Chương 462:
Triệu phu nhân tới vài lần như vậy, mãi vẫn chưa nhìn thấy con dâu trong miệng Trần Kim Liên đâu. Ngược lại vị Trần lão phu nhân này vẫn cứ nói liên hồi, chẳng qua thay vì nói bà đề cập đến con dâu, không bằng nói bà vẫn luôn đề cập đến cháu trai trưởng.
Có vẻ Trần lão phu nhân rất chắc chắn cái thai này của con dâu bà là một bé trai. Triệu phu nhân đến để móc nối quan hệ, đương nhiên Trần Kim Liên nói cái gì thì chính là cái đấy, cũng nói tiểu công tử gì đó theo lời Trần Kim Liên, Trần Kim Liên nghe mà tâm hoa nộ phóng, vui mừng khôn xiết.
Trưa hôm nay, Trần Kim Liên bận nói chuyện với Triệu phu nhân, nhất thời chẳng kịp ăn cơm, Hồng Hương đến đây gọi hai lần rồi mà vẫn không dừng lại. Sau đó vẫn là Tú Nương lại đây kêu một tiếng, Trần Kim Liên mới đứng lên đi.
Trần Kim Liên có thể không cho Hồng Hương mặt mũi, lại không thể không cho con dâu của bà mặt mũi.
Triệu phu nhân cũng vừa nhận ra đã đến canh giờ, vội vàng muốn đi, chỉ là cũng đã đến giờ này rồi, sao Tú Nương và Trần Kim Liên có thể để bà ta rỗng bụng trở về, nếu truyền ra ngoài, người khác còn tưởng rằng Cố gia bọn họ keo kiệt, cũng không biết chuẩn bị một phần cơm cho khách nhân.
Bữa này, Triệu phu nhân liền ăn ở Cố gia.
Trong lúc ăn cơm, Triệu phu nhân nghiêm túc đánh giá Tú Nương một cái. Không dám đánh giá quá rõ ràng, Triệu phu nhân đều lén lút nhìn xem, sợ bị Tú Nương phát hiện.
Phu nhân thị lang này, ngược lại có vẻ ngoài trắng nõn sạch sẽ, vừa nhìn chính là xuất thân từ phú quý nhân gia, bây giờ đều đã mang thai hơn sáu tháng, bụng phồng lên cao cao, nhìn lại vẫn vô cùng yểu điệu.
Khi bà ta mang thai đại lang nhà bà ta thì không giống như phu nhân thị lang này, nhưng sau đó bà ta mang thai con gái thì lại xinh đẹp sạch sẽ giống như vị phu nhân thị lang này.
Triệu phu nhân lại nhìn bụng nàng, tròn tròn, giống như quả cầu vậy, bụng này… Chỉ sợ sẽ không như ý của Trần lão phu nhân.
Bữa cơm này Triệu phu nhân ăn rất cẩn thận.
Sau khi ăn xong, Trần Kim Liên dặn dò Tú Nương trở về nghỉ ngơi, miễn cho mệt cháu trai bảo bối của bà, bà thì vẫn ngồi nói chuyện với Triệu phu nhân.
Sau khi ngồi xuống, Trần Kim Liên nghiêm túc nhìn Triệu phu nhân một cái, rồi sau đó nói: “Nói đi, trong lòng ngươi có chuyện gì à?”
---
Triệu phu nhân do dự một chút, cuối cùng vẫn không nói gì.
Nhưng bà ta không nói, Trần Kim Liên lại càng muốn bà ta nói: "Giữa hai người chúng ta còn có chuyện gì khó nói chứ. Lúc này lại không có người ngoài, ngươi chỉ nói với ta, không có chuyện gì đâu."
Triệu phu nhân còn do dự.
Trần Kim Liên thấy bà ta như vậy thì rất khó chịu, dứt khoát tự mình đoán: "Mới vừa rồi lúc ăn cơm trưa, ta thấy ngươi cứ nhìn con dâu của ta, có phải chuyện kia có liên quan đến con bé, có phải không?"
Triệu phu nhân suy nghĩ một chút, lúc này hơi gật đầu.
Vẻ mặt của Trần Kim Liên chính là quả nhiên như vậy: "Ta cũng biết có liên quan đến con dâu của ta. Nói đi, con bé thế nào?"
Trần Kim Liên xác nhận Triệu phu nhân hoàn toàn không quen biết Tú Nương, cho nên cũng không cảm thấy Triệu phu nhân sẽ nói ra chuyện gì, đại khái cũng chỉ cảm thấy Tú Nương và mình có chút giống nhau thôi.
"Hôm nay lúc ăn cơm, thấy bụng của con dâu ngài rất lớn, cho nên nhìn thêm mấy lần."
