Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 455: Chương 454:

Chương 454:

Lễ ca nhi có chút không tự tin, âm thầm hỏi Cố Thiệu một câu: "Hạng nhì không được sao?"

Người ở bên trong thư viện cũng không phải người ngốc, có những người chăm chỉ hiếu học, cả ngày đều học, Lễ ca nhi sợ mình thi không vượt qua bọn họ.

Cố Thiệu liếc mắt nhìn cậu: "Nhưng đệ là người muốn thi Trạng nguyên, vào lúc này ngay cả mấy thằng nhóc cũng không vượt qua được?"

"Người nào nói thế?" Lễ ca nhi lập tức khoe khoang: "Đệ chỉ là nhường cho bọn họ, nếu để cho đệ thi thật, bọn họ đều không vượt qua được đệ. Đại ca chờ đi, chờ đến tết, đệ nhất đị sẽ thi được hạng nhất, đến lúc đó đại ca cũng đừng quên thư đồng của đệ!"

"Ừ ừ, ta chờ." Cố Thiệu lạnh nhạt nói.

Lễ ca nhi lại cảm thấy lời này mang theo sự khinh thường, cậu giống như bị khiêu khích, bĩu môi thật cao, sau khi dậm chân thì bực tức rời đi.

Cậu nhất định phải thi hạng nhất! Tuyệt đối không thể để cho đại ca xem thường được.

Trên thực tế, chỉ có Lễ ca nhi là nhớ mãi chuyện này, còn Cố Thiệu thì quên mất chuyện này chỉ trong nháy mắt, cho tới bây giờ cũng không nhớ nổi. Thư đồng gì đó, nào có quan trọng bằng xe ngựa của hắn chứ.

Mặc dù hệ thống luôn nói mát bên tai hắn, nhưng Cố Thiệu vẫn quyết định, nhất định phải mua một chiếc xe ngựa. Hắn thực sự có chấp niệm lớn đối với xe ngựa, ai khuyên cũng không khuyên được.

Buổi tối hôm đó tính toán kho bạc nhỏ của mình một chút. Sau khi mua nhà, đúng là Cố Thiệu rất nghèo, nhưng vẫn đủ tiền mua xe ngựa. Hắn là một Thị lang Hộ bộ, cũng không thể ngay cả xe ngựa cũng không có. Người khác đều có, chỉ có hắn không có, vậy sau này sao hắn có thể lăn lộn ở Hộ Bộ chứ?

Tính xong bạc, ngày hôm sau Cố Thiệu cầm tiền đi đến chợ ngựa.

Hắn đi theo hệ thống học cưỡi ngựa, mặc dù chỉ học lên xuống ngựa, nhưng dù gì cũng được xem như học qua. Hệ thống không chỉ để cho hắn học cái này, còn buộc hắn học cách xem ngựa thế nào. Ngựa tốt thế nào, ngựa không tốt thì như thế nào. Hôm nay Cố Thiệu nhìn một cái cũng có thể biết đại khái.

Hắn cũng không ở lại lâu trong chợ ngựa, sau khi coi ngựa xong, cảm thấy giá tiền không tệ thì mua. Ngay cả xe ngồi cũng mua luôn, sau khi mua xong còn thuận tiền mua một gã sai vặt biết đánh xe.

Sau khi làm xong mấy chuyện này, cũng chỉ dùng có một buổi sáng.

Chờ Cố Thiệu dẫn theo gã sai vặt và xe ngựa về nhà mới, Cố Đại Hà và Trần Kim Liên đã sớm chờ.

Xe ngựa này, chính là xe ngựa đầu tiên của Cố gia nhà bọn họ, ý nghĩa rất quan trọng, không giữ gìn không được.

Ngựa Cố Thiệu mua vừa cao lớn lại khỏe mạnh, đứng sừng sững ở chỗ kia, thật sự rất có khí phái. Phu thê Cố Đại Hà nhìn một cái nhìn đến mức ngẩn ngơ. Dù gì bọn họ còn biết hôm nay con trai đã là Thị lang Hộ bộ, không thể làm cho con trai mất mặt, cho nên cũng không dám ở lâu ngoài cửa, vội vàng nói: "Đi vào đi vào, nhanh cho xe ngựa đi vào."

Gã sai vặt mới mua tên là Ngụy An, sau khi nghe được lời của phu thê Cố Đại Hà, không nói hai lời đánh xe ngựa đi vào.

Sau khi hai người đóng cửa lại, lập tức chăm chú quan tâm đến xe ngựa này. Sờ nơi này một chút, sờ nơi đó một chút, yêu thích giống như lúc trước Thánh thượng ban thưởng tranh chữ vậy.

