Chương 461:
Nếu không phải Phó công công ngăn cản, Hoàng Thượng rất muốn treo thứ đồ này lên trên đỉnh đầu.
Thứ bảo bối này thật sự rất có tác dụng.
Cố Thiệu thấy, dưới đáy lòng cũng nói một câu với hệ thống: “Thứ này thật đúng là có hiệu quả mà.”
“Vô nghĩa.”
Đôi mắt Cố Thiệu xoay chuyển: “Vậy sau này Thánh Thượng sẽ không đau đầu nữa chứ?”
“Đương nhiên là sẽ không, đồ của hệ thống đưa ra, chắc chắn là hàng chất lượng cao!” Lời hệ thống nói rất kiêu ngạo, “Phương thuốc này chính là thứ tốt, không chỉ có thể trị đau đầu, mang theo lâu còn có thể điều trị thân thể, cố bổn bồi nguyên*!”
*Cố bổn bồi nguyên là lý luận trong y học cổ truyền của Trung Quốc, có nghĩa là củng cố nền tảng của cơ thể, tu dưỡng tinh thần.
“Tốt như vậy?” Cố Thiệu nghe đã bắt đầu ngo ngoe rục rịch, hắn chà xát tay, “Nếu không ngươi cũng cho ta một phần nhé?”
Hắn cũng cố bổn bồi nguyên một phát.
Hệ thống cười lạnh: “Ngươi có bệnh à?”
Cố Thiệu ngượng ngùng ngậm miệng.
Tính tình của tiểu rác rưởi này vẫn không tốt như bình thường.
Thân thể của Thánh Thượng tốt rồi, Cố Thiệu cũng không có lo lắng nữa.
Trong khoảng thời gian này hắn làm việc ở Hộ Bộ cũng coi như vững chắc, đại khái trời sinh hắn hợp với Hộ Bộ, sau khi làm nhiều việc như vậy, Cố Thiệu cảm thấy những thứ ở Hộ Bộ hợp với sở thích của hắn nhất.
Nhoáng cái đã hơn một tháng trôi qua, Cố Thiệu làm Thị lang Hộ Bộ cũng ra hình ra dáng này nọ. Những người muốn vạch lá tìm sâu, muốn tìm hắn gây phiền toái, cuối cùng cũng chỉ có thể hành quân lặng lẽ, lén lút lui về.
Ngược lại thật đúng là không ai có thể tìm ra lỗi sai của Cố Thiệu.
Cố Thiệu thăng chức rồi lại đổi một tòa nhà lớn, quả thật là xuân phong đắc ý.
Vốn dĩ Trần Kim Liên cũng rất vui mừng, bây giờ con trai bà thăng chức rất nhanh, bà thân là lão phu nhân phủ thị lang, thân phận cũng là nước lên thì thuyền lên, một đường đi lên, trước kia chỉ có thể qua lại cùng với mấy người như Liễu phu nhân, bây giờ người muốn giao tiếp với bà, phải xếp hàng đầu đường đến cuối đường. Mỗi ngày Trần Kim Liên ứng phó với những người này cũng quá sức.
Cũng không phải là bận, những người đó đến đây cũng chỉ là uống ly trà, trò chuyện, nửa ngày cũng không bận. Nhưng ứng phó với những người này, Trần Kim Liên luôn cảm thấy vô cùng mệt lòng, những lời bọn họ nói, Trần Kim Liên nghe không hiểu; những lời Trần Kim Liên nói, bọn họ cũng không tiếp lời được. Đổi cách nói khác, đó là những người này muốn nịnh nọt, nhưng Trần Kim Liên lại không hiểu bọn họ đang nịnh cái gì.
Nếu không sao bà lại không thích những người đã từng đọc sách chứ? Mấy người đọc sách này, nói chuyện luôn nghiền ngẫm từng chữ một, làm người nghe lao lực.
Hôm nay, theo thường lệ Trần Kim Liên tiếp đãi một vị quan gia phu nhân.
Thật ra bà cũng có thể không cần gặp, nhưng lúc trước Trần Kim Liên từng nghe Liễu phu nhân nói, nói là phu nhân, lão phu nhân của những nhà cao cửa rộng, việc mỗi ngày cần phải làm là gặp gỡ phu nhân các nhà khác, liên lạc cảm tình một chút, tình cảm này nhiều, sau này có thể giúp đỡ một chút cho người làm quan trong nhà.
