Chương 446:
Cố Thiệu cũng không biết trong khoảng thời gian mình rời khỏi kinh thành, trên người các vị hoàng tử đã xảy ra chuyện gì, hắn chỉ cảm thấy Đại hoàng tử này so sánh với ba năm trước đây thì khác biệt thật sự không ít đâu. Ít nhất ba năm trước Đại hoàng tử sẽ không hỏi vấn đề làm cho người ta ghét thế này.
Cố Thiệu cũng không đắc tội với người ta, chỉ là tất cả những vấn đề Đại hoàng tử hỏi, hắn đều tránh nặng tìm nhẹ mà trả lời.
Đại hoàng tử cũng không hỏi được gì ở chỗ của Cố Thiệu, tự nhiên cũng không còn tâm tư hàn huyên nữa. Sau khi hắn ta cáo từ với Cố Thiệu thì chuẩn bị tiến cung, chỉ là mới quay đầu, hắn ta lại nghĩ tới một việc, xoay người nói với Cố Thiệu: “Xem trí nhớ của ta này, Cố đại nhân mãn nhiệm kỳ hồi kinh, là một việc vui, ít nữa ta sai người đưa chút hạ lễ đến phủ của Cố đại nhân. Đều là lễ mọn, Cố đại nhân cũng đừng từ chối.”
Nói xong, Đại hoàng tử liền bước nhanh rời đi.
Cố Thiệu đứng ở tại chỗ, nhìn bóng dáng của Đại hoàng tử, trên mặt hiện lên một chút ưu phiền. Thật lâu sau, hắn hỏi hệ thống một câu: “Mấy năm nay có phải trong kinh thành đã xảy ra chuyện gì hay không?”
Hệ thống lười biếng nói: “Có không ít chuyện kìa, ngươi muốn nghe cái nào?”
“Có liên quan đến Đại hoàng tử đều nói một câu.”
Vậy nhiều lắm, hệ thống xoè từng ngón tay ra đếm. Đại hoàng tử đứng hàng đầu tiên ở trong số các vị hoàng tử, từ nhỏ làm việc cũng ổn thỏa, rất được Thánh Thượng coi trọng. Theo tuổi Đại hoàng tử càng lớn, thì cũng càng có trọng lượng ở trong triều, đối lập với các vị hoàng tử khác, không thể nghi ngờ Đại hoàng tử có địa vị cao nhất.
Tự tin cũng tốt, mù quáng tự tin cũng thế, tóm lại Đại hoàng tử vẫn luôn cảm thấy, mình hoàn toàn xứng đáng là người được chọn cho vị trí Thái Tử. Hoàng hậu không con, hoàng tử đứng đầu như hắn ta, không phải là lựa chọn tốt nhất sao?
Chỉ tiếc, cũng không biết Hoàng Thượng thật sự không nhìn thấy hay là giả vờ không nhìn thấy, rõ ràng sổ con trong triều yêu cầu lập Thái Tử đều đã nhiều như vậy, Hoàng Thượng lại mãi mà vẫn không tiếp chiêu. Trước kia tuổi Đại hoàng tử còn ít, còn không cảm thấy có cái gì, mấy năm nay tuổi tác lớn dần, mới ngẫm ra điều không thích hợp.
Phụ hoàng không lập hắn ta, chẳng lẽ là muốn lập mấy thằng nhỏ ở phía dưới?
Tưởng tượng như vậy, Đại hoàng tử đâu còn có thể ngồi yên được. Thế nhưng khi hắn ta đang sốt ruột, người ở bên cạnh lại lần lượt bị cách chức quan. Đầu tiên là Lý thị lang, dung túng cho thủ hạ lấy mạng người ta, bị cho cách chức, trực tiếp đưa ra kinh. Sau đó Lại Bộ sửa chế độ kiểm tra quan viên, người của Đại hoàng tử lại bị cách chức không ít.
Vốn Đại hoàng tử cho rằng đã nắm chắc thắng lợi dần dần luống cuống.
Cho nên lúc này đụng phải Cố Thiệu, Đại hoàng tử mới nhiệt tình như vậy. Những người khác còn chưa tính, bây giờ đụng phải một người được đế tâm như Cố Thiệu, đương nhiên Đại hoàng tử không muốn buông tay nữa.
Cố Thiệu nghe hệ thống nói xong, lập tức vô cùng cạn lời: “Hắn ăn vạ ta đấy à?”
“Trả lời đúng rồi.” Hệ thống trả lời hắn một câu không hề có tình cảm.
