Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 469: Chương 468:

Chương 468:

Dưới sự thúc giục của mấy người, quản gia không thể làm gì khác hơn là dẫn bọn họ đến chỗ nhà thủy tạ.

Đại hoàng tử đã chuẩn bị tốt định kéo Cố Thiệu vào trận doanh của mình thấy thế này: "..."

Người hai bên mắt to trừng mắt nhỏ, cuối cùng bên Đại hoàng tử nhận thua, không thể không tăng thêm bàn mời người ta vào tiệc.

Một trận chuẩn bị đều trôi theo dòng nước.

Trái lại lúc ăn tiệc, mấy người Cố Thiệu đều rất tự giác, đĩa này hết thức ăn còn nhanh chóng để cho nha hoàn bổ sung đầy vào, sợ mình ăn không đủ no. Cố Thiệu biết mình đã đắc tội đến chết với Đại hoàng tử. nhưng vậy thì như thế nào chứ, thận phận của đối phương cao hơn hắn, lai lịch lớn hơn hắn, đây là con đường hóa giải tốt nhất mà hắn có thể nghĩ ra rồi.

Dù sao cũng đã đắc tội với người ta, như vậy hắn nhất định phải ăn no. Lần này không ăn lần sau khẳng định không có cơ hội.

Còn về mấy người Trịnh Viễn An, càng ăn quang minh chính đại hơn, bọn họ đến đây là vì ăn cơm. Chuyến đi này, trong bốn người người sau ăn nhiều hơn người trước, người sau thoải mái tự tại hơn người trước, bên kia sắc mặt của Đại hoàng tử ầm trầm đến đáng sợ. Đến cuối cùng, mấy người hầu hạ bên cạnh Đại hoàng tử cũng không dám nói chuyện sợ chọc giận hắn ta.

Một bữa cơm vô cùng yên tĩnh, ngay cả mấy vị đại nhân do Đại hoàng tử kêu đến cũng không lên tiếng, bọn họ cũng không phải là người xem không hiểu ánh mắt, lúc nào có thể nói, lúc nào không thể nói, bọn họ đều hiểu trong lòng.

Cơm nước no nê, đám người Cố Thiệu lau miệng rồi rời đi, rất sạch sẽ gọn gàng, thấy vậy cả đám người Đại hoàng tử đều ngẩn ngơ. Cố đại nhân này đến phủ hoàng tử bọn họ dự tiệc, còn thật sự là vì uống rượu dùng bữa. Thật đúng là... Giỏi lắm.

Sau khi Cố Thiệu đi, tâm phúc bên cạnh Đại hoàng tử tới trấn an hắn ta. Chuyện này cũng không trách Cố đại nhân làm đến đường cùng như vậy, dù sao cách mà bọn họ sử dụng cũng làm cho người ta tức giận. An ủi thì an ủi, nhưng Đại hoàng tử cũng không muốn bỏ qua dễ như vậy.

Vốn hắn ta còn nguyện ý tôn trọng Cố Thiệu, nhưng lúc này xảy ra chuyện này, để cho phần tôn trọng của Đại hoàng tử đối với Cố Thiệu đã biến mất. Cách để cho người nhượng bộ có rất nhiều, nếu Cố Thiệu không muốn ăn mềm, vậy thì ăn cứng đi.

Hắn ta và Cố Thiệu cứ dây dưa như vậy đi!

Ra khỏi phủ, Cố Thiệu mới đưa từng vị đại nhân trở về. Vương hàn lâm và Trịnh thượng thư rất yên tâm về Cố Thiệu, trên đường cũng không hỏi gì nhiều, chỉ có Trịnh Viễn An thì rất lo lắng, sau khi đến phủ Thượng thư, còn kéo Cố Thiệu sang một bên vặn hỏi: "Lúc nào con có quan hệ với Đại hoàng tử?"

Cố Thiệu cũng thật bất đắc dĩ: "Chỗ nào là con có quan hệ với hắn ta, là hắn ta một lòng muốn kéo con vào trận doanh của mình."

Chuyện hôm nay bọn họ đều biết, nên Cố Thiệu cũng không giải thích gì.

Chỉ là Trịnh Viễn An vẫn lo lắng thay hắn: "Ta thấy bộ dạng của Đại hoàng tử, là sẽ không để yên chuyện này đâu, chỉ sợ lần sau hắn còn sẽ tìm đến con. Đến lúc đó con lại có thể làm được gì?”

Cũng không thể mỗi lần đều mang theo người khác được.

Cố Thiệu cũng cảm thấy rất phiền: "Thuyền đến đâu cầu tự nhiên sẽ thẳng, luôn sẽ có cách."

