Chương 460:
Trịnh thượng thư vẫn luôn đi chung với Cố Thiệu, đây là nhờ vả của Trịnh Viễn An lúc trước, bảo ông ấy nhìn kỹ Cố Thiệu. Trịnh thượng thư bị đệ đệ của mình làm cho phiền lòng, không thể không đồng ý yêu cầu như vậy.
Tiền thượng thư và Cố Thiệu cùng đi chung là bởi vì tiện đường, dù sao ông ta và Cố Thiệu cũng phải cùng đi về Hộ Bộ.
Còn Vương hàn lâm cũng đi cùng với hắn, lại là vì hai ngày trước thấy được một quyển sách cổ, muốn cùng Cố Thiệu giám định và thưởng thức một vài.
Công Bộ thượng thư vẫn luôn muốn kéo Cố Thiệu đến Công Bộ, đến bây giờ vẫn còn không từ bỏ, mặc dù ánh mắt Tiền thượng thư nhìn ông ta đã cực kỳ ghét bỏ rồi.
Còn về Tiêu thừa tướng, ông ấy thấy bên này đông người, cho nên lại đây xem náo nhiệt.
Sự thật chính là như thế, nhưng ở trong mắt những người không rõ chân tướng, thế này có hơi đáng sợ. Trong đoàn người xung quanh cố Cố Thiệu đây, người nào cũng là khó lường, từ thừa tướng đến thượng thư, mà dường như quan hệ của mỗi người với Cố Thiệu đều không tồi, lâu lâu còn muốn nói với hắn hai câu.
Ban đầu khi Cố Thiệu không cần lên triều, chênh lệch này còn không rõ ràng. Bây giờ hắn ở trong triều, mọi người mới rõ ràng thấy được sự khác biệt của mình và Cố Thiệu. Chỉ nói nhân mạch này thôi, người ta không kết giao bạn bè thì thôi, một khi kết giao thì chính là tồn tại nói có một không hai trong triều, ai có thể so với hắn, ai dám so với hắn?
Mọi người nhìn ở trong mắt, không biết có bao nhiêu ghen ghét. Ngược lại bọn họ cũng muốn đi đến móc nối chút quan hệ, bất đắc dĩ người ta không quan tâm bọn họ, đi cũng là mất công đi.
Mấy hoàng tử cùng đi với nhau, đương nhiên cũng nhìn thấy tình huống này, nội dung nói chuyện cũng đều là quay xung quanh mấy người kia.
Tứ hoàng tử nhỏ tuổi nhất thấy bọn họ trái một câu Cố đại nhân, phải một câu Cố đại nhân, nghiễm nhiên coi Cố Thiệu như là người của phía mình, không khỏi có chút buồn cười. Cố đại nhân người ta chỉ qua lại thân thiết với phụ hoàng của bọn họ thôi, cho tới bây giờ đều không để ý đến mấy hoàng tử bọn họ.
Mấy huynh trưởng này của hắn ta sốt ruột thò lại gần như vậy, xác định sẽ không bị ghét bỏ à?
Đáng tiếc ba người kia đều không có phần giác ngộ này.
Đại hoàng tử nghĩ đến hình ảnh vừa rồi những đại nhân kia vây quanh cùng nhau, trong lòng càng quyết định chủ ý, nhất định phải kéo Cố Thiệu đến bên này của hắn ta, mặc kệ là dùng cách gì. Chỉ cần Cố Thiệu ủng hộ hắn ta, chắc chắn phụ hoàng bên kia sẽ càng nể trọng hắn ta, tất nhiên các vị đại nhân cũng sẽ nghiêng về phía hắn ta.
Mà mấy hoàng tử ở phía sau nói cái gì làm cái gì, mấy người Cố Thiệu đều không để ý lắm, ngay cả quay đầu lại nhìn một cái cũng không có. Đặc biệt là Tiêu thừa tướng, mới bị mạo phạm một lần, ấn tượng với mấy người Đại hoàng tử đã kém lại càng kém hơn.
Còn chưa ra cung, mấy người Cố Thiệu đã bị một tiểu thái giám gọi lại.
Rõ ràng là tiểu thái giám đuổi theo một đường, hắn ta đã bắt đầu đuổi theo từ chỗ đại điện, chạy cả một đường tới chỗ này, rõ ràng đoạn đường cách biệt ở giữa cũng không xa, nhưng bất đắc dĩ chân hắn ta ngắn, chân người ta dài, đuổi theo mãi mới bây giờ mới đuổi kịp người.
