Chương 455:
Lúc về đây đại nhân đều nói, trong nhà lão thái gia và lão phu nhân đều là người hiền hòa, cũng sẽ không dễ làm khó người khác. Lúc ấy Ngụy An ngây thơ tin. Nhưng hôm nay nhìn thêm, sao trong lời này có chút không thật như vậy?
Chỉ là cuối cùng một ngày này cũng yên ổn trôi qua.
Mua ngựa, Cố Thiệu cũng xem như là giải quyết chuyện lớn trong lòng, sau khi mua được ngựa, Cố Thiệu cứ đắc ý với hệ thống, hệ thống thấy bộ dạng này của hắn cũng không quan tâm đến hắn.
Người này chính là người dễ đắc ý càng quan tâm đến hắn, hắn càng nhảy nhót thật cao. Không chỉ có hệ thống biết, Tú Nương cũng biết rõ chuyện này.
Chỉ là độ dễ tha thứ của Tú Nương đối với Cố Thiệu cao hơn so với hệ thống, nàng nguyện ý nghe mấy lời đắc ý này của hắn, thậm chí còn cùng nhau đắc ý với hắn. Dù trong lòng Tú Nương mua một chiếc xe ngựa cũng không phải là chuyện lớn gì, nếu ở nhà nương của nàng, xe bò xe ngựa cộng lại cũng được bốn năm chiếc, quả thật không hiếm lạ. Nhưng Tú Nương biết, người Cố gia thích xe ngựa này. Nếu bọn họ thích, tất nhiên Tú Nương cũng thích.
Tên sai vặt Ngụy An này đến cũng rất đúng lúc, nếu là lúc trước, trong nhà không có chỗ cho cậu ta ở. Cũng may lúc này phòng trống nhiều, một mình cậu ta ở một phòng. Chỉ là trong phòng không có nhiều đồ dùng, chỉ là từ nhỏ Ngụy An đã quen sống giản dị, cũng không ghét bỏ. Đối với cậu ta mà nói, có ăn có ở là đủ rồi.
Sau khi vui vẻ một buổi tối, sáng sớm ngày hôm sau, Cố Thiệu ngồi xe ngựa mới mua của mình, mang theo gã sai vặt mới, thay một bộ quần áo mới, vô cùng hăng hái đi đến Hộ bộ nhậm chức.
Mặc dù Ngụy An biết đánh xe, nhưng cậu ta không biết được. Dọc theo đường đi, vẫn là Cố Thiệu chỉ đường cho cậu ta. Dù vậy, cũng không ảnh hưởng gì đến tâm trạng tốt của Cố Thiệu, hắn ngồi ở trong xe ngựa, dựa vào thành xe tùy tiện ca hát.
Hai ngày nay hệ thống bị hắn làm phiền, lúc này càng phiền hơn: "Hát cái gì chứ? Xem ngươi đắc ý được bao lâu!"
Cố Thiệu ngân ca bài hát, trong lời nói lộ ra vẻ đắc ý: "Ta chính là Thị lang Hộ bộ mà Thánh thượng bổ nhiệm, ngươi nói ta có thể đắc ý được bao lâu?"
"Ta thấy ngươi muốn lật trời rồi."
Một người một hệ thống ồn ào qua lại, thời gian cũng trôi qua rất nhanh, lúc này đã đến bên ngoài Hộ bộ.
Ngụy An chỉ có thể đưa đến chỗ này, cậu ta ghi nhớ vị trí, chờ đến gần tối lại đến đón người.
Cố Thiệu đi ra từ trong xe ngựa, quay đầu hỏi cậu ta: "Tự ngươi về trước đi, biết đường quay về không?"
"Đã biết đã biết, đại nhân không cần lo lắng cho ta, thời gian không còn sớm, ngài nhanh chóng đi vào trước đi."
Đúng là không còn sớm, nhà mới của Ciis gia cách nơi này còn rất xa, cho dù ngồi xe ngựa cũng phải đi mất một tiếng. Đây là do buổi sáng trên đường ít người, nếu người trên phố nhiều hơn một chút, như vậy có lẽ sẽ gần 2 tiếng mới đến được.
Vì kịp giờ, Cố Thiệu cũng đi vội vàng. Hắn lớn lên cao, sải bước mà đi, chỉ mấy bước đã đến bên trong quan thự.
Tiền thượng thư cũng đã ở bên trong. Chính là bởi vì biết hôm nay Cố Thiệu đến, cho nên đặc biệt tới sớm để chờ.
