Chương 457:
Cố Thiệu bị bốn tiếng "vâng" xung quanh làm cho sửng sốt một chút.
Tiểu Lý thị lang cũng cảm thấy buồn cười, giới thiệu họ của từng người cho Cố Thiệu.
"Vị này là Kim chủ sự, vị này là Vương chủ sự, vị này là Thạch chủ sự, còn vị này, là Tạ chủ sự. Còn có hai người nữa chưa đến, lúc sau ta lại giới thiệu cho ngươi,"
Chỉ có mấy người như vậy, Cố Thiệu nghe mà cảm thấy đau đầu.
"Lúc trước Kim chủ sự và Tạ chủ sự là đi theo làm việc cho Phùng thị lang, sau này nếu Cố thị lang có chuyện gì cần phân phó, trực tiếp gọi bọn họ là được."
Hai người Kim chủ sự và Tạ chủ sự đều khách khí cười một tiếng với Cố Thiệu, còn về trong lòng bọn họ nghĩ cái gì, người ngoài cũng không biết.
Cố Thiệu gật đầu ghi nhớ.
Lúc đó nhớ rất rõ ràng, nhưng cũng không biết chuyện gì xảy ra, chờ nghiêng đầu đi Cố Thiệu đã quên hết. Hắn nhớ được họ của Kim chủ sự nhưng lại không nhớ được họ của Tạ chủ sự.
Cố Thiệu tự nói mình cho đến bây giờ không xảy ra chuyện nhận sai người, càng không muốn để cho người ta biết hắn không nhớ họ của người ta, cho nên có chuyện gì cần làm đều chỉ gọi Kim chủ sự, chỉ một buổi sáng, Cố Thiệu đã để cho người ta đi qua lại chừng mười lần.
Lại nhìn Tạ chủ sự bên này, cả buổi sáng đều không được Cố Thiệu gọi đến.
Thời gian hai vị chủ sự này đi theo Phùng thị lang cũng không ngắn, hôm nay ở bên ngoài ai cũng nói, Thánh thượng cách chức Phùng thị lang là vì chuẩn bị vị trí cho Cố Thiệu. Hai người bọn họ, nhất là Kim chủ sự có quan hệ riêng rất tốt với Phùng thị lang, nghe được chuyện này khó tránh khỏi trong lòng có chút ý kiến. Cho nên khi đối mắt với Cố Thiệu, hắn ta hơi muốn xụ mặt, thuận tiện có thể làm biếng được một chút.
Kim chủ sự thể hiện rất rõ ràng, nhưng không biết Cố Thiệu đã nhận định họ của hắn ta dễ nhớ, động một chút là gọi hắn ta.
Gọi Kim chủ sự một lần không có ai đáp, hắn lại gọi thêm, sau đó lại không có ai đáp lại gọi thêm, ba lần không có ai trả lời cả, lúc này Cố Thiệu mới cảm thấy không đúng, từ trong đống công văn ngẩng đầu lên, để cho người đi tìm Tiền thượng thư.
Kim chủ sự này lâu như thế còn chưa đến, hắn muốn để cho Tiền thượng thư phái người đi tìm một chút. Người lớn như vậy, cũng không có thể nói biến mất là biến mất được.
Còn về vì sao đi tìm Tiền thượng thư, ở chỗ này Cố Thiệu quen thuộc nhất là Tiền thượng thư.
Người bị phái đi ra ngoài không bao lâu, Kim chủ sự bị dọa sợ tè ra quần từ bên ngoài chạy vào. Hắn ta nào có thể nghĩ tính tình của Cố Thiệu lại nóng nảy như vậy, hắn ta mới vừa bày ra thái độ một chút, người ta đã trực tiếp cáo trạng cho Thượng thư đại nhân.
Chuyện này còn bảo hắn ta thể hiện thái độ gì nữa? Kim chủ sự bị hù dọa ngay cả rắm cũng không dám thả.
"Người đến rồi?" Cố Thiệu ngẩng đầu nhìn hắn ta.
Kim chủ sự cười khan hai tiếng: "Tới rồi tới rồi, mới vừa vội đi làm chuyện riêng một chút, nhất thời không nghe được tiếng của ngài."
"Bây giờ không bận nữa?"
"Đều đã làm xong rồi."
