Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 452: Chương 451:

Chương 451:

"Một mình Văn Thắng ở đó, tin tức bình thường cũng không truyền đến chỗ ông ấy, ngươi phải viết thư, để cho người ta ra roi thúc ngựa nhanh chóng đưa qua."

Cố Thiệu vội vàng đồng ý.

"Ngươi còn trẻ, có thể làm được chức Thị lang Hộ bộ là Thánh thượng coi trọng con. Con không nên quá kiêu ngạo, tránh cho người ngoài cười nhạo."

Cố Thiệu cười ha hả tiếp tục đồng ý.

Trịnh Viễn An mới nói không thể kiêu ngạo, đảo mắt đã quên mất mình nói gì, cả người đều tràn đầy đắc ý: "Chỉ là từ nay về sau, vẫn nên có dáng vẻ cần có, cũng không thể để cho người khác xem thường con. Mặc kệ nói như thế nào, hôm nay con cũng là Thị lang Hộ bộ, dõi mắt cả Đại Tề, người có tuổi như con cũng không có ai ngồi lên chức cao như vậy."

"Đó là tất nhiên ạ."

Hai người một dám nói, một dám đồng ý, người ngoài nghe cũng sẽ cảm thấy bất đắc dĩ. Cũng may bên cạnh không có những người khác, chỉ có một Trịnh thượng thư, mà Trịnh Thượng thư đã sớm thành thói quen với đức hạnh này của đệ đệ nhà mình rồi.

Lúc ăn cơm tối, Cố Thiệu hỏi Trịnh Viễn An có nên bày tiệc hay không, mời các vị đồng liêu đến.

Trịnh Viễn An nghe được lời này lập tức nói: "Bày! Chuyện lớn như vậy tất nhiên phải bày tiệc. Con đường mà con đi không giống với người ta, trong kinh thành có rất nhiều người không thích con, hôm nay ngồi vào vị trí Thị lang Hộ bộ, làm cho người ta ghen tị, đã như vậy con lại càng phải kết giao với nhiều người, đợi sau này có người vạch tội, mới không có chuyện ngay cả một người nói giúp cũng không có."

Cho dù làm cô thần (thần tử một mình) cũng có chỗ tốt, nhưng lại không được lòng người, cho tới bây giờ Trịnh Viễn An không muốn Cố Thiệu làm cô thần.

Từ trước đến giờ Cố Thiệu đều nghe lời của Trịnh Viễn An, lập tức có ý định mở tiệc mời bạn bè đồng liêu đến.

Lúc trước khi Cố Thiệu ở trong Hàn Lâm viện cũng có người có quan hệ tốt, quen biết cũng không ít người bên trong Hộ bộ, hôm nay lên chức, tất nhiên phải mời những người này. Không nói đến chuyện khác, chỉ người trong Hàn Lâm viện, cũng phải ngồi đầy hai bàn lớn.

Cố Thiệu tính toán một chút, cảm thấy chuyện mua nhà không thể chậm trễ được, bằng không lần sau lại mời khách, nói không chừng chỗ không đủ để đặt bàn tiệc.

Đêm đó quyết định mở tiệc, Cố Thiệu lập tức đi viết xong thiệp mời.

Chờ ngày hôm sau, sau khi gửi thiệp mời cho các nhà, Cố gia bắt đầu chuẩn bị.

Sau khi đưa thiệp mời xong, người muốn đến đều chuẩn bị đến, người đến không được đều chuẩn bị quà đưa đến.

Trong kinh thành, so sánh với người muốn xích mích với Cố Thiệu, thì càng có nhiều muốn có quan hệ tốt với Cố Thiệu. Dù sao nhiều vết xe đổ lúc trước, mọi người đều không dám đối đầu với Cố Thiệu. Tránh cho mình còn chưa làm gì Cố Thiệu, đã bị mấy vị đại thần trong triều còn có Thánh thượng gây khó dễ.

Thoáng một cái hai ngày trôi qua, tiệc của Cố gia cũng đã được mở ra.

Buổi sáng ngày đó, Cố Thiệu đứng ở bên ngoài cửa tiếp khách. Được một chút thời gian rảnh, còn phải vào phòng uống canh bổ.

Là nương của hắn từ trong phủ Thượng thư cầm rất nhiều đồ bổ về, thấy mỗi ngày nương đều để cho Tú Nương uống. Cố Thiệu nghe hệ thống nói, biết được đứa bé cũng không phải ăn nhiều đồ bổ thì mới khỏe mạnh được, cho nên hắn cũng không dám cho Tú Nương ăn quá nhiều, cho nên khi nương của hắn rời đi, Cố Thiệu sẽ lặng lẽ cầm lấy canh bổ uống hết, không thừa một giọt nào.

