Chương 452:
Sau khi ngồi xuống, Lỗ Tề Lâm lập tức nói chuyện với những người của Hàn lâm viện, trong đó không biết ai nói đến chuyện cười, hình như là đang nói cái gì mà răng lợi không tốt, sau đó lại nói đến Lỗ Tề Lâm, lại thấy ông ta cũng không tức giận, trái lại thờ ơ tiếp tục dùng bữa uống rượu. Chỉ là Cố Thiệu thấy ông ta ăn cái gì cũng cẩn thận, hình như răng lợi thật sự không tốt.
"Đổi đồ ăn chỗ Lỗ đại nhân đi." Trên bàn có người nói: "Răng lợi của Lỗ đại nhân không được tốt, ăn thức ăn này sẽ bị vỡ răng, trở về có thể sẽ không khỏe."
Người này vừa nói vừa đổi thức ăn mềm ở bên cạnh mình đến bên cạnh Lỗ Tề Lâm.
Nên nói người trong Hàn lâm viện, lúc đầu quả thật không có mấy người qua lại với Lỗ Tề Lâm, nhưng lúc này không giống như xưa, Lỗ đại nhân cũng không giống như Lỗ đại nhân của lúc trước, mọi người đều biết ông ta thay đổi rất nhiều, cũng sẽ không so đo những chuyện nhỏ lúc trước với ông ta. Tất nhiên, quan trọng nhất chính là xem trò cười của người ta nhiều rồi, cũng không biết xấu hổ đối xử lạnh nhạt với người ta.
Sau khi thức ăn được đổi, Lỗ Tề Lâm cười một tiếng, vươn tay gắp một miếng.
"Mùi vị như thế nào?" Người bên cạnh ông ta hỏi.
"Tạm được." Lỗ Tề Lâm thuận miệng đáp.
Nhìn bộ dạng này, thật đúng là cảm thấy thức ăn mềm hợp khẩu vị. Chuyện này không đúng, ba năm trước răng của Lỗ đại nhân cũng không yếu ớt như lúc này. Cố Thiệu sờ cằm, chỉ cảm thấy mình phát hiện một vùng đất mời.
Đây không phải là phát hiện vùng đất mới sao, từ trước đến nay Lỗ đại nhân hếch mũi lên trời, sao có thể có một ngày hiền hòa như vậy!
Cố Thiệu sợ ngây người, kinh ngạc hỏi hệ thống một câu: "Rốt cuộc ông ấy xảy ra chuyện gì thế? Theo lý thuyết ba năm cũng không có thay đổi lớn như vậy đi.”
"Nếu không có chuyện gì khác."
"Vậy ông ta..."
"Ăn nhiều kẹo mà thôi." Hệ thống bình tĩnh nói.
Cố Thiệu thật sự không dám tin lời mà mình nghe được, ăn nhiều kẹo, tính cách của một người có thể thay đổi trời long đất lở như vậy sao: "Ông ta là mua kẹo ở cửa hàng chúng ta sao?"
"Nếu không thì sao?"
Cố Thiệu có chút không phản ứng kịp, cảm khái nói: "Thật không ngờ đến kẹo nhà chúng ta còn có công hiệu như vậy."
Cố Thiệu cũng không muốn kinh ngạc một mình, chờ lúc Trịnh Viễn An đi đến, còn nói phát hiện này cho cha nuôi của mình,
Trịnh Viễn An không chỉ không giật mình, trái lại còn nói với Cố Thiệu không ít chuyện: "Sao cha nương của con không nói cho con biết, Vị Lỗ đại nhân này là khách quen của cửa hàng nhà con. Lúc đầu khi con ở Hàn lâm viện, ông ta vì duy trì mặt mũi cho nên mua ít kẹo, sợ bị con phát hiện chế nhạo, chờ con rời đi, ông ta cũng không cố kỵ nữa, mỗi ngày đều mua, một lần mua còn mua rất nhiều. Răng này của ông ta, chính là ăn nhiều kẹo mà bị hư, bởi vì chuyện này, còn bị người của Hàn Lâm viện chê cười không ít. Người ta cười nhạo rất nhiều, nhưng ông ta cũng không tức giận."
"Lúc trước ông ta làm người không biết chừng mực, nhưng hôm nay tuổi lớn nghĩ thông suốt, cũng không nên so đo với người ta làm gì. Tuy có thù cũ với con, nhưng cũng đã là quá khứ, con cũng đừng để chuyện này trong lòng."
"... Con vốn không có để chuyện này trong lòng."
Cố Thiệu có chút lạnh lòng, cha nuôi của hắn nói chuyện giúp cho Lỗ Tề Lâm.
