Chương 469:
Thật ra những chuyện mà Đại hoàng tử làm, chỗ bên điện Thái Cực cũng đã sớm nghe được tiếng gió. Hắn ta tự cho rằng mình trốn rất kỹ, thực ra thì chỗ nào cũng có sơ hở, nếu có lòng kiểm tra, không có thể gạt được người ngoài.
Người tức giận nhất không ai khác chính là Hoàng thượng.
Không nói đến chuyện lập ai làm Thái tử, bên trong mấy con trai, Hoàng thượng yêu thương nhất chính là Đại hoàng tử. Mấy năm trước, thậm chí Hoàng thượng cũng đã nghĩ đến muốn lập Đại hoàng tử làm Thái tử, nhưng sau đó ông suy nghĩ cẩn thận lại, cảm thấy quả thật tính cách của Đại hoàng tử không thích hợp, cho nên cũng từ bỏ suy nghĩ này. Hôm nay nhìn xem, cũng may ông sớm từ bỏ suy nghĩ đó, nếu không lúc này sẽ càng có nhiều chuyện xảy ra.
Trong hậu cung cũng không mấy người có thể nói chuyện, trừ Hoàng hậu ra, cũng chỉ còn lại một mình Phó công công. Chỗ Hoàng hậu, Hoàng thượng luôn cảm thấy có lỗi với bà, nếu Hoàng hậu có con trai, vậy ông cũng không cần phải buồn rầu như thế này. Ngày hôm nay nghe được Đại hoàng tử lại đi dày vò Cố Thiệu, Hoàng thượng thiếu chút nữa tái phát bệnh đau đầu, cũng may Phó công công nhanh tay nhanh chân, lập tức lấy túi thơm nhét vào trong tay Hoàng thượng.
Hương thơm thoang thoảng truyền đến từ túi thơm, Hoàng thượng hít sâu một hơi, cuối cùng cũng đỡ hơn.
Trong đại điện lớn như vậy, chỉ nghe được một tiếng thở dài.
"Lão đại này ấy à, ngày càng không hiểu chuyện, ngày càng ngu ngốc." Hoàng thượng không ngờ con trai của mình lại biến thành như vậy, rõ ràng lúc nhỏ rất nghe lời, "Lúc nhỏ trẫm mang theo nó ở bên cạnh, trẫm nói gì nó nghe cái đó, muốn nghe lời bao nhiêu thì nghe lời bấy nhiêu, Vốn dĩ trẫm cảm thấy dẫn nó theo bên người là tốt cho nó, nhưng trước mắt xem ra, đây rõ ràng là hại nó, giúp dã tâm trong lòng nó phát triển. Bản lĩnh thì không có bao nhiêu, nhưng dã tâm thì không ai địch lại."
“Tuy nói hai đệ đệ dưới nó cũng có không ít dã tâm, nhưng cũng không dám làm trắng trợn như nó, đây là nhận định trẫm sẽ không làm gì nó cả." Hoàng thượng vừa nói, vừa tự trách.
Nếu không phải ông dạy không tốt, lão đại cũng sẽ không biến thành như ngày hôm nay.” Nói cho cùng, ông không bằng tiên hoàng.
Phó công công trấn an: "Đại khái vẫn là hơi nhỏ tuổi."
"Nhỏ tuổi? Ngươi đừng nói như vậy nữa, trẫm nghe cũng cảm thấy xấu hổ. Tuổi của Nguyên Trực còn nhỏ hơn nó một chút, người ta lại có thể đậu Trạng nguyên lúc 19 tuổi, 20 tuổi đi theo Tấn An tiên sinh trị được lũ lụt của sông Hoàng Hà làm cho nhiều người đau đầu mấy trăm năm."
Phó công công nói một câu công bằng: "Thánh thượng à, trên đời này có mấy người có thể so sánh với Cố đại nhân chứ?" Lấy đứa bé nhà mình so sánh với Cố đại nhân, đây không phải là tự tìm khổ sao.
Hoàng thượng nghĩ cũng phải: "Quả thật không có mấy người có thể so với Nguyên Trực."
Một đứa bé vừa hiểu chuyện vừa có năng lực như vậy, sao không phải là người hoàng gia bọn họ chứ? Nếu là... Ai, nghĩ cái này cũng không có tác dụng gì,
"Hôm nay lão đại làm những chuyện sai lầm này, bảo trẫm nào có mặt mũi đối mặt với Nguyên Trực. Nguyên Trực lo nghĩ cho trẫm nhiều như vậy, hắn ở bên ngoài trị thủy, chịu nhiều khổ như vậy, nhưng không than thở một tiếng nào. Sau khi trở về biết bệnh đau đầu của trẫm, còn cố ý làm túi thơm đưa đến cung. Hắn làm nhiều chuyện vì trẫm như thế, kết quả con trai trẫm lại hãm hại hắn hết lần này đến lần khác, trong lòng trẫm thật sự áy náy."
