Chương 450:
Lúc ấy cách chức Phùng thị lang cũng rất dứt khoát, không chút lưu tình nào. Mọi người cũng chỉ cảm thấy Thánh thượng tái phát bệnh cũ, cũng không có nhiều người đến để cầu xin giúp, hôm nay nghĩ đến, nào phải là bệnh cũ tái phát, đây rõ ràng là sớm có dự mưu rồi!
Không trách Hộ bộ thiếu một Thị lang, bọn họ dâng sổ con nhiều lần, Thánh thượng cũng không có điều một người nào đến. Lúc ấy bọn họ còn cảm thấy kỳ lạ, thì ra không phải là không muốn bổ sung vào khoảng trống, mà là cố ý dời ra vị trí, chờ vị Cố Thiệu này trở về.
Mọi người ở bên ngoài đoán đến đoán lui, cũng không biết lúc này Cố Thiệu đã chạy vào trong điện Thái Cực.
Hoàng thượng giống như giành công, thấy Cố Thiệu lập tức nói: "Như thế nào, chức vị Thị lang ở Hộ bộ có làm Nguyên Trực hài lòng không?"
Chức vị này là Hoàng thượng cố ý chuẩn bị cho Cố Thiệu.
Lúc đầu ông suy nghĩ rất nhiều, sáu bộ đều suy nghĩ một lần. Ông đã quyết định cho Cố Thiệu một chức Thị lang, nhưng cụ thể là Thị lang bộ nào thì vẫn còn đang khảo sát.
Lễ bộ rất tốt, có Trịnh thượng thư ở bên trong, Cố Thiệu đi vào cũng sẽ được người ta chăm sóc, cũng không sợ bị người ta bắt nạt. Nhưng nếu thật sự đi Lễ bộ, lấy tài hoa của Cố Thiệu cũng không thích hợp lắm. Lại nói Công bộ, lúc trước trị thủy có liên quan đến Công bộ, Thượng thư của Công bộ cũng mấy lần ám chỉ với ông, nói Cố Thiệu hết sức phù hợp với Công bộ, lúc đầu Hoàng thượng cũng cảm thấy không tệ, nhưng sau đó lại suy nghĩ, Công bộ cũng quá khổ cực, lại không đủ khí phách, cho nên lập tức từ bỏ suy nghĩ này.
Cuối cùng ông nghĩ đến Hộ bộ.
Tiền thượng thư của Hộ bộ là người Thánh thượng không thích, nhưng Hộ bộ lại là một nơi tốt, Hoàng thượng cảm thấy chắc Cố Thiệu sẽ thích nơi đó. Lại nói, nếu sau này Cố Thiệu đi Hộ bộ, nếu Tiền thượng thư dám làm gì, tất nhiên ông cũng có cách làm cho Tiền thượng thư đẹp mặt!
Hoàng thượng nhất thời hứng thú, lập tức nói những suy nghĩ này cho Cố Thiệu nghe.
Cố Thiệu nghe xong, trong lòng ngũ vị tạp trần, chua cay mặn ngọt đắng đều có. Hắn nhìn chăm chú vào Hoàng thượng, luôn cảm thấy vô cùng áy náy, trong ba bốn năm nay, hắn cũng chưa từng làm chuyện có lợi cho dân cho nước, nhưng Thánh thượng lại xem trong hắn như vậy.
Hắn có tài đức gì chứ?
"Sao thế?" Thánh thượng hỏi.
Cố Thiệu nói thẳng: "Thánh thượng lo nghĩ cho vi thần như vậy, quả thật trong lòng vi thần rất khó yên lòng.”
"Đây thì được xem là cái gì chứ?" Hoàng thượng còn cảm thấy mình làm không đủ nhiều. Lại nói ông đối tốt với Cố Thiệu như vậy cũng là vì cảm thấy áy náy với hắn, luôn nghĩ lúc trước Cố Thiệu đi ra ngoài chịu khổ cũng là do mình. Hôm nay Cố Thiệu trở về, tất nhiên ông phải suy nghĩ thay cho hắn một chút.
"Lấy tài hoa của ngươi, ngay cả chức vị Thượng thư cũng có thể ngồi, hôm nay chỉ là không muốn người ngoài có mấy lời đồn không hay với ngươi, cho nên mới chỉ cho một vị trí Thị lang. Ngươi cũng không cần cảm thấy áp lực gì, chỉ xem là chuyện bình thường thôi."
Mỗi lần Cố Thiệu đến điện Thái Cực, đều là lúc Thánh thượng thoải mái nhất, không cần suy nghĩ những chuyện khác, hàn huyên trên trời dưới đất với Cố Thiệu, cũng đã hơn nửa ngày trôi qua.