Tiệc rượu diễn ra được một nửa, Cố Thiệu bận rộn rất nhiều, cho nên cũng quên mất chuyện này. Chờ sau khi ăn no xong, tất cả mọi người nói chuyện xong hết đứng dậy tạm biệt với Cố Thiệu, Trần Kim Liên cũng từ trong phòng đi ra.
Cố Thiệu cho rằng bà muốn đi thu dọn, cũng không để ý. Nhưng ai biết lúc hắn quay đầu lại, thì thấy nương và Lỗ Tề Lâm gặp nhau.
Không chỉ như vậy, nương hắn lại còn nói chuyện với Lỗ Tề Lâm, hơn nữa thái độ còn rất quen thuộc, chắc là không phải chỉ nói chuyện được một hai lần.
Không biết hai người nói cái gì, lúc gần đi Trần Kim Liên còn khách sáo nhét một túi đồ cho Lỗ Tề Lâm, Cố Thiệu lanh mắt nhìn thấy, lập tức nhận ra được kẹo vị mới mà Tú Nương vừa mới nghĩ ra, chỉ có nhà bọn họ có, bên trong cửa hàng còn chưa có bán.
Sau khi Lỗ Tề Lâm thấy đồ xong, nhét vào ngực giống như bảo bối. Sau khi giấu xong còn quan sát xung quanh, khắp nơi không nhìn thấy ai, chỉ trừ Cố Thiệu.
Cách một khoảng cách hai người đụng mắt nhau, trong nháy mắt Lỗ Tề Lâm có chút xấu hổ, đôi mắt ti hí nhìn Cố Thiệu. Chỉ là rất nhanh ông ta đã đứng thẳng lưng lên, sau khi nói một tiếng cảm ơn với Trần Kim Liên, thì hùng dũng oai vệ tràn đầu khí thế đi tới chỗ Cố Thiệu.
Cố Thiệu bày trận mà đợi.
Hắn luôn cảm thấy Lỗ Tề Lâm vẫn còn bất mãn với hắn giống như ba năm trước.
Không ngờ sau khi Lỗ Tề Lâm đến bên cạnh, chỉ liếc nhìn hắn một cái, hừ lạnh một tiếng rồi lập tức đi ra ngoài.
"Ông ta làm gì vậy?" Cố Thiệu không hiểu.
"Ngạo kiều." Hệ thống lời ít ý nhiều nói một câu.
Cố Thiệu cực kỳ ghét bỏ, cũng đã một bó tuổi rồi còn ngạo kiều, ngạo kiều cho ai xem.
Bởi vì chuyện như vậy, Cố Thiệu càng tò mò quan hệ giữa Lỗ Tề Lâm và nhà bọn họ. Cho nên sau khi đám người rời đi, Cố Thiệu mới tìm nương hỏi chuyện này.
Không ngờ Trần Kim Liên lại trách cứ nhìn hắn: "Dù gì cũng là chuyện trong cửa hàng nhà chúng ta, sao con lại không quan tâm chút nào thế? Lỗ đại nhân này là khách hàng lớn của chúng ta, trừ phần mỗi tháng cố định được đưa vào cung, thì ông ấy là người mua kẹo thường xuyên nhất, không chỉ có một mình ông ấy ăn, trong nhà ông ấy từ trên xuống dưới đều thích kẹo nhà chúng ta làm. Người ta là khách hàng không thiếu tiền, cho tới bây giờ không quan tâm tốn bao nhiêu tiền, chỉ cần kẹo ngon là được."
"Mới vừa rồi nương lấy kẹo mới làm cho ông ấy, cũng là muốn để cho ông ấy nếm thử trước, nếu là đúng khẩu vị của ông ấy, vậy lần sau ông ấy sẽ đến cửa hàng của chúng ta mua. Đến lúc đó lại có một khoản lớn thu nhập."
Trần Kim Liên nói xong, lại nghi ngờ quan sát con trai: "Không phải con có ân oán gì đó với Lỗ đại nhân chứ?"
Cố Thiệu sâu kín nhìn nương của mình: "Lúc trước khi con mới vừa đến Hàn lâm viện, có một cấp trên hay đối phó với con, ông ta chính là Lỗ đại nhân trong miệng lúc này của nương."
"Chuyện này..." Trần Kim Liên ngẩn ra, đại khái cũng không ngờ sẽ có chuyện như vậy, chỉ là bà nhanh chóng phục hồi lại tinh thần, lại còn nói: "Những chuyện này đều chỉ là mấy chuyện nhỏ thôi, con còn nhớ làm gì."