Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 460: Chương 459:

Chương 459:

“Lại là như vậy, trẫm nghe chán rồi.” Hoàng Thượng trong lòng rất thích, nhưng ngoài miệng lại cực kì ghét bỏ: “Trẫm cũng không phải là không biết những chuyện này, cần các ngươi tới nhắc mỗi ngày sao?”

Cố Thiệu cười một tiếng, không phản bác.

Người biết ăn nói như Cố Thiệu vừa bước ra khỏi điện Thái Cực, trong đại điện nháy mắt liền yên tĩnh đi không ít. Hoàng Thượng nhìn xung quanh, thấy bên cạnh ngoại trừ Phó công công biết nóng biết lạnh, những người còn lại đều không nói được mấy câu, trong lòng liền có chút cô đơn.

“Hoàng Hậu đang làm gì?”

“Đang ở cùng Thái Hậu nương nương.”

Hoàng Thượng đang chuẩn bị đứng dậy đi tìm Hoàng Hậu, lại thấy một tiểu thái giám từ bên ngoài đi tới, trong tay ôm một cái khay đến trước mặt Phó công công.

Sau khi Phó công công nhỏ giọng nói với hắn mấy câu, liền lấy đồ vật trong khay đem đến trước mặt Hoàng Thượng.

“Thánh Thượng ngài xem, đây là đồ hôm nay Cố đại nhân mang đến đây.”

Đồ Cố Thiệu mang đến đây, trước khi vào điện đã giao cho tiểu thái giám. Sau khi tiểu thái giám xin chỉ thị của Phó công công, liền đưa qua bên Thái Y Viện, đợi thái y trong Thái Y Viện kiểm tra vật này không có vấn đề gì, mới lại đưa về trong điện Thái Cực.

Hoàng Thượng còn đang sửng sốt, sau khi nghe nói như vậy, lập tức cúi đầu nhìn thoáng qua: “Nguyên Trực còn tặng đồ gì cho trẫm sao?”

“Tặng, chẳng qua là lén lút tặng, không để người khác biết. Nô tài đã bảo thái y kiểm tra qua, mới dám để Thánh Thượng ngài biết.”

Hoàng Thượng lại cảm thấy ông ta làm điều thừa: “Đồ Nguyên Trực đưa có gì mà kiểm tra.”

“Quy củ chính là quy củ, nếu Cố đại nhân ở đây, nhất định cũng sẽ kêu người làm như vậy. Lại nói, túi thơm này đưa qua bên thái y kiểm tra cũng tốt, tránh cho người bên ngoài lấy chuyện này ra bàn tán.”

Phó công công nói xong, Hoàng Thượng cũng không nói gì. Kiểm tra thì kiểm tra đi, dù sao đồ an toàn nằm trong tay là được.

Cũng không biết có phải bởi vì thứ này là Cố Thiệu đưa tới hay không, mà khi Hoàng Thượng nhìn thấy túi thơm này, nhìn thế nào cũng cảm thấy không giống những túi thơm khác. Một lúc sau, ông lấy một cái khác từ trên giá xuống, so sánh hai cái một chút rồi nói với Phó công công: “Trầm thấy vẫn là đồ Nguyên Trực đưa đến tốt hơn.”

“Túi thơm này… Sợ là không phải do Cố đại nhân thêu.”

Hoàng Thượng khẽ giật mình: “Vậy là nương tử của Nguyên Trực thêu?”

“Có lẽ là vậy. Chẳng qua dược liệu ở đây đều do Cố đại nhân tự mình chọn. Cố đại nhân đúng là tri kỉ, lần trước lúc nô tài nói chuyện phiếm với Cố đại nhân, có nhắc đến việc Thánh Thượng ngài hay đau đầu, không ngờ Cố đại nhân trở về lại đem chuyện này nhớ kỹ, còn sai người hỏi thăm đơn thuốc rồi tự mình làm một phần dược liệu đặt vào trong túi thơm đưa đến đây.”

“Vừa rồi nô tài cố ý cho người đến Thái Y viện hỏi thăm, mấy dược liệu này nhìn thì bình thường, nhưng lúc kết hợp với nhau lại là một phương thuốc rất tốt. Ngay cả chủ nhân của Thái Y viện nhìn thấy cũng nói rằng những vị dược liệu này được kết hợp vô cùng tốt, đại phu bình thường cũng chưa chắc có thể nghĩ ra phương phápnày, cũng không biết Cố đại nhân lấy được phương pháp này ở đâu.”