“Ta nói Cố đại nhân này, ngài đi nhanh quá rồi đấy.” Tiểu thái giám thở hồng hộc mà chạy tới, bắt lấy quần áo của Cố Thiệu.
Cố Thiệu quay đầu lại nhìn hắn ta: “Làm sao vậy?”
“Phó công công để cho ta tới tìm ngài.” Tiểu thái giám chỉ nói một câu như vậy, cũng không nói cụ thể là bởi vì chuyện gì.
Nếu là Phó công công tìm, vậy Cố Thiệu không thể rời đi nữa. Hắn mời các vị đại nhân đi trước, mình thì đi theo tiểu thái giám quay trở lại. Không bao lâu, liền nhìn thấy Phó công công đang chờ ở ngoài điện.
Hôm nay Phó công công nhìn thấy Cố Thiệu, lại nhiệt tình hơn bình thường vài phần, ánh mắt nhìn Cố Thiệu quả thực như là đang tỏa ra ánh sáng.
“Cố đại nhân à, ngài nói ngài đi nhanh như vậy làm gì, Thánh Thượng cũng đợi ngài ở bên trong hơn nửa ngày rồi.”
“Thánh Thượng đợi ta?” Cố Thiệu suy nghĩ trong chốc lát, không phải hôm trước hắn mới lại đây một chuyến à, sao nhanh như vậy Thánh Thượng đã sốt ruột tìm hắn.
“Chúng ta đi vào bên trong đi, vừa đi vừa nói cho rõ.” Phó công công kéo Cố Thiệu đi về phía trước, nói rõ sự việc cho hắn.
Thì ra, Phó công công và Thánh Thượng tìm Cố Thiệu đều là bởi vì túi thơm mà lần trước Cố Thiệu đưa đến đây.
Bệnh đau nửa đầu của Thánh Thượng vẫn luôn trị không hết, hơn nữa tinh thần cũng càng không bằng lúc trước, thái y nghĩ hết các biện pháp đều không có tác dụng. Phó công công căn cứ suy nghĩ chữa ngựa chết thành ngựa què, đưa túi thơm Cố Thiệu tặng đến đây cho Thánh Thượng dùng, kết quả lại có tác dụng ngoài ý muốn.
Dùng hai ngày, thế mà bệnh đau nửa đầu của Thánh Thượng đều không phát tác lại nữa.
Việc này khiến cho Phó công công kinh ngạc, hai người như đạt được chí bảo, lúc này mới vội vàng gọi Cố Thiệu lại đây, hỏi Cố Thiệu xem có thể lấy phương thuốc kia ra hay không, sau này cứ chiếu theo phương thuốc này bào chế vài túi thơm, để Thánh Thượng có thể mang theo bất cứ lúc nào.
Cố Thiệu nghe vậy, dưới đáy lòng yên lặng mà khen hệ thống một câu. tiểu rác rưởi vẫn rất có tác dụng, một cái túi thơm thôi, đã trị hết bệnh của Thánh Thượng.
Nghe Cố Thiệu nói thầm, hệ thống tức giận mà hừ một tiếng.
Cố Thiệu cười he he, dỗ dành lấy lòng vài câu.
Phương thuốc này, cuối cùng vẫn để lại cho Phó công công. Sau khi Cố Thiệu vào đại điện, viết phương thuốc ra, để cho mực khô xong, Hoàng Thượng và Phó công công liền lập tức vây lại nhìn hơn nửa ngày.
Hai người đều xem đến vô cùng chăm chú, giống như nhìn như vậy trên tờ giấy sẽ mọc ra một đóa hoa. Sau một lúc lâu hai người mới phản ứng lại, bọn họ xem thì có ích lợi gì, hoàn toàn không xem hiểu, còn không bằng nhanh chóng giao cho thái y suy ngẫm đi.
Phó công công vỗ đầu một cái, nói mình thật là hồ đồ, rồi lại vội vàng cho người đưa phương thuốc này đến Thái Y Viện.
Hôm nay nhìn tinh thần của Hoàng Thượng tốt hơn một chút.
Thật ra lúc thượng triều Cố Thiệu đã phát hiện rồi, Hoàng Thượng bây giờ không hề đơ mặt ra nữa, mà là tràn đầy tươi cười ngồi ở chỗ đó, lại khôi phục lại dáng vẻ khí phách hăng hái khi xưa.
Chỉ là trên tay ông có nắm chặt túi thơm.