Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 457: Chương 456:

Chương 456:

"Đắc tội thì sẽ như thế nào?"

"Ngươi đi thử chút đi?" Tiểu Lý thị lang lạnh lùng liếc nhìn đối phương.

Không ai dám thử, ai cũng lắc đầu.

Bên này, sau khi Tiền thượng thư dẫn Cố Thiệu đi giao nhận công việc xong, lại phân phó một ít chuyện với hắn.

Cố Thiệu đang muốn cảm ơn, thì nghe Tiền thượng thư nói.

"Ngươi cũng không cần cảm ơn ta, đây đều là ý của Thánh thượng. Ngài ấy để cho ta chăm sóc ngươi một chút, ta cũng không thể không nghe theo."

Nhắc đến cũng làm cho người ta ghen tị, Thánh thượng rất ít bày ra vẻ mặt ôn hòa nói chuyện với ông ta. Hiếm có một lần như vậy, lại bởi vì Cố Thiệu.

Tiền thượng thư cảm khái: "Thằng nhóc nhà ngươi, thật đúng là vào được mắt của Hoàng thượng."

Cố Thiệu nghe vậy thì ngây ngẩn.

Hắn không ngờ đến, Thánh thượng lại tri kỷ như vậy, lo nghĩ khắp nơi cho hắn. Nhưng cẩn thận nghĩ đến, hắn lại không có làm chuyện gì Thánh thượng, hôm nay như vậy, quả thật trong lòng hắn có chút thẹn.

Hắn không nói lời nào, hệ thống lập tức biết đây là lại suy nghĩ chuyện thiêu thân gì trong lòng đây.

Đúng như dự đoán, sau khi không có người nữa, Cố Thiệu lập tức nói với hệ thống: "Nhanh, giúp ta nghĩ cách, ta quyết định tặng một phần quà cảm ơn Thánh thượng."

---

Cố Thiệu định tặng cho Thánh thượng một món quà.

Chuyện gì cũng phải có qua có lại, hôm nay Thánh thượng đối xử tốt với hắn như vậy, hắn cũng không thể không bày tỏ gì được. Nhưng sau khi quyết định tặng quà, Cố Thiệu suy nghĩ một hồi lâu, cũng không nghĩ ra rốt cuộc mình có thể tặng cái gì vào cung.

Chỗ Thánh thượng có thể thiếu gì sao?

Nếu như Thánh thượng có thiếu gì, không cần hắn lo, Phó công công cũng sẽ lập tức chuẩn bị. Cố Thiệu tự mình nghĩ không ra cho nên lập tức ồn ào với hệ thống: "Nếu không ngươi suy nghĩ cho ta đi."

Hệ thống ghét bỏ hắn phiền, cũng không chịu nói chuyện. Cố Thiệu dứt khoát làm phiền đến cùng, nó không nói lời nào hắn ép cho nó phải nói.

“Là ngươi muốn để cho ta thi Trạng nguyện, sau khi thi Trạng nguyên xong còn ép ta làm quan. Hôm nay ta đang cố gắng phong hầu bái tướng cho ngươi, nhưng còn ngươi thì sao, để cho ngươi làm chút chuyện nhỏ, ngươi cũng không muốn làm, thật là nhỏ mọn, thật là không dùng được!"

Cố Thiệu không ngừng khinh bỉ hệ thống, một khắc cũng không dừng lại:

"Suy nghĩ nhiều cho Thánh thượng một chút cũng không phải chuyện lớn gì. Ngươi xem Thánh thượng lo nghĩ cho ta như thế, nếu không có ngài ấy, ta ở bên ngoài trị thủy đã nửa chết nửa sống rồi, cũng tuyệt đối không ngồi được vị trí Thị lang Hộ bộ này.”

"Người ta đối xử với chúng ta tốt, chúng ta phải ghi nhớ. làm người không thể không có lương tâm như vậy đúng không --- à, quên mất, ngươi không phải là người, đừng nói lương tâm, ngươi ngay cả trái tim cũng không có, không trách không nhớ ơn như thế."

Cố Thiệu vừa nói chuyện với Tiền thượng thư, vừa ở trong đầu lải nhải với hệ thống. Bản lĩnh một lúc làm hai chuyện này, đã được hắn luyện rất thành thục.

Hệ thống cũng phục hắn rồi: "Được rồi, nhanh ngậm miệng đi!"

"Ngươi bảo ta ngậm miệng ta cứ không đó, trừ phi ngươi đồng ý..."

"Nếu không im miệng thì tự ngươi nghĩ đi!"

Trong nháy mắt Cố Thiệu dừng lại, đôi mắt trở nên sáng ngời: "Ngươi đồng ý giúp ta?"