Nói thật, con trai mình, dù kém hơn nữa, dù có vô dụng hơn nữa, Hoàng thượng vẫn muốn cho thêm một cơ hội, nhìn thử con trai có biết trở về đường đúng hay không. Ông là một người dễ mềm lòng, mắng cũng mắng, phạt cũng phạt, nhưng cuối cùng không đành lòng hoàng toàn vứt bỏ Đại hoàng tử. Muốn chờ thử một chút. Nhưng mà như vậy, cũng chỉ có thể để cho Cố Thiệu chịu khổ.
Trong lòng Hoàng thượng thật sự không dễ chịu.
Phó công công nói: "Thánh thượng không cần suy nghĩ nhiều như vậy, lấy tính cách của Cố đại nhân, nhất định có thể hiểu được."
Hoàng thượng lại thở dài một cái: "Trẫm lại suy nghĩ nên bồi thường cái gì cho Nguyên Trực."
Còn về lão đại, chỉ mong lão đại có thể thay đổi, ông cho lão đại thêm cơ hội cuối cùng.
Đáng tiếc, Hoàng thượng có lòng dạ cha hiền, nhưng Đại hoàng tử lại không hiểu được, Cố Thiệu năm lần bảy lượt làm mất mặt hắn ta, làm cho Đại hoàng tử vô cùng tức giận. Dưới sự tức giận, Đại hoàng tử lập tức nghĩ có phải thủ đoạn của mình quá mềm yếu, nếu thật sự chọt trúng tử huyệt của Cố Thiệu, hắn còn có thể bất khuất như ngày hôm nay hay không?
Cố Thiệu không biết Đại hoàng tử có suy nghĩ gì, chỉ là cảm thấy hai ngày nay Đại hoàng tử không có động tĩnh, trong lòng hơi thấy kỳ lạ.
Ở trong thư phòng, tiện tay lật tập thơ, vừa khéo đọc được câu "Giông tố bão táp sắp đến" Cố Thiệu nhìn câu thơ này một lúc lâu.
Hệ thống hỏi: "Sao vậy, bây giờ biết lo lắng rồi."
“Chút chuyện nhỏ như vậy, còn không để nổi để cho ta lo lắng."
Hệ thống truy hỏi: "Ngươi không sợ hắn ta âm thầm ra chiêu lớn sao?"
Cố Thiệu vô lại nói :"Sợ cái gì? Đây không phải còn có ngươi sao."
Cố Thiệu có thể không sợ hãi như vậy, nguyên nhân rất lớn cũng bởi vì có hệ thống. Hắn cảm thấy hệ thống chắc chắn sẽ không phải loại thấy chết không cứu, coi như Đại hoàng tử thật sự muốn ra tay, chỉ sợ cũng không thuận lợi như vậy.
Lướt qua câu thơ này, Cố Thiệu tiếp tục lật.
Hắn cũng không phải là đang lật lung tung, mà là đang tìm cái tên thích hợp cho con gái của mình.
Mặc dù đứa bé còn chưa sinh ra, nhưng tính ngày cũng chỉ còn hai ngày nữa. Vì chăm sóc Tú Nương, một nhà nhạc mẫu của hắn đã từ huyện Kim Đàn chạy đến đây, cũng đã ở kinh thành được nửa tháng rồi.
Vốn dĩ Cố Thiệu không chắc chắn đứa bé trong bụng là nam hay nữ, nhưng gần đến ngày sinh, bỗng nhiên hắn có một loại cảm ứng, cái thai này của Tú Nương nhất định là con gái.
Loại cảm ứng này rất huyền diệu khó có được, nhưng Cố Thiệu lại rất tin tưởng.
Lúc trước cũng chỉ vì hù dọa nương, ở trong lòng hắn, con trai hay con gái thì cũng giống nhau, dù sao đều là con của hắn.
Thật ra mặc kệ Cố Thiệu đời trước, hay Cố Thiệu đời này cũng không quan tâm giới tính của con cái, cũng không có suy nghĩ trọng nam khinh nữ. Chỗ khác biệt là ở đời này Cố Thiệu còn lương tâm, là nam hay nữ, đều được xem trọng, còn Cố Thiệu đời trước mặc kệ là trai hay gái, hắn đều không quan tâm, chỉ lo cho một mình mình mà thôi.