Trần Kim Liên không biết là hắn uống, còn tưởng rằng Tú Nương uống, trong lòng vô cùng hài lòng.

Bên này uống xong thuốc bổ, bên kia lại xã giao với khách khứa. Người đến, Cố Thiệu đều phải cười tiếp đón, cười đến buổi trưa, cơ mặt cũng sắp cứng rồi.

"Lui tới giữa người với người, thật đúng là phiền phức." Cố Thiệu cảm khái, nhón chân nhìn ra bên ngoài một chút, người bên ngoài đều không ai quen mặt cả. Trong lòng hiểu người nên đến hôm nay cũng đã đến hết rồi. Nếu còn có người chưa đến, vậy chắc là sẽ không đến.

Cố Thiệu mới thu hồi tầm mắt, chuẩn bị đi vào nhà. Bên ngoài bỗng nhiên có một người xa lạ đến, đi thẳng đến chỗ của Cố Thiệu.

Thấy Cố Thiệu đứng ngay ở chính giữa ngưỡng cửa, người này còn có chút tức giận liếc Cố Thiệu: "Sao thế, phát thiệp mời rồi mà không để cho người ta đi vào?"

"Không có..." Cố Thiệu phản ứng lại, nghênh đón người mập mạp này đi vào.

"Hừ! Cái này còn được."

Giọng điệu nói chuyện không tốt lắm, nhưng giọng điệu này lại làm cho Cố Thiệu cảm thấy có chút quen thuộc. Không đúng --- người này, hắn nhất định đã gặp qua ở chỗ nào rồi, hắn còn rất quen người này nữa.

Nhưng trong số những người quen, trừ Hạ tri phủ ra không có người nào mập như vậy.

Sau khi vị mập mạp kia tiến vào, thì ngồi chung một bàn với mấy người Hàn lâm viện. Sau khi ngồi xuống, mọi người đều không cảm thấy có gì đó không đúng, hết sức tự nhiên trò chuyện với người này.

Cảm giác này, thật đúng là ngày càng quen thuộc.

Cố Thiệu cúi đầu đi vào trong, sau khi đi mấy bước, đột nhiên dừng lại.

"Chờ một chút ---" Hắn hỏi hệ thống: "Người này không phải là Lỗ Tề Lâm chứ?"

Hệ thống khẽ mỉm cười: "Trả lời đúng rồi."

Cố Thiệu nhớ Lỗ Tề Lâm của ba năm trước.

Lỗ Tề Lâm là người thuộc loại tính cách bảo thù, gầy teo, tướng mạo còn là loại đặc biệt dễ lộ ra vẻ già nua, có chút cay nghiệt, động một chút là nghiêm mặt, giống như người khác thiếu tiền ông ta vậy. Bên trong Hàn Lâm viện, rất ít người có quan hệ tốt với ông ta, Cho dù Cố Thiệu tự cảm thấy tính cách của mình không tệ, những quả thật không ở tiếp xúc được với Lỗ Tề Lâm.

Cũng là sau đó Lỗ Tề Lâm biết quay lại còn đường đúng đắn, không có đối nghịch với Cố Thiệu nữa, quan hệ của hai người bọn họ mới hòa hoãn được một chút.

Cố Thiệu nhớ lúc ấy khi hắn rời kinh, Lỗ đại nhân lại còn cùng Chu Bá Kỳ đưa tiễn hắn. Chỉ là lúc ấy hai người cũng không nói chuyện.

Lần này Cố Thiệu mở tiệc mời khách, người trong Hàn lâm viện có thể mời hắn đều mời, đã như vậy, cũng không quan tâm thêm một Lỗ Tề Lâm. Cố Thiệu cũng gửi một tấm thiệp mời cho Lỗ Tề Lâm, hắn cũng không nghĩ người này sẽ đến, chỉ là thuận tay gửi thôi. Tuyệt đối không ngờ đến là, Lỗ Tề Lâm này thật sự đến, càng không ngờ đến là, hôm nay ông ta lại có bộ dạng này.

Cố Thiệu đánh giá Lỗ Tề Lâm đang ngồi ở bên kia.

Trong ba năm, thay đổi của Lỗ Tề Lâm thực sự không nhỏ. Khuôn mặt gầy cũng trở nên mượt mà hơn rất nhiều, đã có nọng, vốn là mỗi ngày đều nhăn mày, hôm nay không biết có phải bởi vì tâm tính trở nên tốt hơn, trên mặt cũng không có vẻ khổ sở, ngay cả nếp nhăn trên mặt cũng biến mất rất nhiều, bộ dạng này giống như là hai người khác nhau so với lúc trước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!