Chương 447:
Trịnh Gia Thụ không dám phản kháng chút nào, gục mặt ngồi xuống, dáng vẻ như tiểu tức phụ ấy.
Còn không đợi Cố Thiệu ngồi xuống, đã bị Hồ lão phu nhân gọi qua hỏi thăm một hồi, đợi sau khi hỏi thăm hết rồi thì thời gian đã qua một nén nhang, nếu không phải ý thức được thời gian trôi qua đã lâu, chỉ sợ Hồ lão phu nhân sẽ không thả người đi.
Sau khi Cố Thiệu quay lại, Tú Nương cũng đi theo hắn cùng ngồi xuống.
Trịnh Gia Thụ nhìn Tú Nương nhắm mắt đi theo phía sau Cố Thiệu, dáng vẻ tiểu tức phụ ấy, nhịn không được cảm thấy chua xót trong lòng.
Trong việc đọc sách cậu ta không so được với Cố Thiệu, thế thì cậu ta cũng nhận, dù sao đầu óc là trời sinh, không được chọn. Kết quả trong việc làm chồng, thế mà mình cũng không so được với Cố huynh, sao cậu ta lại thảm như vậy chứ!
Trịnh Gia Thụ nhìn nương tử nhà mình, lại nhìn nương tử của người ta, trong lòng cực kỳ uất ức.
Chỉ là cũng không có ai để ý Trịnh Gia Thụ, dù gì cậu ta vẫn luôn không đáng tin cậy.
Trước giờ Cố Thiệu ở phủ Thượng thư vẫn luôn rất tự tại, vì có cha nuôi Trịnh Viễn An đây tọa trấn, hạ nhân trong phủ Thượng thư luôn khách khí, cung kính với hắn. Người một nhà ăn cơm ở phủ Thượng thư xong thì trở về, trong tay còn xách theo không ít đồ vật.
Đều là Hồ lão phu nhân cứng rắn nhét qua đây, nói là cho Tú Nương bồi bổ thân thể. Lão nhân gia rất xem trọng em bé, sợ chỗ Cố Thiệu thiếu đồ không đủ cho Tú Nương ăn, điểm này thì Hồ lão phu nhân ăn nhịp với Trần Kim Liên.
Lúc về đến cửa nhà, Trần Kim Liên còn đang nhắc mãi với Tú Nương: “Ta vừa mới xem thấy chỗ này có không ít thứ tốt, ít nữa ta đều hầm cho con ăn, đây đều là đồ đại bổ, ăn cũng rất tốt.”
Cố Thiệu trực tiếp đồng ý thay Tú Nương.
Đồ đại bổ, vậy chắc hắn ăn cũng không có vấn đề gì đi…
Trần Kim Liên lập tức càng vui mừng hơn vài phần: “Được, vậy các con chờ chút, ta đây sẽ đi làm cho các con.”
Đẩy cửa ra một cái, chỉ thấy Hồng Hương ngơ ngác đứng ở trong sân, giữa sân còn đặt một cái hòm, nhìn có vẻ là quà người khác tặng.
Thấy bọn họ đã về, Hồng Hương giống như thấy được cứu tinh vậy.
---
Đồ trong sân, cũng là Đại hoàng tử sai người đưa đến. Người đến giống như cố ý chọn thời gian, đám người Cố Thiệu vừa đi ra ngoài, bọn họ đã lập tức đến nhà tặng quà.
Hồng Hương không dám nhận, bọn họ dứt khoát đặt đồ trong sân rồi rời đi, giống như thổ phỉ vậy, Hồng Hương cũng cản không kịp.
Tú Nương thấy Cố Thiệu nhíu mày, cũng đi tới nhìn thử.
Hồng Hương vội vàng mở hộp ra, chỉ hơi nhìn thử một chút, mọi người đều thấy trong hộp đựng cái gì. Đại hoàng tử này có lẽ cũng không biết tình huống nhà bọn họ, đồ tặng đều là một ít tranh chữ, từng cuộn từng cuộn đặt trong hộp, ước chừng cũng 20 cuộn.
Vật này, nếu là ở trong nhà văn nhân khác thì nhất định sẽ rất được yêu thích, nhưng nhà bọn họ không thiếu nhất chính là cái này. Lúc trước khi Cố Thiệu giảng kinh cho Thánh thượng, thỉnh thoảng Thánh thượng sẽ ban thưởng một ít thứ để cho hắn mang về, ban thưởng nhiều nhất chính là tranh chữ.