Đây đối với vua một nước, đã là hưởng thụ cực lớn. Dù sao người khác tìm đến ông không phải vì chuyện quốc gia đại sự thì chính là chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, mọi thứ đều phiền đến ông. Duy chỉ có Cố Thiệu cho tới bây giờ không làm ông cảm thấy phiền, trái lại còn để ông cảm thấy thoải mái một chút.
Lúc này cũng là như vậy.
Phó công công tự mình đưa Cố Thiệu ra ngoài, dọc theo đường đi còn vừa nói vừa cười với Cố Thiệu.
Nhắc đến Thánh thượng, Phó công công rất cảm khái nói: "Mấy ngày nay Cố đại nhân hồi kinh, Thánh thượng đã vui vẻ hơn không ít so với ngày xưa."
Cố Thiệu nhíu mày, hắn nhớ trước khi hắn đi, hình như Hoàng thượng không có nhiều chuyện phiền lòng như thế: "Là chuyện trong triều quá nhiều sao?"
"Nếu là chuyện trong triều thì còn tốt hơn một chút, chuyện này nha, không thể nói được." Hiển nhiên Phó công công không muốn nhiều lời, chỉ nói: "Thánh thượng cũng không thích nhắc đến chuyện này, ta cũng không nhắc đến nữa."
Cố Thiệu lại ghi nhớ chuyện này trong lòng.
Sau khi ra cung, Cố Thiệu hỏi hệ thống.
Hệ thống thấy bộ dạng quan tâm Hoàng thượng của Cố Thiệu như thế, không nhịn được mắng một câu chó má, chỉ là hệ thống vẫn nói cho hắn nghe: "Không bất ngờ thì cũng chỉ có chuyện trong hậu cung thôi, Hoàng hậu không có con cái, nương nương sinh ra mấy vị hoàng tử trong hậu cung tất nhiên càng nhảy nhót lợi hại hơn, mỗi người mỗi cách, bày ra các loại thủ đoạn, cố gắng muốn tranh sủng của Hoàng thượng. Mà mấy hoàng tử tuổi lớn, ví dụ như Đại hoàng tử, Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử, trong tay đều có chút thực quyền, thì bắt đầu minh tranh ám đấu. Không chỉ ở trên triều kết bè kéo cánh, trong hậu cung cũng chia ra thế lực khác nhau."
"Cũng không phải Hoàng thượng không nhìn ra mục đích của bọn họ, mỗi ngày đều bị bọn họ làm phiền, dần dần tinh thần không được tốt. Mà Đại hoàng tử và mấy vị hoàng tử khác thấy như thế thì cảm thấy được sức khỏe của Hoàng thượng ngày càng sa sút, hận không thể ngày mai để cho Hoàng thượng chết đi, mình lên kế vị."
Cố Thiệu nghe vậy, yên lặng hồi lâu. Hoàng gia này, thật sự không có chút tình cảm nào.
"Cho nên nha, cũng đừng để ý quá nhiều đến Hoàng thượng, người ta cũng là có mấy đứa con không bớt lo, đột nhiên xuất hiện một người trẻ tuổi hiểu chuyện làm mình vui vẻ, cho nên bảo vệ một chút mà thôi."
Vốn dĩ Cố Thiệu còn đang suy nghĩ chuyện của Thánh thượng, nghe được một câu không đầu không đuôi của hệ thống, lúc này nhướng mày hỏi: "Không lẽ là ngươi đang ghen tị với Thánh thượng chứ?"
"Phi, ta ghen tị với ông ta làm gì?" Ghen tị có quá nhiều đứa con hư hỏng sao?
Cố Thiệu nhún vai nói: "Không thừa nhận cũng không sao, dù sao ta đã biết."
Hệ thống thật sự tức giận, dứt khoát ngậm miệng lại, cũng không nói chuyện với hắn nữa.
Nói như thế nào, Cố Thiệu có thể lên làm Thị lang Hộ bộ cũng là chuyện vui, hơn nữa còn là một chuyện vui lớn. Trừ lúc Cố Thiệu đậu Trạng nguyên, thì đây là chuyện đáng giá để ăn mừng.
Chờ sau khi Cố Thiệu về nhà, bên phủ Thượng thư phái xe ngựa đến, đón một nhà Cố Thiệu đến bên kia.
Bọn họ cũng mới biết tin tức không bao lâu, biết Cố Thiệu lên làm Thị lang Hộ bộ, người một nhà đều vô cùng vui vẻ, nhất là Trịnh Viễn An, bình thường là người rất nghiêm túc, nhưng vào lúc này trên mặt kém chút nữa đã hiện ra bốn chữ "Vui mừng sung sướng”. Ông tự mình vui vẻ cũng được đi, còn muốn truyền chuyện này đến huyện Kim Đàn, để cho Tần tiên sinh cũng vui vẻ một chút.