Chương 464:
"Ta biết nàng là cảm thấy không được tự nhiên, nhưng không được tự nhiên cũng có mức độ đi. Ta là tướng công của nàng, là người thân thiết nhất của nàng, ở bên cạnh ta nàng không được tự nhiên cái gì chứ, còn có lời gì không thể nói?"
Tú Nương há miệng, hình như muốn nói gì đó,
Cố Thiệu tiếp tục nói: "Những ngày qua ta vẫn luôn cho nàng một cơ hội, muốn nhìn thử khi nào nàng thẳng thắn với ta. Nhưng kết quả lại làm cho ta cực kỳ thất vọng, nàng biết tại sao không?"
Đôi mắt của Tú Nương hơi đỏ: "Là ta sai."
"Đúng là nàng sai." Cố Thiệu gật đầu.
Mặc dù Tú Nương biết chuyện này, nhưng hôm nay Cố Thiệu nói lời này ngay ở trước mặt mình, vẫn làm cho Tú Nương khó chịu.
Cố Thiệu giống như không nhìn thấy sắc mặt của nàng: "Sai, hai người đều sai, nàng sai một nửa, nương của ta sai một nửa. Nàng sai ở chỗ không thẳng thắn, nương ta sai ở chỗ nhẹ dạ tin người khác, có lẽ còn có một chuyện nữa, quá coi trọng cháu trai, chui vào ngõ cụt không đi ra được."
Tú Nương nghe hắn nói như vậy, còn không biết mình thật sự sai thì quá không nên: "Không phải, đều là do ta sai. Rõ ràng không có chuyện gì, nhưng lại suy nghĩ nhiều như vậy, không có sớm xin lỗi bà bà."
"Nói xin lỗi gì?" Cố Thiệu nhướng mày: "Người nàng có lỗi chính là ta, nàng không có lỗi gì với nương của ta cả!"
Tú Nương nghe lời này mà hoảng hốt, chờ sau khi nghiêm túc nhìn tướng công, mới phát hiện là hắn thật lòng nói những lời này, đôi mắt lại càng đỏ hơn.
Tướng công là đứng ở phía nàng sao? Nàng có tài đức gì, có thể gả cho người như vậy.
Tướng công của nàng, cao lớn, anh tuấn, lo cho gia đình, không chỉ có như vậy, hắn còn có một trái tim không thiên vị ai.
"Ta sai rồi, lần sau sẽ không như thế nữa."
Cố Thiệu cười một tiếng, ôm người vào lòng: "Tính tình của tướng công nhà nàng, nàng còn không hiểu sao? Đời này chỉ có một mình nàng là đủ rồi, nào còn có suy nghĩ đi nhìn nữ nhân khác?"
Quan trọng nhất chính là, hắn không dám. Nếu thật sự trêu hoa ghẹo nguyệt, hệ thống là người đầu tiên không buông tha cho hắn.
Dưới uy quyền của hệ thống, Cố Thiệu thật sự rất khổ.
Tú Nương rúc vào trong lòng tướng công, sương mù không tan nhiều ngày như thế, bởi vì một câu cam kết trong nháy mắt đã biến mất.
Khuyên xong nương tử, còn có một người khác đang ở bên ngoài chờ. Chờ một lát, Cố Thiệu từ bên trong đi ra, cũng dắt Trần Kim Liên đang bày cơm đi vào trong phòng.
"Nương, ngồi xuống đi." Cố Thiệu xụ mặt, để cho nương hắn ngồi xuống trước.
Bởi vì thấy Cố Thiệu xụ mặt, trong nháy mắt Trần Kim Liên bị hắn hù dọa.
"Nương, nương có biết mình sai rồi không?"
Trần Kim Liên bị hỏi cho bối rối: "Ta sai cái gì."
Cố Thiệu nhíu mày: "Còn không sai? Nương cũng đã dẫn kẻ gian vào nhà mà còn nói không sai?"
"Kẻ... Kẻ gian?" Trần Kim Liên bị nói cho sợ hết hồn: "Ai là kẻ gian?"
Trần Kim Liên suy nghĩ hồi lâu, cũng không nghĩ rốt cuộc kẻ gian là ai, nhưng nhìn thấy khuôn mặt âm trầm của con trai, cho nên lập tức càng hồ đồ hơn: "Thiệu ca nhi, rốt cuộc kẻ gian đó là ai? Sao nương nghĩ nửa ngày cũng không biết?"
Cố Thiệu cười lạnh một tiếng: "Nếu kẻ gian kia bị nương phát hiện, đoán chừng cũng không có bản lĩnh gì."
