Chương 458:
Sau khi làm xong đồ theo công thứ của hệ thống, Cố Thiệu liền tìm cơ hội đưa vào trong cung.
Hiện giờ chức vị của hắn đã tăng lên, đương nhiên muốn tiến cung cũng rất dễ dàng. Có điều, Cố Thiệu không muốn để người bên ngoài biết hắn tặng đồ cho Thánh Thượng, sợ người khác lại nhiều chuyện, đến lúc đó lại hiểu sai tấm lòng của hắn. Nên Cố Thiệu chuẩn bị chờ đến lúc Thánh Thượng triệu kiến một mình hắn thì sẽ đưa.
Thời gian này cũng không chờ lâu lắm, không tới hai ngày, quả nhiên Thánh Thượng lại triệu kiến Cố Thiệu vào cung nói chuyện.
Lúc trước, khi ở trong Hàn Lâm Viện, mọi người đã quen với việc Cố Thiệu thỉnh thoảng lại vào cung. Bây giờ đến Hộ Bộ, những người này lại không nhìn thấy nhiều như những người trong Hàn Lâm Viện, lúc nhìn thấy Cố Thiệu bị tiểu Hạ công công khách khí mời vào cung, mới hiểu những lời lúc trước tiểu Lý thị lang đã nói nghĩa là gì.
Quả thực, hoàng thân quốc thích bình thường làm gì có dáng vẻ này? Vị kia chính là công công chưởng quản ở điện Thái Cực, là đại đồ đệ của ngự tiền tổng quản, từ trước đến nay chỉ có người khác tâng bốc hắn ta, làm gì có chuyện hắn ta sẽ cho người khác thể diện?
Kim chủ sự ngồi chung với Tạ chủ sự, sau khi nhìn thấy tình huống này, liền lén lút thảo luận mấy câu.
Vốn dĩ bọn họ định bày một chút sắc mặt cho Cố Thiệu nhìn, hiện tại nhìn lại vẫn là thôi đi.
“Chẳng trách Phùng thị lang lại đi nhanh như vậy.” Tạ chủ sự cảm khái nói. Tuy rằng Phùng thị lang làm sai chuyện, nhưng bình thường cũng sẽ không bị thay thế nhanh như vậy. Ai bảo ông ta đụng phải vị Cố đại nhân đang rất được thịnh sủng này chứ, người nào đụng phải cũng sẽ bị cho thoái vị hết thôi.
Tạ chủ sự không giống Kim chủ sự, vốn dĩ hắn ta cũng không có ý định đắc tội với Cố Thiệu, hiện tại dù chỉ một chút cũng không dám đắc tội: “Sau này chúng ta vẫn nên làm việc cho tốt đi, những chuyện còn lại cũng đừng suy nghĩ vớ vẩn, yên phận làm tốt chuyện của mình là được. Theo ta thấy, đi theo vị Cố thị lang này hẳn là không tệ đâu.”
Nếu đối phương thật sự có thể thăng chức nhanh, nói không chừng bọn họ cũng có thể đi theo cùng nhau thăng chức.
“Được rồi được rồi, những lời này ngươi không nói ta cũng biết.” Kim chủ sự thở dài một hơi, cứ như vậy mà trả lời.
“Ta đây không phải là sợ ngươi làm sai chuyện sao.”
“Ta nào dám.” Bị hù dọa một lần như vậy, hắn ta đã sớm thành thật, sau này cũng không dám gây chuyện ầm ĩ nữa.
Cố Thiệu ở trong cung rất lâu, nghe Thánh Thượng nói không ít chuyện phiền lòng, chuyện nào có thể khuyên hắn liền nghĩ biện pháp để khuyên một hồi, chuyện nào không thể khuyên thì hắn chỉ có thể dời đi lực chú ý của Thánh Thượng, để ông bớt suy nghĩ lại một chút.
Thật ra, những chuyện khiến Hoàng Thượng phiền lòng, phần lớn đều liên quan đến mấy vị hoàng tử, trong đó phần lớn đều có liên quan đến Đại hoàng tử.
Người làm cha này quá hiền lành, con trai phía dưới lại có tính khí cao ngạo. Đại hoàng tử đã phạm vào không ít tội, chỉ là mỗi lần Hoàng Thượng nghe từ nơi khác truyền đến, đều là chuyện lớn biến nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, tai ông mềm nên không dễ xử lý Đại hoàng tử, sợ ảnh hưởng đến tình cảm cha con. Dần dà, Đại hoàng tử ngày càng to gan, hắn ta cứ nghĩ dù mình có làm sai chuyện gì cũng sẽ được tha thứ.
