Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 471: Chương 470:

Chương 470:

Cho nên mới thiếu một đống nợ lương tâm như vậy.

Sau khi lật tập thơ tìm tên đến trưa, Cố Thiệu vẫn chưa tìm được tên thích hợp cho con gái.

Đang suy nghĩ ăn xong cơm trưa thì suy nghĩ tiếp, bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng vội vàng của Ngụy An.

Cố Thiệu cẩn thận lắng nghe, đợi sau khi nghe rõ ràng, tập thơ trong tay lập tức rơi xuống đất.

Tú Nương sắp sinh!

Cố Thiệu không quan tâm đến chuyện nhặt sách, vội vàng từ trong thư phòng vọt ra, cũng không cần Ngụy An dẫn đường, trực tiếp chạy đến phòng ngủ.

Bên ngoài phòng đã có rất nhiều người vây quanh, Cố Đại Hà và Trấn tú tài cùng với ba đứa bé đứng ở chỗ kia chờ, mấy đứa bé cũng không biết tình hình, bị dọa sợ cho mặt mũi trắng bệch.

Cố Thiệu theo bản năng muốn đi vào phòng.

Nhưng hắn còn chưa đi được mấy bước, đã bị Cố Đại Hà kéo lại: "Nương con dặn, nói không thể đi vào. Bên trong đã có bà mụ, con qua chỉ làm loạn thêm thôi?"

"Nhưng Tú Nương..."

“Tú Nương không sao, con đừng lo lắng quá." Giọng nói của Trần Kim Liên truyền từ bên trong, sau đó bà bưng một chậu nước đi ra, thấy con trai ồn ào muốn vào, không nhịn được xụ mặt: "Lúc này vào càng thêm loạn, yên tâm chờ bên ngoài đi, lão nương sinh ba đứa bé rồi, chẳng lẽ còn không lo được cho thê tử của con sao?"

Nghe Trần Kim Liên nói xong, Cố Thiệu do dự một chút, cuối cùng cũng ngại muốn bất chấp đi vào.

Cứ chờ một chút đã, nếu quả thật không được thì hắn lại vào.

Đại khái là lần đầu tiên sinh con nên không dễ dàng, tuy Tú Nương cũng được xem là nhanh, nhưng dù như thế, thì cũng sinh từ trưa cho đến buổi tối

Sau khi đứa bé được sinh ra, Lý thị lập tức vươn đầu nhìn thử. Cái này này làm cho trái tim của Lý thị lạnh hơn một nửa.

Là con gái.

Bà thông gia không thích con gái, Lý thị biết. Bà ấy rất sợ Trần Kim Liên bởi vì thai đầu là cháu gái, sẽ dằn vò con gái. Cố gia thế lớn, bà thông gia là người khó sống chung, cuộc sống về sau của con gái sẽ khổ.

Lý thị còn chưa lo lắng được bao lâu, đứa bé trong lòng đã bị người ta ôm mất.

Trần Kim Liên vội vàng nhìn thử một chút, thấy vậy Lý thị không tự chủ lau mồ hôi.

"Thật đúng là cháu gái..." Trần Kim Liên ấp a ấp úng.

Lý thị còn muốn nghe thử bà thông gia nói gì, nhưng không nghe được rõ ràng, chỉ loáng thoáng nghe được Đậu đại nhân gì đó, nuôi thật tốt gì đó.

Trần Kim Liên lẩm bẩm xong, lập tức ôm cháu gái chuẩn bị chạy ra ngoài.

Lý thị sợ hết hồn: "Bà đây là muốn ôm cháu gái đi đâu?"

"Tất nhiên là mang ra cho cha con bé nhìn rồi, còn có thể làm gì chứ." Trần Kim Liên trợn trắng mắt, tỉ mỉ chỉnh lại tã lót cho cháu gái, tránh để cho cháu gái bị cảm lạnh. Một vật nhỏ như vậy, phải đối xử thật tốt. Cũng chỉ khi chuộc tội được, Thiệu ca nhi mới có thể sinh con trai.

Làm bậy mà.

Làm bậy quá nhiều, hôm nay phải trả từng cái một.

Trần Kim Liên vừa nghĩ, vừa cẩn thận ôm cháu gái nhỏ ra ngoài, lúc đi ra động tác rất nhanh, sau khi đi ra thì lập tức đóng cửa lại, để tránh gió vào trong phòng. Dù sao bên trong cũng là người cần đối xử tốt, mẹ con hai người, đều là đến đòi nợ. Từng người một, đều rất quý giá.