Không có âm thanh nào.

"Nhớ phải tri kỷ một chút, tốt nhất là có thể tặng Thánh thượng cái mà trước mắt cần nhất."

Vẫn không có tiếng đáp lại.

Cố Thiệu suy đoán, chắc là hệ thống thẹn quá thành giận. Chẳng qua thì cứ thẹn quá thành giận đi, chuyện nên làm thì cứ làm xong cho hắn là được.

Mặc dù trong lòng vẫn còn đang suy nghĩ làm sao tặng quà cảm ơn cho Thánh thượng, nhưng chuyện nên làm Cố Thiệu vẫn không có lơ đãng. Hôm nay là ngày đầu tiên hắn đến Hộ bộ, chuyện cần làm cũng không có nhiều lắm, sau khi Tiền thượng thư dặn dò hắn xong, thì cầm một ít công văn đưa cho Cố Thiệu, bảo hắn xử lý.

Mặc dù mọi người không dám đi đến bên này, nhưng vẫn chú ý đến chỗ Cố Thiệu.

Thấy Tiền thượng thư ôm một đống công văn đến, mấy người đều âm thầm xem náo nhiệt. Mặc dù Tiểu Lý thị lang khoe khoang nói đám người bọn họ góp lại cũng không bằng vị Cố đại nhân này, Nói thì nói như vậy, nhưng bọn họ đều không phục, lúc này trái lại muốn nhìn thử một chút, Cố thị lang mới đến này có mấy phần bản lĩnh.

Cố Thiệu cũng nhận ra ánh mắt như có như không của bọn họ.

Vừa mở công văn ra, Cố Thiệu vừa hỏi hệ thống trong đầu: "Bọn họ đang xem cái gì vậy?"

"Xem cái gì? Tất nhiên là chuẩn bị xem trò cười của ngươi chứ gì."

Cố Thiệu cúi đầu nhìn công văn trong tay mình, có chút buồn cười. sao những người này lại giống nhau thế, lúc đầu khi hắn lần đầu tiên đến phủ Hoài An, Trương đồng tri và mấy người khác cũng muốn xem chuyện cười của hắn.

Chuyện cười của hắn dễ dàng có thể xem như vậy sao?

Cố Thiệu cẩn thận suy nghĩ một chút, thật giống như từ khi làm quan đến bây giờ, mình cũng không làm ra chuyện mất mặt buồn cười nào.

Ừ, quả nhiên hắn là người rất phi phàm.

Người muốn xem chuyện cười của Cố Thiệu cũng chỉ có thể vô tích. Không lâu lắm những người đó liền phát hiện, Cố đại nhân xử lý công văn còn nhanh hơn bọn họ rất nhiều, vừa nhanh vừa không bị lỗi, liếc mắt nhìn một cái đã biết nên làm thế nào.

Tiền thượng thư chỉ ở bên cạnh nhìn một lát, sau đó trở về làm việc của mình.

Ông ta rất yên tâm về Cố Thiệu. Dù sao vị này cũng là Trạng nguyên của Đại Tề, một đường qua năm ải trảm sáu tướng để thi đậu, không có chút tài học bản lĩnh sao có thể thi được Trạng nguyên?

Hơn nữa ở mấy tháng Hàn lâm viện cũng không phải là ở không như thế.

Ngày đầu tiên nhậm chức, cũng không có gì khác với khi đến Hàn lâm viện, nếu khác thì có lẽ là Hộ bộ nhiều việc hơn.

Hàn lâm viện là một nơi thanh nhàn, nếu không muốn làm việc, thì thực sự không có chuyện để làm, mỗi ngày chỉ cần giả bộ đọc sách một chút là được rồi. Chỉ có những người có lòng cầu tiến muốn đi lên, mới tranh nhau đi làm việc. mà chuyện ở Hộ bộ cũng không chỉ nhiều hơn một chút so với Hàn lâm viện, tuy nói một ngày này Cố Thiệu không làm gì nhiều, nhưng đã bận rộn bằng ba bốn ngày ở Hàn Lâm viện.

Ngày hôm sau, Cố Thiệu có cảm nhận chân thật hơn, trừ Hộ bộ tương đối bận rộn ra, người Hộ bộ cũng hơi nhiều.

Ví dụ như lúc Cố Thiệu bảo người dưới làm việc. Hắn mới đi làm, không có nhớ kỹ tên từng người, miễn cưỡng ghi nhớ chức vị của từng người, kết quả kêu một tiếng Chủ sự, bốn người xung quanh lập tức lên tiếng đáp lại hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!