Cố Thiệu xoa giữa mày, chỉ cảm thấy trong lòng cực kỳ phiền. Thật vất vả hắn mới làm xong việc trị thủy, vốn tưởng rằng có thể nhẹ nhàng trở lại kinh thành làm quan, sau này không còn việc gì phiền lòng nữa, nhưng chỉ chớp mắt, phiền phức này lại chạy đến trước mặt.
Đồ phiền phức!
Còn có một việc, lúc này Cố Thiệu mới nhớ ra muốn hỏi hệ thống một câu: “Ngươi nói Lý thị lang là người của Đại hoàng tử? Chuyện từ khi nào thế?”
“Trước giờ rồi.”
“Trước giờ rồi?” Cố Thiệu kinh ngạc nói, “Liên quan như thế mà sao ngươi cũng không nhắc nhở ta?”
Hệ thống vẫn là phong cách nói chuyện kia, nói mà làm Cố Thiệu hận không thể bóp chết nó, “Ngươi có hỏi ta gì đâu, ta nói ra làm gì.”
Giọng điệu thiếu đánh này, ngoại trừ hệ thống, Cố Thiệu còn chưa từng thấy có người nào khác có thể thiếu đánh đến trình độ này.
Chuyện rất phiền phức, nhưng sau khi Cố Thiệu trở về lại không biểu lộ gì ở trước mặt người nhà. Chuyện ở bên ngoài chỉ phiền ở bên ngoài, về tới nhà rồi, chỉ cần vô cùng vui vẻ là đủ rồi, chỉ có vui vẻ, người nhà mới có thể yên tâm.
Buổi tối không thể đến Trịnh phủ, nhưng chờ đến ngày hôm sau, người một nhà vẫn dậy thật sớm để sang bên kia. Trịnh Viễn An đã sớm gặp rồi, nhưng lão phu nhân thì vẫn chưa gặp được, Cố Thiệu phải dẫn theo Tú Nương đến thỉnh an.
Ba năm qua đi, thân thể Hồ lão phu nhân vẫn cường tráng như thế.
Những người khác đều không khác gì mấy, chỉ trừ Trịnh Gia Thụ, hai năm trước tên này đã cưới thê. Bây giờ đúng là lúc xấu hổ, nên trưởng thành mà lại không trưởng thành, nhìn ra được rằng, Trịnh Gia Thụ tiến bộ nhiều hơn so với lúc trước, trong lời nói việc làm đều cố hết sức làm theo đại ca của cậu ta. Nhưng trời sinh không đáng tin cậy, mặc dù muốn sửa, cũng phải tiêu tốn thời gian nhiều năm. Trịnh Gia Thụ đã giả vờ nửa ngày rồi, vừa nhìn thấy Cố Thiệu thì không giả vờ nữa, vội vã mà chạy qua, ồn ào nói lớn: “Cố huynh, sao huynh đến muộn như vậy, ta đã chờ huynh từ tối hôm qua rồi!”
“Hồ nháo, còn không nhanh ngồi xuống!” Trịnh thượng thư xụ mặt lên tiếng.
“Không phải đến đây rồi à, thúc giục cái gì.” Trịnh Gia Thụ nhăn mũi, ủ rũ cụp đuôi mà trở về.
Trịnh thượng thư vẫn còn đang giáo huấn: “Người lớn như vậy rồi, còn lỗ mãng hấp tấp thế, không có một chút tiến bộ nào, ngươi nhìn Nguyên Trực người ta đi, rồi nhìn lại ngươi xem!”
Cố Thiệu xấu hổ, còn có chút áy náy mà nhìn Trịnh Gia Thụ một cái.
Ngược lại Trịnh Gia Thụ cũng không để ý lắm: “Biết rồi biết rồi, cả ngày nhắc mãi.”
Ngược lại cậu ta không để bụng cha ruột lấy cậu ra ra so sánh với Cố Thiệu, thứ cậu ta để ý chính là cha cậu ra cứ luôn bất mãn cái này, không thích cái kia, mắng đến mức cậu ta buồn bực trong lòng. Trước khi thành thân thì bị cha nương quản, vốn tưởng rằng sau khi thành thân cha nương sẽ để cho cậu ta tự do một chút, không nghĩ tới tất cả đều là vọng tưởng của cậu ta. Sau khi thành thân cha nương không chỉ không buông tha cho cậu ta, ngược lại còn cổ vũ nương tử của cậu ta trông giữ cậu ta nghiêm ngặt hơn. Bây giờ người quản cậu ta, lại nhiều hơn trước kia một người, cuộc sống mỗi ngày của Trịnh Gia Thụ đều như là nước sôi lửa bỏng.
Ví dụ như trước mắt, cậu ta mới ngồi xuống xong, đã bị nương tử nhà mình liếc mắt một cái.