"Ngựa này là một con ngựa tốt." Cố Đại Hà khen.

Trần Kim Liên nghe được lời này liếc nhìn ông một cái: "Nói giống như ông biết chọn ngựa vậy?"

"Ai nói ta không biết chọn? Cao lớn như vậy, cường tráng khỏe mạnh như vậy, nhìn một cái cũng biết ngựa tốt. Hơn nữa ngựa này còn là Thiệu ca nhi chúng ta mua, có thể không tốt sao?"

"Ít nói mấy lời người ta đã biết đi!"

Cố Đại Hà cũng không tức giận, vẫn vui vẻ đi loanh quanh con ngựa: "Lúc trước khi còn ở huyện Kim Đàn, nào có thể nghĩ nhà chúng ta sẽ có một ngày như ngày hôm nay. Hôm nay ngay cả xe ngựa cũng có, chưa đến hai ba năm, trong nhà thứ gì cũng có đầy đủ. Chờ ngày mai để cho người ta làm một cái bảng hiệu, từ nay về sau, tòa nhà này chính là Cố phủ rồi."

Cố Thiệu gật đầu, đồng ý.

Cố Đại Hà càng nghĩ càng vui vẻ không dừng lại được: "Ai nha, nhà họ Cố chúng ta, thật sự là mộ tổ tiên bốc khói xanh, nếu đại bá của con biết hôm nay con có tiền đồ như vậy, khẳng định sẽ cực kỳ vui vẻ."

Thao thao bất tuyệt, vẫn luôn nói không dừng lại.

Ngụy An thấy mà trợn mắt há miệng. Cậu ta nhìn Cố Thiệu, lại nhìn phu thê Cố Đại Hà, quả thật không có cách nào liên tưởng lão thái gia, lão phu nhân thật sự là người nhà của Thị lang đại nhân. Chênh lệch quá xa, nếu không nói ra, không ai sẽ cảm thấy bọn họ là người nhà.

Cố Thiệu cũng không giải thích gì.

Là cha nương ruột của mình, cho tới giờ Cố Thiệu cũng không cảm thấy bọn họ làm mình mất mặt, vốn là như vậy, nhà bọn họ là đi ra từ thôn Thượng Táo, không có học được dáng vẻ của những lão gia phu nhân ở kinh thành, nếu cưỡng ép học, vậy cũng chỉ học được bốn phần dáng vẻ, cuối cùng người chịu thiệt vẫn là cha nương của hắn, cần gì như vậy chứ?

Phu thê Cố Đại Hà xem xong ngựa nhà mình, mới có thời gian nhìn Ngụy An.

Ánh mắt của bọn họ có mấy phần sắc bén, làm cho Ngụy An hơi hoảng sợ, trong nháy mắt lập tức cảnh giác.

"Đây là gã sai vặt mới mua?"

Cố Thiệu gật đầu nói: "Cậu ta là Ngụy An."

Đây là tên vốn có của Ngụy An, Cố Thiệu cũng không đặt tên khác cho cậu ta, chỉ gọi cậu ta như vậy.

Ngụy An biết lúc kiểm tra mình đã đến, lập tức đứng thẳng người nói: "Ra mặt lão thái gia lão phu nhân, năm nay nô tài 19 tuổi, tên là Ngụy An. Nô tài không chỉ biết đánh xe, còn biết nuôi ngựa, tất cả việc lớn nhỏ trong nhà nô tài đều biết làm."

Trần Kim Liên liếc nhìn thân thể của Ngụy An, thấy bộ dạng mạnh khỏe rắc chắc của cậu ta, ánh mắt cũng ngay thẳng, lúc này sắc mặt mới dịu lại một chút: "Được rồi, sau khi đến nhà chúng ta thì cứ yên tâm ở lại. Tuy nhà chúng ta không phải nhà giàu sang gì, nhưng tóm lại không lo ăn uống, chỉ cần làm việc chăm chỉ, làm nhiều nói ít, ai cũng sẽ không thiếu miếng ăn của ngươi." Một nửa lời là trấn an, một nửa lời là cảnh cáo.

Trần Kim Liên lên tiếng, Cố Đại Hà cũng phụ họa một hai câu, cũng coi như thừa nhận Ngụy An.

Ngụy An lau mồ hôi trên trán, biết xem như mình đã qua được cửa ải này. Còn về từ nay về sau như thế nào, còn phải nhìn biểu hiện của cậu ta mới được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!