Chương 467:
Nếu Cố Thiệu đến, vậy từ nay về sau Đại hoàng tử cũng không cần buồn rầu nữa. Có lần thứ nhất sẽ có lần thứ hai, nhiều lần, trong mắt người khác Cố Thiệu và hắn ta đã là người cùng thuyền, Còn về những ngôn quan trong triều, Đại hoàng tử không sợ. Hắn ta quan minh chính đại mời người ta đến phủ chơi, cũng không có làm gì để nói kết bè kéo cánh, dù cho muốn vạch tội thì cũng không vạch tội được hắn ta.
Sau khi gửi thiệp mời đến cho Cố Thiệu, tâm trạng của Đại Hoàng tử vui vẻ hơn rất nhiều, thuận tiện còn để cho tâm phúc chuẩn bị, qua mấy ngày nữa có thể thu về một đại tướng rồi.
Bên này của Cố Thiệu bởi vì nhận được một bức thư mà vô cùng phiền. Hắn không ngờ Đại hoàng tử lại cắn hắn chặt như vậy, rõ ràng hắn và Đại hoàng tử cũng không gặp nhau nhiều lắm.
"Còn không phải bởi vì ngươi thích nịnh hót sao?" Hệ thống chế nhạo hắn: "Ai bảo ngươi nịnh hót, nếu ngươi không nịnh hót, hôm nay văn võ cả triều đều biết Hoàng thượng xem trọng ngươi, ngươi nói đi vì sao Đại hoàng tử không muốn bỏ qua cho ngươi?"
Cố Thiệu nhíu mày, sao hắn có thể ngờ đến chuyện này, hắn tặng quà cho Thánh thượng là vì Thánh thượng đối xử tốt với hắn, hắn cũng muốn báo đáp một chút, hoàn toàn không có ý gì khác, nhưng ở trong mắt bọn họ, lại có một tầng ý khác.
"Ai..." Cố Thiệu thở dài một tiếng: "Thật sự không muốn đi, có cách nào không đi không?"
"Nói với ta cũng vô cùng, ngươi đi nói với Đại hoàng tử đi."
"Hazz." Nếu có thể nói với Đại hoàng tử, Cố Thiệu cần gì ở chỗ này nói với hệ thống keo kiệt.
Ngày hôm đó, cả ngày Cố Thiệu đều không có tâm trạng gì. Buổi tối trở về lập tức giả bộ thoải mái, nhưng trong lòng lại bị một tảng đá đè nặng, làm cho hắn hít thở không thông.
Người Cố gia đều có những suy nghĩ riêng, Trần Kim Liên thì vẫn luôn suy nghĩ làm sao chuộc tội cho con trai, sau khi con trai nói ra những lời kia, bà liền cảm thấy được tại sao Đậu đại nhân có thể bói được một quẻ như vậy.
Hôm nay con trai có suy nghĩ như thế, vậy đời trước khẳng định cũng có. Nếu như bà không có ở bên cạnh khuyên, con trai khẳng định ném con gái đi chỗ khác? Đây không phải là tạo nghiệt sao? Một đứa bé thật tốt lại đưa cho người khác nuôi, đừng nói là ông trời, chính bà cũng không nhịn nổi.
Một lòng nghĩ đến chuyện của cháu gái, Trần Kim Liên cũng không có thời gian chú ý đến con trai. Còn về Cố Đại Hà, ông lại càng không có sự tỉ mỉ như thế. Người một nhà, chỉ có Tú Nương nhìn ra được manh mối.
Buổi tối khi trở về, Tú Nương kéo tay Cố Thiệu, để cho hắn cảm nhận máy thai.
Lúc bình thường, tướng công của nàng đều thích sự trao đổi này, chỉ là hôm nay ngay cả cái này cũng mất đi hiệu lực.
Tú Nương nhìn bộ dạng giả vờ vui vẻ của Cố Thiệu, âm thầm đau lòng: "Nếu tướng công có tâm sự, thì không nên cười."
Cố Thiệu xoa mi tâm.
Tú Nương thấy vậy, để cho hắn ngồi xuống, xoa bả vai cho hắn: "Có phải ở Hộ bộ có quá nhiều chuyện không?"
"Không phải." Cố Thiệu lắc đầu, vì không muốn cho Tú Nương lo lắng, chỉ tiết lộ: "Đụng phải một người khó giải quyết, vẫn muốn kết giao với ta."
"Giống với Triệu phu nhân sao?"
Nghĩ đến Triệu phu nhân kia, cuối cùng Cố Thiệu cũng cười một tiếng: "Còn mặt dày hơn bà ta nữa."