Trần Kim Liên nhớ kỹ những lời này, hơn nữa còn áp dụng lời này đưa vào thực tiễn.
Trần Kim Liên không biết nói lắm, nhưng dù có dây dưa kéo dài thì bà cũng phải tiếp tục dây dưa với những phu nhân này. Cũng may vị phu nhân hôm nay gặp rất hợp ý Trần Kim Liên, đối phương cũng chưa từng đọc sách gì đó, giống với Trần Kim Liên là một người xuất thân từ nông thôn, chỉ vì tìm một tướng công tốt, cho nên mới được chuyển từ nông thôn tới kinh thành, cũng coi như là trở nên nổi bật.
Chỉ là so sánh với Trần Kim Liên bên này thì lại kém không ít.
Hai người càng nói càng thích thú hơn, nửa ngày cũng không thấy mệt. Trần Kim Liên khó khăn mới tìm được một người hợp sở thích của bà như vậy, nói chuyện lại nghe hiểu được, giao lưu cũng không có nửa phần chướng ngại, nào sẽ thả người đi nữa? Vừa lúc đối phương cũng muốn nịnh bợ Cố gia, cho nên dốc hết sức mà nói lời hay.
Hết một ngày, hai người đã nhanh chóng trở nên thân thiết.
Tối hôm đó khi người một nhà ngồi quanh bàn ăn cơm, Trần Kim Liên vẫn còn khen vị phu nhân này.
Phu gia của người này họ Triệu, tuổi cũng gần bằng với Trần Kim Liên, trong nhà có một trai một gái, con trai năm nay cũng mới cập quan, con gái thì chỉ mới hơn mười lăm một chút. Bởi vì hợp ý, cho nên Trần Kim Liên liền vẫn luôn nói vị Triệu phu nhân này tốt thế này thế kia.
Cố Thiệu suy nghĩ nửa ngày, trong số người quen biết không có ai họ Triệu cả, nghĩ đến chắc là một vị tiểu quan, không khác hắn trước kia là bao.
Thấy nương của hắn vui vẻ như vậy, Cố Thiệu cũng không giội nước lạnh, chỉ bảo bà nếu như mà đã hợp ý với Triệu phu nhân thì có thể mời người ta đến nhà ngồi chơi nhiều một chút.
Trần Kim Liên nhớ kỹ lời này, không đợi bà mời người ta, ngược lại Triệu phu nhân kia lại đã đến đây hai ngày liên tục. Vì có bà ta tới đây, hai ngày này Trần Kim Liên đều vô cùng vui vẻ, khóe miệng cũng chưa từng xụ xuống.
Loại cảm giác có thể để bà khoe khoang bất cứ lúc nào với người ta, mà đối phương còn nguyện ý phụ họa, thật sự là làm cho người ta vô cùng thích thú!
Lại qua hai ngày, Trần Kim Liên nghiễm nhiên coi vị Triệu phu nhân này là tri kỷ.
Cố Thiệu cũng cho người hỏi thăm một chút, tướng công của vị Triệu phu nhân kia là một vị quan nhỏ trong Hộ Bộ, ngày thường cũng giữ khuôn phép, cũng không gây ồn ào ra động tĩnh gì. Thái độ của quan trên với ông ta cũng coi như không tồi.
Một người như vậy, Cố Thiệu nghĩ chắc nương tử nhà ông ta cũng không lăn lộn ra bọt nước gì được, chẳng qua chỉ là ở lại trò chuyện với nương của hắn, nghe nương hắn chém gió khoác lác, đối với việc này, Cố Thiệu cũng coi như yên tâm.
Cố Thiệu không ngăn cản, Triệu phu nhân kia càng hăng hái đến hơn.
Mấy lần bà ta đến đây, nghe Trần Kim Liên trái một câu khoe khoang phải một câu khoe khoang, trong lòng đã hiểu biết gần hết mọi sự tình của Cố gia rồi. Qua lại nhiều với Cố gia không phải là ý của trượng phu bà ta, là ý của chính Triệu phu nhân. Lúc trước bà ta từng nghe trượng phu nhắc đến vị Cố đại nhân này, sau khi thầm lén lút nghe ngóng, càng cảm thấy vị Cố đại nhân này là một người tiền đồ vô lượng, cho nên cố ý lại đây kết giao một vài. Bây giờ nhìn xem, hẳn là bà ta đến đúng rồi.