Trần Kim Liên nghe vậy thì cảm thấy hơi nghẹn họng, chỉ là cũng biết lời này này đúng. Nếu thật sự bị bà phát hiện, vậy khẳng định người kia không thông minh.
"Mấy ngày nay có một người tên là Triệu phu nhân, thường xuyên đến nhà chúng ta?"
"Đúng đúng đúng, lão gia của Triệu phu nhân kia cũng là làm việc ở Hộ bộ của con. Lúc trước một nhà Triệu phu nhân cũng là nông hộ, cho đến khi lão gia nhà bà ấy thi đậu Tiến sĩ, người một nhà mới chuyển đến kinh thành." Trần Kim Liên nói xong, bỗng nhiên suy nghĩ đến kẻ gian mà con trai nói, nhưng nói Triệu phu nhân có suy nghĩ xấu, Trần Kim Liên tuyệt đối không tin tưởng: "Cả nhà bọn họ đều là người giữ khuôn phép, Triệu phu nhân cũng là người lương thiện, mấy ngày nay đến nhà chúng ta cũng chỉ nói chuyện với nương thôi, không thăm dò cái gì cả. Bà ấy như vậy tại sao có thể là kẻ gian chứ?"
Cố Thiệu xụ mặt, hù dọa bà: "Con hỏi nương, bà ta nói chuyện về Tú Nương đúng không?"
"Có nói, nhưng mà.."
"Nói nhiều không, nói cái gì?" Cố Thiệu cắt đứt lời của nương.
"Không nói gì nhiều." Trần Kim Liên suy nghĩ đến chuyện ngày đó, bà vẫn cảm thấy thai của Tú Nương chính là con trai, nhưng chờ Triệu phu nhân nói xong mới đột nhiên biết được, bụng kia của Tú Nương quá tròn, hoàn toàn không giống như bụng mang thai con trai. Không phải Trần Kim Liên không biết những thứ này, chỉ là bà là người trong cuộc, trông mong quá mức, cho nên theo bản năng bỏ qua. Cho đến khi Triệu phu nhân nhắc nhở, mới nhận ra được thực tế làm cho người ta thất vọng.
Trần Kim Liên tỉnh táo hai ngày, ngày càng lãnh tĩnh, bà càng không có cách nào đối xử với Tú Nương như lúc trước nữa.
Dù sao vốn dĩ bà không có hài lòng về Tú Nương.
Bà cứ ấp a ấp úng, vẻ mặt thay đổi không ngừng, Cố Thiệu cũng chỉ lặng lẽ nhìn, chờ nhìn xong, mới mở miệng nói: "Nương đã nghĩ ra chưa, có phải bà ta khích bác quan hệ nhà mình hay không?"
"Nhưng bà ấy cũng không phải cố ý." Trần Kim Liên nhỏ giọng nói.
"Con nói với nương cái lợi và cái hại bên trong chuyện này xem sau đó nương có biết bà ta có phải là cố ý hay không." Cố Thiệu nhắm mắt rồi mở mắt ra, thuận miệng bịa chuyện: "Mặc dù Triệu đại nhân đó không có bản lĩnh gì, nhưng ông ta giỏi kinh doanh, sớm đã đầu phục Đại hoàng tử. Chắc nương vẫn còn nhớ Đại hoàng tử chứ, chính là người vài ngày trước tặng quà cho chúng ta."
"Đại hoàng tử kết bè kéo cánh trong triều, vì tạo thế cho mình. Hôm nay con ở ở Hộ bộ cũng được xem như là một nhân vật lợi hại số hai, hắn ta vẫn luôn muốn kéo con đến bên phía mình, không chỉ tự mình tặng lễ, còn phái người của Triệu gia đến thăm dò thuyết phục."
"Bà ấy, bà ấy ---" Ngay cả lời Trần Kim Liên cũng không nói ra được, cũng không biết là quá hoảng hốt hay là tức giận.
Cố Thiệu vẫn chưa nói hết, câu sau nặng nề hơn câu trước: "Từ xưa đến nay, ngươi dính vào cuộc tranh giành ngôi vị hoàng đế đều không có mấy người cười đến cuối cùng. Huống chi hôm nay Đại hoàng tử này làm việc lỗ mãng, lòng dạ nhỏ nhen, hoàn toàn không phải là một vị hiền chủ, nếu nhà chúng ta bởi vì Triệu phu nhân này mà bị người ta nhận nhầm là người của Đại hoàng tử, vậy sau này coi như xong đời."