Cố Thiệu cũng không phải là lần đầu tiên đến Hộ bộ. Lúc trước khi hắn còn ở Hàn lâm viện, còn bị Tiền thượng thư mượn đến Hộ bộ, chỉ là lần đó khác hoàn toàn với lần này. Lần đó tất cả mọi người đều biết hắn sẽ không ở lâu, từ trên xuống dưới của Hộ bộ không có ai làm khó hắn, tất nhiên càng không có người nào coi trọng hắn. Lúc này thì không giống, Cố Thiệu không chỉ sẽ ở Hộ bộ lâu dài, còn lấy thân phận Thị lang Hộ bộ mà làm việc ở chỗ này, chính là chức quan lớn nhất dưới Tiền thượng thư trong Hộ bộ.
Lúc này khi mọi người nhìn Cố Thiệu, trong lòng cảm thấy có chút vi diệu.
Có một ít người trẻ tuổi, mới đến Hộ bộ không bao lâu, còn trông cậy Tiền thượng thư có thể ra oai phủ đầu với Cố Thiệu, để cho vị mới nhậm chức Thị lang Hộ bộ này biết tay một chút. Những người lớn tuổi, đã ở Hộ bộ bốn năm năm, thì lại không nghĩ đến chuyện này.
Sự thật chứng minh bọn họ đã đúng.
Sau khi Tiền thượng thư nhìn thấy Cố Thiệu, không chỉ có không ý kiến thì, trái lại còn tươi cười đầy mặt nghênh đón.
Tươi cười đầy mặt... Còn nghênh đón?! Thật làm cho người ta mở rộng tầm mắt. Đây chính là Tiền thượng thư, là một trong những trụ cột trong triều, là Tiền thượng thư có tính tình không tốt nhất trong mấy vị đại thần, ông ta ở trong Hộ bộ đã bao giờ cho người ta mặt mũi? Ví dụ với vị Phùng thị lang lúc trước đi, cũng không thấy Tiền thượng thư cho sắc mặt tốt, nếu làm sai chuyện gì, vậy thì lời mắng chửi sẽ càng khó nghe hơn, hận không thể sỉ nhục người ta đến phát khóc.
Với tính tình như vậy, lại mày mặt vui vẻ chào đón với một người khác? Người trẻ tuổi đều không nhịn được tò mò, rốt cuộc lai lịch của vị Cố thị lang này là gì?
Cố Thiệu biết xung quanh có không ít người quan sát mình, nhưng với chút quan sát này, hắn cũng không để trong lòng. Sóng to gió lớn gì đều đã trải qua, chút chuyện này có là gì.
Với lại hôm nay hắn là người đã có xe ngựa, vô cùng vui vẻ!
Tiền thượng thư tự mình dẫn Cố Thiệu đi giao nhận công việc của Thị lang Hộ bộ.
Sau khi hai người rời đi, một đám người ở phía sau bắt đầu xì xào bàn tán.
Có vài người không biết lai lịch của Cố Thiệu, thấy hắn tuổi còn trẻ đã làm chức Thị lang Hộ bộ, vốn cảm thấy đã rất kỳ lạ, hôm nay thấy dáng vẻ này của hắn, ngay cả Thượng thư đại nhân cũng đích thân đến dẫn đi, ngạc nhiên vô cùng: "Các ngươi nói, rốt cuộc Cố thị lang này có lai lịch gì? Chỉ sợ Hoàng thân quốc thích cũng không có khoa trương như vậy."
Tiểu Lý đại nhân đi qua bên cạnh, sau khi nghe được câu này, quay đầu nhìn qua: "Xuy, hoàng thân quốc thích có thể so với hắn sao?" Vạch tội hoàng thân quốc thích đó là chuyện đương nhiên, là vì không để cho bọn họ làm rối loạn triều cương, người bị vạch tội cũng chỉ có thể im lặng. Nhưng vạch tội Cố Thiệu thì khác, mấy vị đại nhân bảo vệ Cố Thiệu như bảo vệ con cái của mình, sẽ để cho người vạch tội lấy cái chết để tạ tội.
Tiểu Lý thị lang cảm khái, lúc này thấy những người này nghị luận về Cố Thiệu, cho nên không nhịn được dặn dò một câu: "Đừng thấy hắn còn trẻ, nhưng bản lĩnh của người ta lớn hơn các ngươi nhiều. Từ nay về sau đụng đến hắn thì cẩn thận một chút, đừng đắc tội với người ta."