Nhắc đến cháu trai trưởng nhà mình, Trần Kim Liên lập tức tỉnh táo lại tinh thần: "Ừ, bụng cũng đã to thế rồi. Cũng đã được hơn sáu tháng, chưa đến mấy tháng nữa sẽ đến ngày sinh, có thể không lớn sao? Hơn nữa ngày nào ta cũng nấu canh bổ cho con bé uống, để cho cháu của ta có thể mập mạp trắng trẻo. Ngươi cho là uống những thứ kia không có tác dụng sao?"
"Đó đều là thuốc bổ đắt tiền, nếu là lúc trước, nhà chúng ta nào có nhiều tiền mua những thứ này, cũng chỉ là hôm nay phát đạt, trong nhà mới tích trữ một chút, tất cả đều dùng trên người con dâu của ta. Con bé cũng nghe lời ta, đồ bưng qua đều uống hết. Chờ cháu ngoan của ta ra đời, nhất định sẽ đẹp hơn người khác gấp mấy ngàn lần."
Trần Kim Liên nói xong, đột nhiên cảm giác được người bên cạnh có chút yên lặng. Lúc này bà mới phát hiện, mình nói nhiều như thế, nhưng Triệu phu nhân hình như không quan tâm, Trần Kim Liên chợt nhìn về phía Triệu phu nhân, lại thấy bộ dạng muốn nói lại thôi của bà ta, thấy thế Trần Kim Liên càng không hiểu: "Sao vậy, ta nói không đúng sao?"
"Cũng không phải, ta cũng không nói ngài nói sai." Triệu phu nhân mỉm cười, lại nói: "Nhưng mà ta có chuyện, không biết có nên nói hay không, nói ra lại sợ trong lòng ngài khó chịu. Nhưng ngài đối xử với ta tốt như vậy, nếu không nói, chỉ sợ trong lòng ta khó chịu."
Trần Kim Liên nhìn thấy bà ta vòng vo thật lâu, trong lòng cũng hơi mất kiên nhẫn: "Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?!"
Triệu phu nhân: "Vậy... Vậy ta nói thật nha."
Trần Kim Liên vỗ đùi: "Nói nhanh đi."
...
Hơn nửa buổi chiều, Tú Nương làm xong áo đi ra khỏi phòng, lập tức thấy bà bà đang ngồi ở trên ghế, bộ dạng đang suy nghĩ gì đó.
"Nương, ngài sao thế?" Tú Nương đi tới hỏi một tiếng.
"À, không sao, không sao."
Mặc dù bà nói như vậy, nhưng Tú Nương cũng không phải người bất cẩn, tất nhiên nhìn ra được Trần Kim Liên không đúng. Tú Nương đi qua ngồi xuống, hỏi: "Triệu phu nhân trở về rồi sao ạ?"
"Trở về rồi."
"Rốt cuộc bà ấy..." Tú Nương muốn hỏi rốt cuộc Triệu phu nhân nói cái gì, nhưng thấy bộ dạng này của bà bà, cũng không biết nên hỏi như thế nào.
Nàng dứt khoát rót một ly trà trên bàn, chuẩn bị đưa đến cho Trần Kim Liên, không nghĩ, mới vừa bưng lên đưa đến, đã thấy Trần Kim Liên rụt người về phía sau, mang theo chút bất mãn.
"Được rồi, ta cũng không khát, uống trà gì chứ. Bên ngoài này cũng không có chuyện gì, con về phòng nghỉ ngơi trước đi, đừng đi ra làm việc vớ vẩn." Bình thường lúc Trần Kim Liên nói chuyện với Tú Nương, đều là tươi cười, vào lúc này lại nghiêm túc hiếm thấy. Khoảng thời gian này Tú Nương đều nhìn thấy khuôn mặt vui vẻ của Trần Kim Liên, hơi không quen đối với bà bà lạnh lùng, cho nên lúc này không phản ứng kịp.
Trần Kim Liên nói xong, cũng ý thức giọng điệu của mình không ổn. Bà đứng lên, nhạt nhẽo nhìn Tú Nương một cái, cuối cùng không nói gì, cứ như vậy rời đi.
Tú Nương đặt ly xuống, dần nhíu mày lại.
Hồng Hương từ phía sau đi đến.
Nàng ấy cũng nhìn thấy tình huống mới vừa rồi, từ khi phu nhân nhà nàng mang thai đến bây giờ, lão phu nhân vẫn là lần đầu tiên có thái độ như vậy. Hồng Hương nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra rốt cuộc xảy ra chuyện gì, chỉ là theo trực giác, Hồng Hương cảm thấy chuyện này khẳng định có liên quan đến Triệu phu nhân.