Biện pháp lúc này cũng chỉ để kéo dài thời gian, nếu quả thật không được... vậy hắn chỉ có thể dùng một chút thủ đoạn.

Sau khi Trịnh Viễn An nghe xong thì cũng buồn bực.

Thân phận của Đại hoàng tử đúng là khó giải quyết, chống đối hắn ta, nói nhẹ thì không phải mà nói nặng thì không phải, có Hoàng thượng ở chính giữa, quả thật khó làm. Trịnh Viễn An luôn suy nghĩ, nếu Cố Thiệu và Đại hoàng tử chống lại nhanh, Thánh thượng vẫn sẽ thiên vị con trai của mình. Con nhà mình và người khác, hoàn toàn không giống nhau.

Lúc Cố Thiệu gần đi, Trịnh Viễn An còn dặn dò rất nhiều. Lúc này nói chuyện khác cũng không có ý nghĩa gì, Trịnh Viễn An chỉ có dặn dò duy nhất, chỉ để cho Cố Thiệu cẩn thận để ý khắp nơi.

Cố Thiệu chỉ có thể dùng sức gật đầu. Hắn cũng biết phải cẩn thận, vấn đề là bộ dạng hôm nay của Đại hoàng tử, không phải là hắn cẩn thận là có thể né tránh được.

Chuyện dự tiệc, Cố Thiệu không tính lại đắc tội với Đại hoàng tử. Hắn là người trong cuộc không định khoe khoang, chỉ là làm bộ như không xảy ra chuyện gì, mấy người Vương hàn lâm, Trịnh thượng thư cũng là người kín miệng, cho nên tạm thời Đại hoàng tử không xảy ra chuyện cười nào.

Tuy nói Đại hoàng tử nhỏ mọn, nhưng cũng không phải là người ác độc gì. Nói cho cùng vẫn bị Thánh thượng ảnh hưởng, cho dù Đại hoàng tử không giống với Thánh thượng, nhưng từ nhỏ đến lớn, cũng bị ảnh hưởng một chút bởi sự mềm lòng của Thánh thượng, cho nên Đại hoàng tử không có làm chuyện độc ác nào.

Hắn ta không ra tay độc ác, thật sự đối với Cố Thiệu là chuyện tốt.

Đại hoàng tử làm việc trông trước trông sau, tuy nói hạ quyết tâm muốn dạy dỗ Cố Thiệu một bàn học, nhưng từ đầu đến cuối, Đại Hoàng tử cũng không ra tay làm hành động lớn gì. mà thủ đoạn của hắn ta, thì đều bị Cố Thiệu hóa giải từng cái.

Cố Thiệu dựa vào hệ thống, binh tới tướng đỡ nước tới đất ngăn, chỉ cần Đại hoàng tử không đánh chết hắn trong một giây, hắn vẫn có thể đứng vững không ngã xuống. Hơn nữa Cố Thiệu cũng biết rõ, Đại hoàng tử là muốn hắn đầu hàng, mà không phải là muốn một gậy đánh chết hắn.

Như vậy phá chiêu mấy lần, hai ba tháng sau, Đại hoàng tử bị thất bại nhiều , trái lại Cố Thiệu vẫn còn an ổn ngồi ở vị trí Thị lang Hộ bộ.

Nhiều lần như thế, ngay cả Đại hoàng tử cũng không nhịn được nghi ngờ, có phải ông trời đứng về phía Cố Thiệu hay không. nếu không, sao mỗi lần Cố Thiệu đều may mắn như vậy, mặc kệ hắn dùng thủ đoạn mềm, hay là cứng, cuối cùng Cố Thiệu đều bình an vô sự?

Cuối cùng vẫn là tâm phúc của Đại hoàng tử nói một câu:

"Theo thuộc hạ thấy, ngài đây là chưa đâm trúng tử huyệt của hắn."

Trong nháy mắt Đại hoàng tử tỉnh táo lại tinh thần: "Vậy ngươi nói thử tử huyệt của Cố Thiệu là ở chỗ nào.”

Tâm phủ nói nhỏ mấy câu bên tai Đại hoàng tử.

Đại hoàng tử lập tức nhíu mày: "Làm như vậy, có phải không tốt hay không?"

"Từ xưa đến nay người thành đại sự, trừ mưu lược ra, chính là lòng dạ độc ác, điện hạ không nên mềm lòng như phụ nhân."

Nói là như vậy, nhưng Đại hoàng tử vẫn do dự: "Để ta suy nghĩ trước một chút."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!