Trong thư phòng treo không hết, treo bên ngoài cũng rất nhiều. Lúc đầu, khi tranh chữ được treo bên ngoài, phu thê của Cố Đại Hà còn quỳ lạy lễ bái, giống như lạy thần linh, sau đó có quá nhiều, cũng không còn tâm trạng này nữa. Vật hiếm thì quý, trái lại nếu nhiều thì cũng không ai để ý nữa.
Hôm nay Đại hoàng tử lại đưa đến như vậy, ngay cả phu thê Cố Đại Hà cũng không có hứng thú.
Vì vậy Tú Nương nói: "Nếu tướng công cảm thấy không ổn, không bằng trả về."
"Hắn là đến tìm ta, quyết tâm muốn ta đứng về phía hắn, chỉ sợ trả về cũng không được."
"Vậy phải làm sao?" Tú Nương nghe xong thì cũng có chút buồn bực.
Trần Kim Liên ở bên cạnh nhìn hồi lâu, cũng không nhìn ra được cái gì. Chỉ nghe bọn họ nói thứ này là Đại hoàng tử đưa đến, Trần Kim Liên có chút bất ngờ: "Nhắc đến dù gì cũng là một vị hoàng tử, không chỉ không không có giá, còn thích đến gần người khác. Chuyện này cũng nhiều lần rồi."
Cố Thiệu nghe vậy, lập tức nói: "Trước kia hắn cũng tặng?"
"Chứ còn gì nữa. Lần đầu chính là lúc các con lập gia đình, mấy vị hoàng tử đều tặng đồ đến, sau đó con đi phủ Hoài An, trị thủy lập thành tích, sau khi truyền đến kinh thành, Đại hoàng tử này cũng phái người đến tặng quà. Ta và cha con nhớ đến dặn dò lúc trước của con, không dám nhận. Nhưng ngày hôm sau bọn họ lại đưa đến, thật sự làm cho ta và cha con cũng không có cách nào, lại sợ đắc tội với người ta, không thể làm khác hơn là mời cha nuôi của con đến xử lý. Cũng không biết cha nuôi của con nói gì với bọn họ, dù sao sau lần đó bọn họ cũng không đến nữa. Không ngờ hôm nay lại mặt dày đến tặng đồ."
Trần Kim Liên lải nhải xong, nhìn sắc mặt không vui của con trai, nói: "Nếu không lại nhờ cha nuôi của con đến?"
"Không cần." Cố Thiệu phân phó Hồng Hương: "Mang mấy thứ này xuống đi, đặt ở chỗ riêng, đừng có lẫn lộn với những chỗ khác."
Hồng Hương ôm hộp đi xuống.
Lúc đầu Trần Kim Liên vô cùng không vui với chuyện Tú Nương mang theo một nha hoàn, hôm nay thì cũng không có ý kiến gì cả, không chỉ có như vậy, bà còn sợ nha hoàn trẻ tuổi không hiểu chuyện, rất nhiều chỗ không làm tốt, cho nên mỗi lần đều tự mình chăm sóc Tú Nương.
Tú Nương nào dám để cho bà làm những chuyện này.
Ví dụ lúc này, Trần Kim Liên nhất định muốn từ trong tay Hồng Hương bưng chén canh thịt đến chỗ Tú Nương, còn định đút cho nàng uống.
Tất nhiên Tú Nương không dám để cho bà đút, đẩy qua đẩy lại mấy lần, Trần Kim Liên mới không còn suy nghĩ này nữa, để cho Tú Nương tự bưng uống. Chỉ là bà cũng không yên tâm, ngồi bên cạnh nhìn.
"Mùi vị như thế nào? Là nhạt hay là mặn?"
Tú Nương nuốt canh trong miệng xuống, cười nói: "Rất vừa ạ."
"Vậy thì tốt, lúc ta nấu canh chỉ lo lắng nêm bị nhạt hoặc là mặn, khẩu vị của nhà các con hơi khác so với nhà ta, ta sợ nấu không hợp khẩu vị của con." Trần Kim Liên nói xong, thấy Tú Nương dừng động tác lại: "Con uống đi, uống nhiều một chút."
Vốn dĩ bữa trưa Tú Nương đã ăn không ít, lúc này lại uống thêm một chén canh.
Nếu là Cố Thiệu đưa đến, Tú Nương sẽ không uống canh này, dù sao quả thật nàng không có khẩu vị. Nhưng canh này là bà bà đưa đến, dù cho không đói bụng, nàng cũng phải uống hết không chừa giọt nào.