Chương 463:
"Buổi trưa còn rất tốt, lão phu nhân thấy trên bàn có món nào ngon, đều gắp cho phu nhân trước. Nhưng chỉ trong một buổi chiều, thì đã thay đổi, nghĩ cũng biết ai ở bên trong giở trò."
Vốn dĩ Hồng Hương không thích vị Triệu phu nhân này lắm, hôm nay ra chuyện như vậy, lại càng ghét hơn: “Cái miệng của vị kia thật lợi hại, nhất định là bà ta nói chuyện gì đó với lão phu nhân, lúc này mới khích bác được quan hệ giữa ngài và lão phu nhân."
Tú Nương khổ sở cười một tiếng.
Quan hệ giữa nàng và bà bà còn cần khích bác sao? Hôm nay bởi vì đứa bé trong bụng, mới tạm thời dịu lại một chút, chờ sau khi đưa bé ra đời, nói không chừng tất cả đều trở về giống như lúc trước.
Tú Nương cũng biết nguyên nhân tại sao bà bà không thích mình. Nói trắng ra là do nhà mình thua kém những cao môn đại hộ trong kinh thành, đối với chuyện này Tú Nương hiểu, nhưng lại không thể tiếp nhận được.
Lập tức, nàng cũng chỉ thở dài: "Vốn là có hiềm khích, dù Triệu phu nhân nói lời ong tiếng ve thì có tác dụng được bao nhiêu chứ?"
"Phu nhân, ngài không thể nghĩ như vậy được. Con người mà, nếu có suy nghĩ không tốt, phương pháp quỷ gì cũng có thể nghĩ ra, chuyện xấu xa gì cũng có thể làm." Trong lòng Hồng Hương tràn đầy căm phẫn, giống như tận mắt nhìn thấy vậy.
Tú Nương nghe mà khó hiểu, đang muốn nói nàng ấy suy nghĩ nhiều rồi, thì thấy Hồng Hương cúi người xuống, thần bí nhỏ giọng nói nhỏ với nàng mấy câu.
Hồng Hương nói xong, sự tức giận trên mặt còn chưa biến mất, trong nháy mắt Tú Nương nghe xong cũng càng thêm buồn rầu.
"Sẽ như vậy sao?"
"Sao có thể không chứ. Phu nhân ngài suy nghĩ một chút đi, hôm nay lão gia nhà chúng ta đã là Thị lang Hộ bộ rồi, người cùng tuổi với lão gia, nào làm được chức vị cao như thế? Lúc trước trong kinh thành ai cũng thổi phồng Chu công tử Chu Bá Kỳ, hôm nay không phải vẫn còn làm một tiểu quan Lục phẩm ở Hàn lâm viện sao? Lão gia nhà chúng ta bản lĩnh lớn, tuổi tác lại trẻ, quan trọng nhất chính là hậu viện sạch sẽ, điều kiện như vậy, những óng bướm bên ngoài kia, còn không ra sức bay đến chỗ lão gia sao?"
"Nô tì đã hỏi thăm rồi, trong nhà vị Triệu phu nhân kia có một đứa con gái, tuổi tác không lớn không nhỏ, vừa vặn là tuổi lập gia đình. Hôm nay lại kết giao với lão phu nhân, trong lòng có suy nghĩ gì, phu nhân còn chưa nghĩ ra sao?"
Vốn dĩ Tú Nương không có nghi ngờ, nhưng nghe nàng ấy nói như vậy, trái lại suy nghĩ lung tung một trận. Lời này nếu nghiêm túc suy nghĩ thì thật sự rất hợp lý.
Vốn dĩ bà bà không thích nàng, hôm nay nàng mang thai, có phải dứt khoát mượn lý do này, để cho cô nương Triệu gia gả đến Cố gia?
Nếu thật sự là như vậy, nàng nên làm gì, tướng công lại sẽ làm gì?
Bởi vì có một Triệu phu nhân, mấy người nữ nhân trong Cố gia đều có suy nghĩ riêng.
Chờ đến khi Cố Thiệu từ Hộ bộ về nhà, lúc về đến nhà, phát hiện bàn cơm hôm nay hình như có chút yên lặng.
Vốn là mỗi ngày khi ăn cơm Trần Kim Liên đều sẽ gắp đồ ăn cho con dâu, hôm nay lại có chút yên tĩnh quá. Không chỉ không nói chuyện, còn thỉnh thoảng nhìn bụng của Tú Nương, càng nhìn càng buồn rầu.
