tới chuyện gì không vui.
Sau khi rời khỏi điện Thái Cực, Cố Thiệu trực tiếp ra cung, nhưng trên đường ra cung lại đụng phải Đại hoàng tử vừa lúc đi về phía bên này.
Đại hoàng tử nhìn thấy Cố Thiệu, mới đầu cũng là kinh ngạc một hồi lâu, nhưng tính ngày tháng, sau khi biết Cố Thiệu đã đi được ba năm, lúc này mới gật đầu: “Từ biệt ba năm, Cố đại nhân vẫn khỏe mạnh chứ.”
Dù sao cũng từng có duyên gặp mặt, mà ở trong mắt Đại hoàng tử, duyên phận của hắn ta và Cố Thiệu còn rất sâu, sau này nhất định còn có giao tiếp càng sâu hơn, cho nên Đại hoàng tử nhìn thấy Cố Thiệu thì bắt đầu bắt chuyện như rất quen thuộc.
Cố Thiệu cũng khách khí, căn cứ nguyên tắc không đắc tội người khác, Đại hoàng tử nói cái gì thì hắn ứng phó cái đó, lần nào cũng nói đến chặt chẽ không lộ cái gì. Nhất thời lại nghe Đại hoàng tử hỏi: “Chuyến này cũng không nghe được tin tức Cố đại nhân hồi kinh, đây là vừa mới về ư?”
“Đúng vậy, sáng hôm nay vừa mới về đến kinh thành.”
Buổi sáng hôm nay mới trở về kinh thành, trước mắt lại vừa ra khỏi cung, có thể nghĩ đến vị phụ hoàng kia của hắn ta coi trọng Cố Thiệu này đến cỡ nào. Đại hoàng tử bất chấp ghen tị, chỉ cười nói: “Trước kia chỉ cảm thấy phụ hoàng coi trọng Cố đại nhân, bây giờ mới biết được, có lẽ phụ hoàng xem Cố đại nhân cũng không kém mấy hoàng tử chúng ta là bao.”
Trong lòng Cố Thiệu lộp bộp một cái, lập tức cười nói theo: “Đâu có đâu có, chỉ là Thánh Thượng là một người niệm tình cũ, trước kia ta giảng kinh ở điện Thái Cực mấy tháng, vậy nên làm cho Thánh Thượng nhớ kỹ.”
“Cố đại nhân không cần khiêm tốn, ngươi có thể được phụ hoàng coi trọng, ta cũng vui mừng thay ngươi.” Đại hoàng tử nói, không nhịn được vỗ bả vai của Cố Thiệu một cái.
Không chờ Cố Thiệu có phản ứng gì, Đại hoàng tử lại nói: “Lại nói tiếp, lần này Cố đại nhân hồi kinh, đương nhiên phụ hoàng sẽ chọn cho ngươi một chức vị tốt. Cũng không biết chức vị này có thể tốt đến mức nào.”
Lời này mang theo một chút ý thử.