Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 449: Chương 448:

Chương 448:

Sau khi uống canh xong, quả nhiên Trần Kim Liên rất hài lòng: "Nên như vậy, người có thai tuyệt đối không thể bị đói bụng, phải ăn nhiều một chút."

Tú Nương cũng không để ý bà nói gì, chỉ gật đầu.

"Nhớ năm đó nương mang thai Thiệu ca nhi, khẩu vị vô cùng tốt, cũng không biết là nương thích ăn hay là Thiệu ca nhi thích ăn, chỉ cần là ăn ngon, không có chê cái gì cả. Cứ như vậy qua mấy tháng sau, chờ đứa bé được sinh ra, quả thật là trắng nõn mập mạp. Năm ấy thôn Thượng Táo có nhiều người sinh con trai, nhưng không có một đứa bé nào đáng yêu kháu khỉnh bằng Thiệu ca nhi. Thiệu ca nhi của chúng ta từ khi sinh ra đã khác với người khác rồi."

Tú Nương nhớ lại hai ngày trước tướng công có nói, không nên ăn đồ bổ quá nhiều, nếu ăn quá nhiều đứa bé sẽ mập, lúc sinh sẽ rất nguy hiểm.

Nghe ý của bà bà thì nàng không thể thực hiện theo được, đã như vậy, vẫn là đừng nên nói ra, phải bàn bạc với tướng công một chút.

Trần Kim Liên nói xong, lại sờ bụng hơi nhô của Tú Nương, từ ái nói: "Cũng là chuyện rất lâu lúc trước, hôm nay nghĩ lại cũng nhớ rất rõ ràng. Chỉ chớp mắt, Thiệu Ca nhi đã có con trai rồi."

Tú Nương bị bà nói vậy bỗng nhiên có chút lo lắng.

Sau khi Trần Kim Liên nói chuyện với Tú Nương thật lâu, mới hài lòng bưng chén đi ra ngoài.

Lúc này Cố Thiệu đang hỏi bài Lễ ca nhi, thấy nương từ trong phòng đi ra. Trong lòng còn có chút khó hiểu. Khoảng thời gian này, nương của hắn ở chung rất hòa hợp với Tú Nương.

Vỗ đầu Lễ ca nhi một cái, Cố Thiệu để cho cậu mang sách đi về phòng viết công khóa trước.

Lễ ca nhi thấy công khóa của mình nhiều hơn bình thường, bĩu môi rời đi.

Trước kia đại ca chưa về cậu còn thật nhớ, hôm nay sau khi về cậu chỉ còn lại ghét bỏ.

Tiểu Muội lại bị giữ lại.

Cô bé cũng cần kiểm tra bài, đi theo nữ tiên sinh học ba năm, hôm nay Tiểu Muội cũng có thể vẽ tranh làm thơ. Tuy nói cô bé viết thơ còn rất non nớt, tranh vẽ thì có chút buồn cười, nhưng Tiểu Muội cảm thấy đây là đại tác phẩm của mình.

Điểm này cô bé giống với Cố Thiệu, lúc trước khi Cố Thiệu vẫn là Tú tài, mỗi lần làm bài thơ chó má gì đó, người ngoài nhìn một cái đã cảm thấy cay mắt, nhưng hắn lại rất đắc ý, cho đây là một tác phẩm lớn, rất giống Tiểu Muội của ngày hôm nay.

Cô bé không chỉ cất giữ tác phẩm lớn của mình, chờ sau khi Cố Thiệu trở về, còn lấy ra cho Cố Thiệu nhận xét. Sau khi Cố Thiệu che giấu lương tâm khen một trận, mới bắt đầu kiểm tra. Cũng may Tiểu Muội cũng học chăm chỉ, Cố Thiệu hỏi nhiều câu, cô bé đều trả lời được.

Kiểm tra xong Tiểu Muội, Cố Thiệu mới ngáp một tiếng. Ăn no thì dễ dàng mệt mỏi, nói nhiều như vậy, hắn cũng muốn về phòng ngủ trưa.

Tiểu Muội thấy vậy, rất tri kỷ nói: "Đại ca vào phòng ngủ đi, muội phải về đọc sách, hôm qua tiên sinh còn cho công khóa nữa."

"Ngoan, vậy muội về trước đi."

Tiểu Muội thu dọn tác phẩm lớn của mình, xoay người chạy về phòng.

Hôm nay cô bé đã có tên của mình, tên là Cố Nguyên. Nhắc đến chuyện này cũng là Cố Thiệu không đúng, bận rộn đến quên hết mọi thứ, thậm chí ngay cả chuyện Tiểu Muội còn chưa đặt tên cũng quên mất. Chờ hắn cập quan, Tần tiên sinh cũng tặng đồ đến, sau đó kèm theo một bức thư, trong thư hỏi hắn đã đặt tên cho Tiểu Muội chưa, nếu chưa thì nhanh đặt đi, dù gì tiểu cô nương không có một cái tên thì ra thể thống gì nữa?