Sau khi cửa phòng đóng lại, Lý thị còn chưa bình tĩnh lại được. Một lát sau, Tú Nương mới chậm chạp có chút sức, mở mắt ra.

Trong phòng rất yên lặng, cũng không nghe được tiếng khóc, Tú Nương vội vàng hỏi: "Nương, con của con đâu."

"Con đừng sốt ruột, nhanh nằm lại đi, đưa bé được bà bà con ôm ra ngoài rồi." Lý thị trấn an con gái xong, mới nói: "Là một bé gái, bình an sinh ra, giống như đúc với lúc con mới ra đời, đôi mắt cái mũi thật sự rất giống, dù sao cũng là ruột thịt mà.”

Tú Nương giống như thả được gánh nặng trong lòng, bình an là được rồi.

"Nhắc đến cũng là nương nhỏ mọn, nương cho rằng con sinh con gái, bà thông gia sẽ không vui, không ngờ sau khi đứa bé sinh ra, bà ấy cũng rất yêu thích cháu giá. Dù sao đây cũng là cháu nhà mình mà, như vậy thì không còn gì để nói, vốn dĩ nương còn lo lắng bà ấy sẽ bởi vì con sinh con gái mà dằn vò con, hôm nay chắc sẽ không làm như vậy."

Tú Nương không lên tiếng. Nàng cảm thấy, chắc chuyện này có công lao của tướng công nhà mình.

Nếu không phải tướng công của nàng, chỉ sợ bà bà đã không vui rồi.

Cố Thiệu được con gái, trong lòng rất vui vẻ, chỉ là nhớ đến lời lúc trước mình nói với nương, Cố Thiệu cũng không tiện thể hiện ra rất rõ ràng. Cho đến khi Trần Kim Liên ôm cháu gái ra, làm như thật dạy dỗ Cố Thiệu một trận, để cho sau này Cố Thiệu đối xử tốt với con gái của mình, Cố Thiệu mới "miễn cưỡng" bày ra vẻ mặt vui vẻ, còn ôm con gái từ trong tay của Trần Kim Liên.

"Ôm như vậy." Trần Kim Liên tự mình hướng dẫn.

Cố Thiệu vội vàng điều chỉnh tư thế: "Thật là phiền phức."

"Nói bậy bạ gì đó, đừng để cháu gái của nương nghe thấy." Trần Kim Liên vô cùng căng thẳng.

Lúc này Cố Thiệu mới ngậm miệng lại.

Sau khi tránh được nương của mình, Cố Thiệu như một làn khói chạy vào phòng, Lý thị thấy hắn đến, trong lòng biết hắn có chuyện muốn nói, vội vàng nhường không gian lại cho đôi phu thê.

Cố Thiệu ôm con gái cho Tú Nương nhìn: "Nhìn xem đây là Tiểu Bình An của chúng ta, nương nói bộ dạng con bé giống ta khi còn nhỏ như đúc."

Tú Nương nghe vậy thì bật cười.

Cố Thiệu không hiểu: "Nàng cười cái gì?"

"Không có, chỉ là cảm thấy quả thật tiểu Bình An rất giống với chàng." Tiều Bình An là tên ở nhà của đứa bé, là Tú Nương đặt.

"Hôm nay vốn là muốn đặt tên cho con bé, nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng không lấy được cái tên nào ưng ý.”

"Không vội, còn sớm mà, từ nay về sau đặt cũng không muộn.

Hai người nói rất nhỏ, rất sợ đánh thức bé con trong lòng.

Bình An là đứa con đầu tiên của Cố Thiệu, tất nhiên hai phu thê đều rất coi trọng, không nói đến bọn họ, phủ Thượng Thư cũng rất xem trọng, cùng ngày khi đứa bé được sinh ra, Trịnh Viễn An mang theo cháu đến hỏi thăm sức khỏe.

Đứa bé này sinh ra cũng khéo, tắm ba ngày trúng ngày nghỉ tắm gội. Trong năm nay Cố gia bày hai lần tiệc mừng, một lần là Cố Thiệu làm Thị lang Hộ bộ, lần này chính là lễ tắm ba ngày của Bình An.

Người tham gia lần này cũng không khác gì với lần trước, chỉ là so sánh với thì lần này náo nhiệt hơn, bởi vì lễ tắm ba ngày của con nít, nên không ít người còn mang theo gia quyến của mình đến tham gia náo nhiệt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!