Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 467: Chương 466:

Chương 466:

Trần Kim Liên biết dựa vào con trai để chuộc tội là không được, chuyện này chỉ có thể dựa vào mình bà, cho nên sau khi đi ra ngoài, thái độ của Trần Kim Liên đối với Tú Nương lập tức tối lên mấy phần.

Tú Nương bị Cố Thiệu nói một trận, cũng nghĩ thông, lúc này lại cũng thân thiết với bà bà.

Trong nháy mắt trận mâu thuẫn này lập tức biến mất, còn không cần lo lắng về sau.

Cố Thiệu thấy vậy đắc ý nói với hệ thống: "Xem kìa, quả nhiên chuyện gì cũng không ngăn được ta."

Hệ thống lạnh lùng nhìn bộ dạng đắc ý của hắn.

Sự thật chứng minh, người không thể quá đắc ý. Hậu quả của việc đắc ý quá nhiều, đã biến thành sự thật trên người Cố Thiệu.

Từ hôm đó bắt đầu, Đại hoàng tử mà Cố Thiệu tránh còn không kịp thỉnh thoảng xuất hiện bên cạnh hắn.

Đuổi đi, người ta có thân phận không tầm thường, Cố Thiệu thật sự không dám nói quá rõ ràng, nhưng nếu không đuổi, người ta hình như cũng nghe không hiểu lời bóng gió, Cố Thiệu tránh như thế nào, hắn ta cũng nhất định muốn đến gần.

Lần này Cố Thiệu thật sự cảm thấy rất phiền.

Đại hoàng tử cũng biết thái độ của Cố Thiệu, chỉ là một trợ thủ tài giỏi như vậy, hắn ta thật sự không nỡ từ bỏ.

Vài ngày trước mẫu phi có nói một ít chuyện với hắn, nói bên thái y viện mới làm ra một phương thuốc chữa được bệnh đau đầu của phụ hoàng, vốn dĩ là chứng bệnh hai ba ngày sẽ phát tác một lần, hôm nay đã chữa hết. Lại hỏi thăm một chút, phương thuốc kia không phải người của Thái y viện nghĩ ra, mà có người dâng phương thuốc đến. Người dâng phương thuốc, không phải người khác, chính là Cố Thiệu.

Đại hoàng tử biết phụ hoàng thích Cố Thiệu, hôm nay có chuyện này, nhất định sẽ càng thích hơn. Nói lời khó nghe, chỉ sợ đứa con trai này là hắn ta cũng không nhận định có sức nặng bằng Cố Thiệu ở trong lòng phụ hoàng.

Cố Thiệu này, Đại hoàng tử thật sự muốn bắt vào trong tay. Một người như vậy, đứng bên cạnh mình, Đại hoàng tử mới yên tâm được.

Vốn dĩ Đại hoàng tử đã quyết định từ từ, như vậy sẽ dần có quan hệ tốt với người ta, cho dù không xây dựng được quan hệ tốt, cũng không thể xích mích được. Vốn dĩ Đại hoàng tử nghĩ như vậy, nhưng sau khi vô tình gặp Cố Thiệu bốn năm lần, Đại hoàng tử dần không nhịn được.

Không có ý gì khác, chỉ là người tên Cố Thiệu này quá mức không thức thời.

Dù sao hắn ta cũng là dòng dõi thiên hoàng, thân phận tôn quý, có thể từ bỏ mặt mũi muốn Cố Thiệu gia nhập vào dưới quyền của hắn ta là phúc của Cố Thiệu, nhưng Cố Thiệu lại hết lần này đến lần khác né tránh, một hai lần thì cũng thôi đi, nhưng lần nào cũng như vậy, tính nhẫn nại của Đại hoàng từ cũng gần biến mất hết rồi.

Đại hoàng tử phiền lòng, ở bên này Cố Thiệu cũng cực kỳ buồn bực. Những ngày qua hắn vừa nhìn thấy Đại hoàng tử đã nhức đậy, cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ hắn cũng sẽ bị bệnh nhức đầu giống Thánh thượng. Nhưng thường cứ sợ cái gì sẽ gặp cái đó Hôm nay Cố Thiệu sợ Đại hoàng tử, cũng không biết chuyện gì xảy ra với Đại hoàng tử kia, mỗi ngày đều đến chỗ hắn.

Gần tối tan làm, Cố Thiệu không nói tiếng nào đi về phía trước, mới đi đến cửa Hộ hộ, quẹo một khúc cua đã thấy phía trước có hai người đang đi về phía hắn.