Cố Thiệu xem thư, lúc này mới vỗ đầu mình, nhớ đến chuyện đặt tên cho Tiểu Muội.

Hắn tên là Nguyên Trực, là tên mà Thánh thượng đặt, vậy Tiểu Muội tên là Cố Nguyên đi, ngụ ý cũng không tệ, cũng xem như dính chút phúc khí của Thánh thượng.

Từ đó về sau, Tiểu Muội mới có tên mới, chỉ là người một nhà đều quen gọi cô bé là Tiểu Muội, cho nên xem cái tên Tiểu Muội này là tên ở nhà, cũng không thay đổi.

Sau khi kiểm tra xong hai đứa bé, Cố Thiệu mới đứng lên trở về phòng.

Tú Nương đang làm quần áo. Cố Thiệu liếc mắt nhìn qua, lập tức biết là làm cho ai. Nhắc đến chuyện này thì cũng có chút ghen tị, lúc trước Tú Nương cũng chỉ làm cho hắn một cái áo, hôm nay hắn đã không phải là duy nhất nữa.

Cố Thiệu tràn đầy vị chua ngồi vào bên cạnh Tú Nương, nói: "Lại làm à?"

"Cái gì là lại, ta cũng mới bắt đầu làm thôi."

Cố Thiệu hừ một tiếng, lại nói: "Nói không chừng sau này trong phòng chỉ toàn quần áo của nó."

Tú Nương nghe giọng điệu này cảm thấy không đúng, cẩn thận suy nghĩ lại, trong nháy mắt biết ý của hắn, lập tức chỉ cảm thấy dở khóc dở cười, lại trấn an: "Nó nhỏ, có thể mặc được bao nhiêu quần áo? Ta cũng chỉ làm vào lúc này, mới giúp nó làm mấy bộ, chờ thêm mấy tháng nữa người nặng nề, nói không chừng ngay cả cầm kim cũng không vững, khi đó sao có thể làm quần áo cho con được?"

"Vậy thì để cho Hồng Hương làm, nếu không thì để cho nương làm, ta thấy nương bận trong bận ngoài lo cho cháu chưa ra đời, nếu thật sự để cho nương làm quần áo cho đứa bé, nương bảo đảm nguyện ý."

Nói đến bà bà, Tú Nương hơi dừng động tác một chút.

Cố Thiệu ngẩng đầu lên, phát hiện trên mặt nàng có chút lời muốn nói, lập tức hỏi: "Sao vậy, cãi nhau với nương sao?"

Không nên nha, Cố Thiệu nghĩ.

Tú Nương lắc đầu, chuyện này nàng cũng không tiện gạt Cố Thiệu. Về chuyện chuyện này, Tú Nương làm rất tốt, từ trước đến nay nàng chưa bao giờ gạt Cố Thiệu chuyện gì, có sao thì nói vậy: "Ta thấy ý của công công bà bà hình như nhận định cái thai này là bé trai. Nhưng nếu như lỡ là bé gái, bọn họ có thể oán trách không?"

"Ta còn tưởng chuyện lớn gì, thì ra là vì chuyện này." Cố Thiệu cười, không để ý nói.

Từ khi Tú Nương mang thai, hắn cũng không để ý cái thai này của nàng là con trai hay con gái. Dù sao đời này và đời trước khác nhau, bên trong xảy ra quá nhiều chuyện, chỉ sợ đứa bé cũng không giống nhau. Nếu giống, như vậy cái thai này chính là bé gái.

Chỉ là Cố Thiệu đoán như thế thôi, cho tới bây giờ cũng không nói với người ngoài.

Trước mắt thấy Tú Nương vì chuyện này mà lo lắng, hắn mới an ủi nói: "Cha nương là muốn nối dõi tông đường, khẳng định chúng ta sẽ sinh con trai, nhưng nếu thật sự là con gái, bọn họ buồn bực cũng chỉ là buồn bực một chút, đều là cháu mà, sao có thể không thích chứ?"

Tú Nương nhìn chằm chằm vào Cố Thiệu, nàng nghĩ đến Tiểu Muội.

Cố Thiệu cũng biết nàng đang suy nghĩ cái gì, sờ mũi, chột dạ nói: "Dù sao cháu và con khác nhau. Nếu thật là như vậy, đây cũng không phải còn có ta ở phía sau sao, người khác thì ta không bảo đảm được, nhưng cha nương ta, ta nhất định có thể để cho bọn họ thay đổi suy nghĩ, đối xử thật tốt với con gái của chúng ta. Ta không có nói bậy bạ, không tin thì nàng cứ chờ đi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!