Chương 465:
Trần Kim Liên nín nửa ngày, cuối cùng mới nói được một câu: "Con nói... Triệu phu nhân là người của Đại hoàng tử?" Bà hỏi xong còn cắn răng nghiến rồi.
Cố Thiệu gật đầu một cái, sau đó phát hiện lời này hình như không đúng lắm, lập tức sửa lại: "Là Triệu đại nhân là người của Đại hoàng tử."
Không cần biết vợ chồng bọn họ rốt cuộc ai là người của Đại hoàng tử, cũng không thay đổi được suy nghĩ xấu xa của Triệu phu nhân.
Trần Kim Liên tức sắp chết rồi: "Nghĩ đến nương đối xử với bà ta không tệ, mỗi lần đến ta đều đãi hết sức nhiệt tình? Ai nghĩ đến bà ta lại có tâm tư độc ác như vậy."
"Lòng người không thể dò được, ai có thể biết chứ?"
"Lần sau nương nhất định sẽ không để cho bà ta vào cửa nhà của chúng ta!" Trần Kim Liên nói như chém đinh chặt sắt.
Cố Thiệu cũng biết có chuyện này, từ nay về sau giao tình của nương và Triệu phu nhân cũng hoàn toàn biến mất.
Tất nhiên như thế rất tốt, chẳng qua còn có một chuyện cần giải quyết, chuyện này còn là chuyện cơ bản nhất. Cố Thiệu ngồi thẳng người, hỏi: "Nương, nương nói cái thai này của Tú Nương đến cùng là trai hay gái."
Sắc mặt Trần Kim Liên cứng đờ, lời này vừa vặn đâm trúng tim bà : "Sao nương biết được chứ."
Cố Thiệu nói: "Đây không phải là thấy nương đã sinh ra ba huynh muội chúng con, cho nên hỏi thử sao?"
Trần Kim Liên không nói chuyện.
Cố Thiệu lại làm bộ dạng thở ngắn than dài: "Dựa theo con nhìn thì, cái thai này nhất định là con gái, mặc dù người Triệu gia là người bên kia của Đại hoàng tử, nhưng có lẽ không nói sai, thai này của Tú Nương, chính là con gái."
Vốn dĩ Trần Kim Liên đã nhận định là con gái, nhưng vừa nghe con trai nói như vậy, lập tức không vui: "Con đừng nói bậy! Còn chưa sinh ra, sao có thể nhìn ra nam hay nữ!"
“Có người giúp con tính qua rồi, ông ấy nói đời trước con làm quá nhiều chuyện ác, có lỗi với vợ con, đời này hơn phân nửa chỉ có một đứa con gái, nếu như lại còn làm không tốt, vậy con gái duy nhất này cũng sẽ không thân thiết với con, già rồi cũng sẽ không có người nào chăm sóc trước lúc chết."
"Nói bậy nói bạ!" Trần Kim Liên nhảy cẫng lên, quát to: "Là tên nào nguyền rủa cháu trai của nương, lại dám nguyền rủa Cố gia của chúng ta như vậy, con nói cho nương biết đi, nương nhất định sẽ mắng tên đó tè ra quần!"
Cố Thiệu nói sâu xa: "Đậu đại nhân của Ti thiên giám."
Trần Kim Liên đặt mông ngồi xuống đất, một câu cũng không nói nữa.
Đậu đại nhân của Ti thiên giám, có bản lĩnh xem bói xuất thần nhập hóa, ngay cả người hoàng gia đều vô cùng tôn kính ông ấy. Vị Đậu đại nhân này được Hoàng gia coi trọng, ở trong nhân gian cũng được lưu truyền vô cùng thần kỳ, có không ít người thậm chí còn gọi vị này là Đậu thần tiên.
Bên ngoài có rất nhiều người muốn ông ấy bói một quẻ, mặc dù Trần Kim Liên không làm quan, cũng chưa có cơ hội để cho Đậu thần tiên bói quẻ cho mình, nhưng bà cũng nghe qua danh tiếng của vị này, cho nên vừa nghe nói là Đậu đại nhân, nhất thời rắm cũng không dám thả.
Trên mặt Cố Thiệu tràn đầy buồn bã: "Lần trước sau khi ông ấy nói chuyện này với con, trong lòng con lập tức lạnh lẽo. Nương, nương nói có phải đời trước con thật sự làm chuyện gì đó thương thiên hạ lý với mẹ con Tú Nương, cho nên đời này cũng chỉ có một đứa con gái."