Thánh Thượng khẽ nhếch miệng: “Cái này ngươi không biết, phương pháp của Nguyên Trực từ trước đến giờ đều rất nhiều, cũng đọc rất nhiều sách, nói không chừng phương thuốc này chính là hắn đọc được từ một quyển sách nào đó. Nếu đổi lại là người khác, làm sao có thể biết được cái này?”

Trong lời nói mang đầy sự tự hào.

Phó công công nghe vậy, trong lòng cũng có một chút xúc động, Thánh Thượng đây là thực sự coi Cố đại nhân như tiểu bối nhà mình. Nhưng nghĩ lại, Cố đại nhân cũng rất xứng đáng khi được Thánh Thượng đánh giá cao như vậy. Ai lại không thích một tiểu bối thân thiết lại hiểu chuyện như vậy chứ?

Xúc động không được bao lâu, bên ngoài bỗng nhiên lại có người tiến đến. Lần này không phải là đến tặng đồ, mà là đến để truyền tin.

Sau khi tin tức truyền đến tai Thánh Thượng, người vừa rồi còn đang vui vẻ, trong nháy mắt liền mất đi nụ cười.

Phó công công im lặng thở dài một hơi. Vừa nãy đã dỗ dành tốt, hiện tại đều vô ích.

“Tên khốn này, suốt ngày chỉ biết gây chuyện!” Hoàng thượng đặt túi thơm xuống, nghĩ đến Đại hoàng tử cùng một ít chuyện phiền lòng, trong nháy mắt tất cả đều chen chút trong đầu ông, khiến ông đau hết cả đầu.

“Đến khố phòng lấy đồ đến tạ lỗi với Tiêu thừa tướng, lại phân phó xuống dưới, phạt lão đại một năm lương bổng, sau đó đem người dưới trướng hắn kia đuổi ra khỏi kinh thành, cần phải để hắn tự kiểm điểm lại. Hắn mới phạm tội bao lâu, chợp mắt lại tiếp tục đắc tội với người khác, đắc tội với người khác thì cũng thôi đi, lại còn đắc tội đến thừa tướng đương triều, hắn cho rằng hắn là ai?” Ngay cả lão tử là ông đây, thấy Tiêu thừa tướng cũng phải cho mấy phần mặt mũi, hắn chẳng qua chỉ là một hoàng tử, vậy mà dám động tay động chân với thừa tướng?

Phó công công vỗ lưng Hoàng Thượng, an ủi: “Thánh Thượng đừng lo, Tiêu đại nhân rộng lượng, sẽ không so đo với Đại hoàng tử đâu.”

“Ông ấy rộng lượng là chuyện của ông ấy, trẫm hận chính là lão đại hắn không có đầu óc!” Hoàng Thượng nói, chỉ cảm thấy gần như không thở nổi: “Cũng là lỗi của trẫm, do trẫm lúc trước quá dung túng hắn, khiến hắn bây giờ đã vô pháp vô thiên. Hoàng vị này còn chưa ngồi lên đã đắc ý đến như vậy, nếu như có một ngày thật sự để hắn ngồi lên, vậy không phải văn võ cả triều này đều bị hắn đắc tội hết sao?”

Không nghe những lời này thì thôi, hiện giờ nghe Hoàng Thượng nói những lời này, Phó công công lập tức hiểu rõ chuyện đang xảy ra.

Hoàng Thượng mắng Đại hoàng tử mấy câu, mắng xong liền mệt mỏi, sau khi tức giận xong, đầu lại bắt đầu đau.

Vừa nhìn thấy Thánh Thượng đỡ trán, Phó công công liền vội vàng kêu người bên dưới đi gọi thái y. Tật xấu đau nửa đầu này, không tới thì còn tốt, nhưng một khi đau thì đúng là không thể làm gì được.

Thái y phải một lúc nữa mới đến, Phó công công ở phía sau ấn trán cho Hoàng Thượng, ấn ấn lại nhìn thấy túi thơm trên bàn trà.

Hắn còn nhớ thái y có nói qua, dược liệu trong túi thơm này có tác dụng chữa đau đầu khá tốt.

Hay là, thử xem?

---

Hai ngày sau chính là triều hội.

Sau khi hạ triều, Cố Thiệu ngáp một cái nho nhỏ, sau đó thì cùng các vị đại nhân ra cung.

Buổi sáng dậy thật sự quá sớm, chờ lát nữa ra cung xong còn phải làm việc, còn may thân thể hắn khỏe mạnh, bằng không thật đúng là không gánh nổi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!