"Chuyện này không thể không vội vàng được." Cố Thiệu nhìn lướt qua đùi của hắn ta, người có ba cái vội, hắn cũng không phải là cấp trên khi dễ cấp dưới: "Ta cũng không phải là cấp trên hà khắc gì, sau này nếu thật sự gấp quá không nhịn được, thì cứ đi giải quyết chuyện này đã, tránh đến lúc đó sẽ bị bệnh trong người."
Kim chủ sự bảo đảm liên tục: "Chỉ một lần như vậy thôi, về sau sẽ không có nữa."
"Được rồi." Cố Thiệu cũng không nói nhảm nữa, đưa công văn cho hắn ta: "Dựa theo nội dung lần trước ta viết, nhanh đi xuống làm đi, nhớ nhanh đấy."
Kim chủ sự mới vừa vươn tay nhận công văn, trong nháy mắt cánh tay đã trầm xuống.
Kim chủ sự không cười nổi nữa, chỉ đau đầu ôm đống đồ ra ngoài.
Cái này mà gọi là một chuyện sao.
Nhưng đây chỉ mới vừa bắt đầu, ai bảo họ của Kim chủ sự dễ nhớ, Cố Thiệu không nhớ tên của người khác, chỉ nhớ họ của hắn ta. Phàm là Cố Thiệu có chuyện gì, nhất định sẽ hô một tiếng Kim chủ sử với bên ngoài.
Kim chủ sự không cần nghĩ cũng biết, Cố đại nhân này nhất định là phát hiện suy nghĩ nhỏ nhặt trong đầu của hắn ta, cho nên cố ý chơi hắn ta. Tình huống hôm nay, cho dù bị dày vò cũng phải nhịn, ai bảo phẩm cấp của hắn ta kém hơn người ta, hậu đài cũng kém hơn người ta chứ.
Kim chủ sự cắn răng làm việc, để lại một Tạ chủ sự rảnh rỗi không có chuyện gì làm, cũng bắt đầu nơm nớp lo sợ, giống như đi trên băng mỏng.
Tạ chủ sự nhìn Kim chủ sự bận tới bận lui, lại nhìn bản thân mình, chỉ cảm thấy mình bị đối xử khác biết. Đáng thương cho vị Tạ chủ sự này, suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra mình đắc tội với Cố Thiệu lúc nào, chỉ có thể càng an phận hơn.
Cố Thiệu thật sự không có ý này, nhưng hai chủ sự dưới tay lại tự mình dọa mình, sau đó có người đến chỗ bọn họ hỏi thăm tin tức của Cố Thiệu, hai chủ sự đều đóng chặt miệng, không dám nói một chữ nào.
Chỉ là mọi người thấy thái độ của hai người này, đại khái cũng biết có lẽ Cố đại nhân không dễ sống chung. Nếu là người dễ gần, sao hai người này lại sợ thành ra như thế.
Đáng thương thật, nhất định là bị Cố đại nhân ra oai phủ đầu, không ngờ thủ đoạn của Cố đại nhân kia lại sâu xa như thế.
Chuyện này một truyền mười, mười truyền trăm, truyền đến tai Tiểu Lý thị lang.
Tiểu Lý thị lang cũng hơi đoán được đại khái, buổi trưa, lúc ăn cơm, ngay trước mặt Tiền thượng thư, cười nhạo chuyện này của Cố Thiệu.
Dù Cố Thiệu có muốn che dấu chuyện mất mặt này cũng không được nữa, hắn gãi đầu giải thích: "Chủ sự bên trong Hộ bộ, thật sự có chút nhiều."
Tiền thượng thư nói: "Lúc này đúng là hơi nhiều người, về sau sẽ tốt thôi."
Ông ta nói chuyện thay đổi cho Cố Thiệu nghe. Đừng nhìn hôm nay người của Hộ bộ nhiều, hai năm trước còn nhiều hơn lúc này không ít. Chờ chưa tới hai năm, sẽ còn ít nữa, như vậy từ từ giảm xuống, sau này cũng chỉ có mấy người đủ dùng.