"Chuyện này, chuyện này..." Trần Kim Liên ấp úng nửa ngày, cuối cùng cũng không biết phải làm sao: "Chắc là không thể nào đi, nhà chúng ta luôn giữ bổn phận, sao lại làm chuyện không có tính người, Đời này không thể nào, đời trước cũng không thể nào."
Mặc dù nói như vậy, nhưng trong lòng Trần Kim Liên cũng không tin minh.
Đây là có mới nới cũ nạp rất nhiều thiếp thất, hay là một cước đạp nhà Trần tú tài đi, kết thông gia với người khác? Dựa theo cái nhìn của Trần Kim Liên, hơn phân nửa là cái sau. Bởi vì lúc trước bà cũng nghĩ như vậy.
Không xong rồi, nhất định là bởi vì như vậy mới hư chuyện.
"Con đời này, là ngã ở trên người mẹ con Tú Nương, đây là các nàng có oán niệm quá sâu, hôm nay ngay cả con trai con cũng không thể có." Cố Thiệu nói.
Trần Kim Liên âm thầm lo lắng, sao bà có thể không có cháu trai chứ.
"Là con trai lại tự nhiên biến thành con gái, ai mà vui cho được." Cố Thiệu chớp mắt, lại nói với Trần Kim Liên: "Nếu không chờ Tú Nương sinh xong, trực tiếp ném nó đến thôn Thượng Táo, nhà đại bá nguyện ý chăm sóc thì để cho bọn họ chăm sóc, không nguyện ý thì cho nhà người khác. Con gái xui như vậy, dù sao con cũng không muốn nuôi. Lời của Đậu đại nhân đó, cũng chưa chắc là thật. Chờ Tú Nương dưỡng tốt thân thể, cũng để cho nàng ấy trở về quê quán, con lại nạp thêm mấy người thiếp, cũng không tin không sinh được con trai."
Trần Kim Liên sợ đến ngây người, con trai của bà lại có tâm địa sắc đá như thế! Thảo nào Đậu đại nhân lại nói như vậy. Không được, bà tuyệt đối không thể để cho con trai làm như vậy.
Trên mặt Cố Thiệu tràn đầy vẻ đương nhiên: "Nương, sao nương lại giật mình như thế, nương quên lúc trước nương muốn bán con gái sao?"
"Sao có thể giống được?"
"Rõ ràng giống nhau mà." Cố Thiệu cố chấp nói.
"Đây chính là con gái ruột của con."
Quả thật lúc trước Cố Thiệu nói không sai, ở trong mắt Trần Kim Liên, con khác với cháu, nếu thật sự là cháu gái, dù Trần Kim Liên có không thích, thì cũng sẽ không nhẫn tâm bán cháu gái của mình cho người ta làm nha hoàn.
Dù cháu gái có không tốt thế nào đi nữa, cũng là trưởng nữ của Thiệu ca nhi nhà bọn họ. Vậy sao có thể đưa cho người khác trong thôn Thượng Táo nuôi chứ.
"Không được, chuyện này tuyệt đối không được!"
Nhưng Cố Thiệu giống như đã quyết định xong, người khác khuyên như thế nào hắn cũng không đổi ý: "Dù sao con cũng không thích, quá xui."
"Đứa nhỏ nhà con, sao lại không hiểu chuyện như vậy. Là đời trước con có lỗi với mẹ con Tú Nương, cho nên đời này Đậu đại nhân mới nói như vậy. Nếu con thông minh, còn không nhanh đối xử tối với hai mẹ con nàng, đời này chuộc tội thật tốt. Nói không chừng mấy năm sau, Tú Nương lại sinh cho con một đứa con trai."
Trần Kim Liên nghĩ đến lời mới vừa rồi của con trai, cả người lập tức toát mồ hôi lạnh, thậm chí bà cảm thấy mình đã cứu cháu gái một mạng, mơ hồ cảm thấy trách nhiệm của mình rất nặng nề: "Chuyện này còn đừng dính vào, sau này chờ cháu gái sinh ra, nương sẽ chăm sóc thật tốt."
Trần Kim Liên nói xong, đẩy Cố Thiệu ra: "Nhanh đi ra ngoài ăn cơm, cũng đừng để cho Tú Nương cháu gái của nương đói bụng."