Vị Triệu phu nhân kia, từ sau khi bị Cố Thiệu nó là kẻ gian, đã bị Trần Kim Liên hận rồi. Trần Kim Liên hận nhất là người lừa gạt mình, hết lần này đến lần khác Triệu phu nhân không chỉ lừa bà, còn để cho bà nghe được tin dữ từ trong miệng con trai, sao có thể không làm cho bà tức giận, không buồn bực chứ?
Hậu quả tức giận chính là, lần sau khi Triệu phu nhân đến nhà viếng thăm, bị Trần Kim Liên chỉ vào lỗ mũi mắng đuổi ra ngoài. Cho tới bây giờ vị Triệu phu nhân không biết mình đến cùng làm sai cái gì, sau đó mấy lần muốn đến viếng thăm, đều bị Trần Kim Liên đuổi về, không nể mặt chút nào.
Triệu phu nhân cần mặt mũi. Sau mấy lần như thế, bà ta cũng không còn suy nghĩ kết giao nữa.
"Đuổi đi không được sao?" Tú Nương lại nói.
Cố Thiệu suy nghĩ một chút, nói: "Có chút khó khăn, chỉ là cũng không phải không có cách nào. Ta cẩn thận suy nghĩ một chút, nghĩ một một cách vẹn toàn."
Tú Nương nói: "Không cần biết chuyện có bao nhiêu khó khăn, nhưng cũng sẽ không làm khó được Cố đại nhân của chúng ta."
Cố Thiệu cười một tiếng: "Lời này ta thích nghe."
Sau khi Cố Thiệu suy nghĩ hai ngày, vẫn không nghĩ ra được cách, mắt thấy ngày dự tiệc sắp đến, nếu lại không có cách nào, vậy hắn thật sự rơi vào bẫy của Đại hoàng tử rồi.
Cái gọi là nhanh trí, cũng là có đạo lý nhất định. Mấy ngày trước Cố Thiệu không nghĩ ra được cách nào, trước một ngày chuẩn bị đi dự tiệc, bỗng nhiên hắn suy nghĩ ra.
Nếu Đại hoàng tử đã trực tiếp như thế, vậy hắn cũng dứt khoát đưa cho Đại hoàng tử một ngạc nhiên mừng rỡ.
Cố Thiệu nghĩ xong lập tức làm ngay, sau khi tan làm, hắn không lập tức trở về, trái lại để cho Ngụy An đi vòng đường xa, đi đến thăm hỏi một nhà...
Hôm sau vừa khéo là ngày nghỉ ngơi, trong phủ của Đại hoàng tử đã sớm đặt mấy cái bàn trong nhà thủy tạ, định mở tiệc mời khách. Dù sao, hôm nay có một vị khách quý đến.
Gần đến trưa, cuối cùng vị khách quý mà phủ Đại hoàng tử trông mong đã đến. Chỉ là khách quý này, hình như có hơi nhiều, vốn dĩ lúc trước chỉ nghe nói có một người thôi.
Nhìn bốn người trước mặt, quản gia trong phủ có chút sửng sốt. Sao không giống như lúc trước đã nói.
Còn không chờ ông ta đi bẩm báo với Đại hoàng tử, Trịnh Viễn An từ phía sau đi đến, hỏi: "Không phải nói có tiệc rượu sao, ở chỗ nào?"
Quản gia chớp mắt một cái, nói: "Có... Ở chỗ nhà thủy tạ."
"Còn ngớ người ra đó làm gì, không nhanh dẫn chúng ta đi qua?" Người lên tiếng lần này là Trịnh thượng thư, buổi tối hôm qua ông ấy bị Cố Thiệu gọi đến đi chung. Không riêng gì ông ấy, ngay cả Vương hàn lâm ở phía sau cũng bị Cố Thiệu mời đi chung.
Cố Thiệu nghĩ cũng đơn giản, nếu Đại hoàng tử muốn quang minh chính đại mời hắn vào phủ tụ họp như thế vậy, tất nhiên hắn cũng chỉ có thể quang minh chính đại dự tiệc, nhân tiện quang minh chính đại mời một số người đi cùng. Vốn dĩ Cố Thiệu chỉ định để cho cha nuôi và Trịnh thượng thư đi cùng mình thôi, nhưng bởi vì thuận đường, lúc đi ngang qua phủ Vương hàn lâm, Cố Thiệu lại thuận tiện mời Vương Hàn lâm cùng đi.
Sau khi Vương Hàn lâm nghe được lời của Cố Thiệu, cũng không từ chối, lập tức đồng ý, đồng ý rất nhanh, làm cho Cố Thiệu cảm động vô cùng.