Người Hộ bộ nhiều, nhưng hôm nay quan thự của triều đình chỗ nào mà không có nhiều người, không nói đến kinh thành, ngay cả huyện nha nho nhỏ cũng đầy ắp người. Từ khi Đại Tề khai quốc cho đến nay, trải qua mười mấy thời đại, mỗi ba năm sẽ có một lần khoa cử, nhóm người trước trong nha môn còn chưa đi, nhóm người mới lại đến. Những người này cứ tới rồi tới, mỗi người đều là dùng bổng lộc nuôi. Tại sao Hộ bộ nghèo, tại sao không lấy được bạc ra, đều bị những người này ăn cho nghèo.
Lúc triều đình không có tiền, bị chửi chỉ có Hộ bộ, lại không suy nghĩ nếu như không có nhiều người, sao Hộ bộ có thể nghèo đến mức này, nghèo đến nổi chỉ có thể nghĩ đến chuyện thu thuế của dân.
"Lại chờ đi, chờ Lại bộ cải cách kiểm tra quan viên, giảm những người còn sót lại, Hộ bộ chúng ta cũng có thể nhẹ nhàng được một nửa." Đây là lời của Tiền thượng thư.
Nhưng ở trong mắt Cố Thiệu, cái này còn chưa đủ.
Buổi sáng hắn có nhìn hóa đơn của Tiền thượng thư, mỗi tháng Hộ bộ phải chi ra bao nhiêu tiền, trong đó không thiếu nguyên nhân có quá nhiều quan lại, còn có chế độ tăng giảm của bổng lộc. Bổng lộc của Đại Tề nhiều, vượt xa tiền triều, quan viên không có chức vụ thật cũng có thể nhận bổng lộc, quan viên có chức vụ thực còn có thể nhận thêm tiền, chỉ cần trên người có phẩm cấp, mặc kệ là tán quan (có phẩm cấp, nhưng không cần làm việc) hay là chức sự quan (có phẩm cấp, có chức vụ thực tế, cần làm việc) đều có thể nhận tiền lương, còn có các loại bổng lộc khác như, hạt kệ, trà rượu, củi, muối, quần áo lương thực của tùy tùng, phí điều động, phí quản lý, phí công sử cùng với các loại ban thưởng, từng cái đều cần bạc.
Sau khi Cố Thiệu nhìn những thứ này, trong lòng có một suy nghĩ mơ hồ. Chỉ là hôm nay còn chưa phải lúc nói nhũng cái này, mặc dù Cố Thiệu có ý tưởng, cũng chỉ có thể chôn trong lòng, không nói với ai.
Hắn biết hôm nay quả thật mình có chút quá nổi bậc trong triều, kẻ thù không có, nhưng người ghen tị thì có rất nhiều. Khoảng thời gian này hắn vẫn nên cẩn thận, tránh cho người ta bắt được nhược điểm, cuối cùng hợp tác tấn công.
Đến lúc đó, mặc dù có Hoàng thượng che chở, đoán chừng cũng sẽ quá sức.
Sau khi đi ra khỏi Hộ bộ, Cố Thiệu chờ được xe ngựa nhà mình.
Hắn nhìn xung quanh một chút. Mặc dù đều là xe ngựa, nhưng Cố Thiệu cứ cảm thấy, xe ngựa nhà mình khí phái, mới nhất so với nhà khác, của người khác hoàn toàn không thể sánh bằng được.
"Nói nhảm!" Hệ thống trợn trắng mắng: "Mới mua có thể không mới sao?"
Cố Thiệu hít sâu một hơi: "Ngươi không thể dừng phá đám ta được à?"
Hệ thống đại phát từ bi ngậm miệng lại. Nó vẫn không thể hiểu sự khoe khoang mỗi ngày của Cố Thiệu, không phải chỉ là một chiếc xe ngựa thôi sao, có gì mà yêu thích dữ vậy?
Khuya về nhà, Cố Thiệu lập tức không nhịn được hỏi chuyện tặng quà với hệ thống.
Nếu hệ thống đồng ý thì sẽ không lật lọng. Chẳng được bao lâu, trước mặt Cố Thiệu xuất hiện một tờ giấy.
Một tờ giấy rất nhẹ, rơi trên tay cũng không có nặng gì, Cố Thiệu theo bản năng muốn chơi xấu không nhận nhưng sau khi nhìn rõ chữ bên trên viết, bỗng nhiên hắn không nói gì nữa.