Trong lòng không còn kiêng dè, liền bắt đầu làm việc ngạo mạn, bừa bãi.
Những lão quan trong triều nhìn Đại hoàng tử, cũng không phải không có ý kiến, chỉ là vì thông cảm cho Hoàng Thượng nên mới im lặng không lên tiếng, để Hoàng Thượng tự mình xử lý. Nhưng mà Hoàng Thượng phải xử lý như thế nào bây giờ? Lăn qua lăn lại, cuối cùng người đau đầu vẫn chỉ có một mình ông.
Dù sao Cố Thiệu cũng là người ngoài, Hoàng Thượng đối xử tốt với hắn, là may mắn của hắn. Nhưng mấy vị hoàng tử kia là con trai ruột của Hoàng Thượng, giữa cha con làm gì có cái gọi là thâm cừu đại hận, Cố Thiệu cũng lo lắng một người ngoài như hắn nói nhiều ngược lại thành không tốt.
Hắn kiềm chế trong một mức độ nhất định, để không ai cảm thấy hắn quản quá nhiều, cũng sẽ không khiến người ta cảm thấy hắn đang cố ý trốn tránh, khi gặp những vấn đề có liên quan đến hoàng tử liền ngậm miệng không nói.
Nói chuyện phiếm như vậy hơn một canh giờ, Hoàng Thượng cũng biết thời gian nói chuyện như vậy cũng đủ rồi. Thời gian này không thể làm ảnh hưởng đến công việc của Cố Thiệu ở Hộ Bộ, thứ hai nữa là mình ông cũng còn rất nhiều tấu chương cần xử lý, hai người đều bận rộn, hiện tại có thể lấy chút thời gian để ngồi trò chuyện cũng là chuyện quá xa xỉ rồi.
“Thời gian trôi qua nhanh thật, mới chớp mắt một cái đã hết nửa ngày rồi.”
Phó công công nghe Hoàng Thượng lại nói như vậy, đứng bên cạnh vừa cười vừa nói: “Mỗi lần Cố đại nhân lại đây, Thánh Thượng đều nói như vậy.”
“Trầm nói rất nhiều lần sao? Sao trẫm lại nhớ đây là lần đầu tiên trẫm nói như vậy.”
“Sai rồi sai rồi, lần nào cũng nói. Mình Thánh Thượng ngài không nhớ nhưng nô tài lại nhớ rất rõ ràng.” Phó công công gật đầu nói.
Hoàng Thượng nghe xong những lời này, cũng không tranh cãi với Phó công công. Trong khoảng thời gian này ông cũng không biết mình xảy ra chuyện gì, trí nhớ trở nên không được tốt, luôn quên trước quên sau, những lời mà mình đã nói, lần sau cũng không còn nhớ rõ nữa.
Chẳng qua, không nhớ rõ thì thôi, cũng không phải chuyện gì lớn, Hoàng Thượng thoải mái nghĩ.
Cố Thiệu nhìn Thánh Thượng bưng chén trà, tươi cười uống một ngụm, trong lòng bỗng nhiên có chút lo lắng. Chỉ qua ba năm mà thôi, sao sức khỏe của Thánh Thượng lại xuống cấp nhiều như vậy.
Ba năm trước đây, tinh thần của ngài luôn rất tốt, hiện giờ chỉ là hơi mệt mỏi một chút thì sắc mặt đã rất tệ, tinh thần cũng bắt đầu trở nên hoảng hốt.
Suy cho cùng, thực ra Thánh Thượng cũng không lớn hơn Cố Đại Hà là bao nhiêu, nhưng Cố Đại Hà hiện tại vẫn rất khỏe mạnh, mặc dù bây giờ không cần ông ấy làm việc gì nặng, nhưng nếu có thì ông ấy cũng có thể làm được. Thánh Thượng lại không giống vậy, đừng nói làm việc nặng, chỉ ngồi lâu thế này là cơ thể ông đã không chịu nổi rồi.
Cố Thiệu còn nhớ trước đây Phó công công đã từng nói, Trương thái y của Thái Y Viện đã nhiều lần dặn dò, bảo Thánh Thượng bớt suy nghĩ lại, nhưng Thánh Thượng mỗi lần vẫn vì những chuyện như vậy mà lo lắng.
“Thánh Thượng, ngài phải nhớ giữ gìn thân thể.” Trước khi đi, Cố Thiệu vẫn không nhịn được liền nói thêm vài câu: “Thân thể là quan trọng nhất, phải chăm sóc tốt thân thể của mình, tấu chương thì khi nào xem cũng được.”