Cố Thiệu vỗ mạnh đầu mình một cái, nhìn vận may quỷ quái này của hắn đi. Hắn không thể không quay đầu lại, sau khi đi vòng hơn nửa Hộ bộ mới đến chỗ Ngụy An.

Ngụy An đã sớm đánh xe chờ ở chỗ này, thấy Cố Thiệu đến, còn nói: "Hôm nay đại nhân ra tương đối trễ, chẳng lẽ bên trong có quá nhiều chuyện, vẫn luôn làm việc đến bây giờ?"

Cố Thiệu than thở: "Được rồi, đừng nói nữa, trở về trước đi."

"Được ạ." Ngụy An lên xe, đánh xe ngựa đi về nhà.

Một đầu khác, Đại hoàng tử định tạo ra cơ hội vô tình gặp được Cố Thiệu, nhưng chờ rất lâu cũng không chờ được người. Hắn ta canh giữ ở cửa Hộ bộ, mắt thấy người Hộ bộ cũng đã đi hết, quả thật không nhìn thấy người muốn gặp.

Hồi lâu, tùy tùng của Đại hoàng tử đi ra từ bên trong, lắc đầu với Đại hoàng tử: "Đại nhân bên trong Hộ bộ nói, Cố thị lang đã về từ sớm, trên bàn làm việc cũng được thu dọn rất sạch sẽ."

Rời đi từ sớm, bọn họ lại không đụng nhau, có thể thấy là Cố đại nhân cố ý trốn tránh bọn họ.

Tùy tùng nói nhỏ: "Điện hạ, Cố thị lang này cũng không quá biết điều đi, thấy chúng ta tới cũng không chào hỏi một tiếng, trái lại còn cố ý né tránh chúng ta, đây là đạo lý gì chứ? Hộ bộ có con đường rộng rãi không đi, hết lần này đến lần khác lại muốn đi con đường nhỏ vòng vèo, thật không ngại phiền phức, chẳng lẽ ở trong mắt hắn, chúng ta là quái vật ăn thịt người sao?"

Đại hoàng tử cười lạnh một tiếng: "Chỉ sợ ở trong mắt hắn, chúng ta còn đáng sợ hơn quái vật ăn thịt người nữa.”

Tùy tùng không phục: "Cố thị lang này không biết điều như vậy, ngài còn coi trọng hắn làm gì?”

Không chỉ là một thị lang thôi sao, trong triều nhiều thị lang như vậy, có hay không có hắn cũng không xảy ra chuyện gì.

“Ngươi không hiểu." Đại hoàng tử cũng không nói nữa.

Chỉ là trải qua chuyện này, tính nhẫn nại của Đại hoàng tử đối với Cố Thiệu đã hoàn toàn biến mất.

Nếu trốn tránh hắn ta, đã nói người ta không muốn mắc câu, vậy hắn ta dứt khoát trực tiếp gọi đến. Đường đường là Hoàng tử đương triều, chắc chắc Cố thị lang cũng sẽ không dám bỏ mặc.

Bên này Cố Thiệu đang vui vẻ mình mới tránh thoát được một kiếp nạn, không ngờ ngày hôm sau, tai nạn lớn đã lập tức đập vào đầu hắn.

Cố Thiệu nhận được một thiệp mời.

Mà người gửi thiệp mời, không nhìn cũng biết chính là Đại hoàng tử.

---

Mềm không được thì mạnh bạo.

Vốn dĩ Đại hoàng tử cũng không phải là người ôn hòa gì, lúc trước còn giả bộ tao nhã lịch sự, hôm nay trải qua nhiều chuyện xui xẻo, trên người cũng có thêm mấy phần lệ khí. Đối với Cố Thiệu, vốn dĩ Đại hoàng tử còn muốn thật lòng thu hắn vào dưới quyền của mình, tốt nhất để cho hắn cam tâm tình nguyện, Nhưng vấn đề là hắn ta hoàn toàn không làm được chuyện này.

Ở chỗ Cố Thiệu bị tức giận không ít, cộng thêm nghe theo biện pháp ngu xuẩn của thuộc hạ dưới tay, Đại hoàng tử quyết định chủ động đánh ra. Hắn ta gửi một thiệp mời cho Cố Thiệu, mời Cố Thiệu qua phủ tụ họp một chút.

Mặc dù cách này trực tiếp, mặc dù lưu manh, nhưng mà cũng không tìm ra chút sai lầm nào. Mời quang minh chính đại như vậy, nếu Cố Thiệu không đến, vậy chính là không cho hoàng gia mặt mũi, người trở nên không tốt sẽ biến thành Cố Thiệu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!