Hôm nay lời của Triệu phu nhân nói vẫn còn quanh quẩn trong đầu Trần Kim Liên, không nghi ngờ, những lời đó không khác nào một đòn đánh làm Trần Kim Liên tỉnh lại, hoàn toàn đánh nát mộng đẹp của bà.
Hôm nay Trần Kim Liên nhìn thế nào, cũng cảm thấy bụng con dâu thật sự quá tròn.
Tú Nương biết bà bà đang nhìn mình, nhưng nàng không ngờ bà bà bởi vì chuyện đứa bé là nam hay nữ, mà là cho rằng bà bà đang suy nghĩ chuyện của cô nương Triệu gia.
Mẹ chồng con dâu, đều không suy nghĩ cùng một đường, nhưng trên mặt đều là bộ dạng sầu khổ.
Trong nhà Lễ ca nhi đã đi thư viện, Tiểu muội thì không hiểu cái gì cả. Cố Đại Hà nhìn người này một chút, nhìn người kia một chút, cuối cùng lựa chọn yên lặng.
Cố Thiệu làm như không nhìn thấy tình huống quỷ dị trên bàn cơm, vẫn ăn cơm trong chén cơm của mình, sau khi ăn xong còn gắp thức ăn vào chén Tú Nương.
Vốn Trần Kim Liên đang ăn cơm của mình, sau khi thấy hành động của con trai, hơi nhíu mày một chút. Chỉ là bà không có nói gì.
Bà còn chưa nói, Cố Thiệu cứ tiếp tục gắp: "Ăn nhiều một chút, đồ ăn hôm nay không tệ."
Tú Nương ăn cũng không ngon, giống như đang nhai sáp vậy, cuối cùng quả thật Cố Thiệu không nhịn được nữa, đoạt lấy đôi đũa trên tay của nàng: "Được rồi, không ăn thì không ăn nữa, chờ đến tối để cho Hồng Hương hầm một phần canh đưa đến."
Cố Thiệu nói xong, lại không thấy nương của hắn dành nấu canh như mọi ngày.
Tình huống này, rất không đúng. Quá không đúng.
Đây là lần đầu tiên Cố Thiệu nghiêm túc đối mặt với mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, thật ra Cố Thiệu cũng không ló lắng quá. Mặc dù chưa trải qua, trái lại hắn đã nghe nhiều. Từ trước đến nay chuyện mẹ chồng nàng dâu đều không rõ ràng được, Cố Thiệu nghe những đồng liêu bên cạnh nói rất nhiều, tất nhiên biết vấn đề giữa mẹ chồng nàng dâu thì cần chút thời gian, thời gian dài, tất cả vấn đề đều có thể giải quyết!
Có suy nghĩ như vậy, Cố Thiệu cảm thấy không có người nào nhịn nói chuyện với nhau quá hai ngày.
Không nói lời nào khó chịu biết bao nhiêu, giống như hệ thống đi, dù hệ thống không để ý đến hắn, hắn cũng sẽ thỉnh thoảng quấy rầy đối phương.
Cùng đạo lý như thế, nương hắn và thê tử của hắn cũng giống vậy! Dù sao cũng là chuyện giữa hai người, cũng nên phải để cho hai người tự giải quyết.
Cố Thiệu tính toán như vậy.
Nhưng hắn đã đánh giá thấp mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu trong nhà của mình, đừng nói một hai ngày, coi như nửa năm, có những việc không thể nói rõ ràng được.
Hai ba ngày trôi qua, Cố Thiệu quyết định tự mình ra tay.
Thật sự nếu không ra tay giải quyết, cả người đứng ngoài cuộc như hắn cũng sắp bị ép điên rồi.
Gặp mặt không nói lời nào, đây là xảy ra chuyện gì chứ?
Tối về nhà, trước tiên Cố Thiệu hỏi Hồng Hương, sau đó mặc kệ sắp ăn cơm tối, trước tiên kéo Tú Nương vào trong phòng.
Tú Nương không hiểu, cho đến khi bị Cố Thiệu ép ngồi ở mép giường, cũng không biết rốt cuộc Cố Thiệu muốn làm gì.
"Nàng có gì muốn nói với ta không?" Cố Thiệu cầm ghế ngồi ở đối diện nàng, đi thẳng vào vấn đề, hỏi một câu trước.
"Ta, không có..."
"Thật không?"
Tú Nương không nói.
Cố Thiệu nhìn thấy, lắc đầu: "Nàng thường nói, giữa phu thê nên thẳng thắn với nhau, nói cái gì cũng được. Ta vẫn luôn làm như vậy, cho tới bây giờ không có lừa nàng, nhưng nàng thì sao?"