Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 472: Chương 471:

Chương 471:

Để cho thấy đứa bé được xem trọng, Trần Kim Liên luôn ôm trong tay, trong đó Lý thị muốn giúp đỡ ôm một chút, đều bị Trần Kim Liên từ chối.

Cháu gái nhà mình, tại sao phải để cho người khác ôm? Chỉ có bà ôm, từ nay về sau mới có thể nhớ đến bà.

Sau khi lễ tắm ba ngày náo nhiệt trôi qua, trong triều từ trên xuống dưới đều biết Cố Thiệu có một đứa con gái.

Vốn có người muốn chế nhạo Cố Thiệu không có con trai, nhưng nhìn khuôn mặt vui vẻ của hắn, thực sự không chế nhạo được. Rõ ràng có thể thấy được, người ta hoàn toàn không quan tâm sinh ra là con trai hay con gái.

Cho dù là con gái, Cố Thiệu cũng rất có mặt mũi, nghe nói trong lễ tắm ba ngày của đứa bé, ngay cả Hoàng hậu và Thái hậu trong cung cũng đưa quà đến, bên Thái hậu còn là chưởng sự cô cô tự mình đưa đến.

Tại sao Hoàng hậu và Thái hậu lại xem trọng con gái nhà Cố Thiệu, không phải là do Thánh thượng nói cho hai người họ biết sao. Cái này thật sự làm cho người ta tức chết, bọn họ so với Cố Thiệu, thật sự là cưỡi ngựa cũng theo không kịp. Đứa trẻ nhà bọn họ so sánh với đứa trẻ nhà Cố Thiệu cũng so không được.

Từ sau khi con gái ra đời, tâm trạng của Cố Thiệu không tệ. Mỗi lần gặp ai cũng cười hì hì.

Người khác thì cũng thôi đi, ngay cả Kim chủ sự cho rằng Cố Thiệu thủ đoạn thâm sâu, cố ý nhằm vào mình, cho nên mỗi khi nghe tiếng cười của Cố Thiệu hắn ta đã sợ đến mềm chân, một buổi sáng, hắn ta đã bị dọa sợ sắp không nhúc nhích được.

Chỉ là tâm trạng tốt này của Cố Thiệu, cũng chỉ kéo dài được một ngày. Gần tối từ Hộ bộ đi ra, Cố Thiệu lại gặp Đại hoàng tử.

Lúc này hắn muốn quay đầu rời đi, lại bị Đại hoàng tử trực tiếp gọi lại.

"Cố đại nhân vừa thấy ta đã tránh như thế, chẳng lẽ ta còn có thể ăn thịt ngươi sao?"

Cố Thiệu bị gọi lại, cũng không thể không xoay đầu nhìn qua. gần nửa tháng không gặp, không nghĩ Đại hoàng tử còn chưa bỏ qua cho hắn, thật là âm hồn không tan!

Cố Thiệu miễn cưỡng cười: "Nói gì vậy chứ, chỉ là thần nhớ có bỏ quên đồ bên tron quan thự, cho nên muốn quay về lấy thôi."

"Không nghĩ mấy tháng trôi qua, Cố đại nhân vẫn có thể mượn cơ nhiều như vậy. Nhanh trí như thế, người bình thường đúng là không so được."

"Đại hoàng tử khen trật rồi."

Đại hoàng tử lại nghiêm túc nhìn Cố Thiệu, hắn ta vẫn luôn suy nghĩ để cho Cố Thiệu khâm phục khẩu phục quy thuận hắn ta, nhưng không hiểu tại sao người này không có mắt nhìn, đã như vậy, cũng đừng trách hắn ta: "Ta nghe nói, gần đây Cố đại nhân vui vẻ chào đón con gái, hôm qua làm tiệc tắm ba ngày, thật là chúc mừng Cố đại nhân.”

Chẳng biết tại sao, nghe hắn ta nói như vậy, đột nhiên Cố Thiệu trở nên cảnh giác.

Đại hoàng tử tiếp tục cười, nói tiếp: "Tiệc tắm ba ngày này, mặc dù Cố đại nhân không mời ta, nhưng ta cũng có tặng quà đến, không biết Cố đại nhân có nhận được chưa."

Tặng quà — Cố Thiệu hơi căng thẳng trong lòng, hỏi thẳng: "Không biết Đại hoàng tử tặng quà gì."

“Lúc trước Cố đại nhân tặng phụ hoàng một cái túi thơm, về tình về lý, ta cũng nên thay phụ hoàng tặng về một cái, Cố đại nhân nói có đúng không?"

Lời của Đại hoàng tử đã sớm không được ai trả lời. Sau khi hắn ta nói xong, chỉ thấy Cố Thiệu lập tức chạy như bay rời đi, ngay cả thời gian nhìn Đại hoàng tử cũng không có.

Đại hoàng tử cũng không tức giận, lúc này hắn ta chỉ muốn Cố Thiệu nhớ lâu một chút, không muốn hắn lại đối nghịch với mình.

Lại nói đến Cố Thiệu, một đường chạy nhanh ra ngoài, sau khi ngồi lên xe ngựa thì thúc giục Ngụy An nhanh chóng trở về Cố phủ. Chờ xuống ngựa, còn chưa đứng vững đã chạy nhanh vào phòng của mình và Tú Nương.

Tú Nương vừa vặn dỗ Bình An ngủ, còn chưa đựng dậy, đã thấy Cố Thiệu nhanh chóng xông đến.

"Đây là thế nào, sao lại vội vàng như thế?" Tú Nương nhìn mồ hôi trên trán hắn, thật sự không hiểu chuyện gì.

Tướng công nhà nàng chưa từng hỗn loạn như vậy.

Cố Thiệu lảo đảo bước đến, kéo tay Tú Nương: "Hôm qua trong đống quà mà các nhà đưa đến có túi thơm hay không?"

"Túi thơm, chàng nói cái này sao?" Tú Nương chỉ cái gì đó đặt trên bàn: "Đây là lấy từ trong quà của Trịnh gia. Cũng kỳ lạ, mấy thứ khác đều gói rất kỹ lưỡng tỉ mỉ, chỉ có cái này là nằm trơ trọi bên cạnh, không giống với những cái khác."

Cố Thiệu cầm lấy túi thơm, trong mắt có vài phần âm u.

Tú Nương sợ hết hồn: "Sao thế, túi thơm này có vấn đề sao?"

Cố Thiệu hít sâu một hơi: "Không sao, chỉ là đưa sai đồ, ném là được.”

Cách một lúc lâu, Cố Thiệu mới khôi phục lại được sắc mặt bình thường, an ủi Tú Nương: "Không có chuyện lớn gì đâu, nàng nghỉ ngơi trước đi, ta đi phòng bếp nhìn thử một chút có gì ăn hay không, làm việc cả một ngày, đới bụng rồi."

Cố Thiệu không nói, Tú Nương cũng không tiện ép buộc hắn, không thể làm gì khác hơn là theo hắn, làm bộ như không biết chuyện gì.

Nhìn Cố Thiệu đi ra ngoài, Tú Nương chỉ có thể an ủi chính mình.

Nàng cúi đầu, nhìn Tiểu Bình An đã ngủ say: "Không có chuyện gì. Chuyện gì cũng không làm khó được cha con, con nói có đúng không?"

Đáp lại là tiếng hít thở nho nhỏ của con gái.

Cố Thiệu không có đi vào phòng bếp mà đi đến thư phòng.

"Rốt cuộc thứ này là cái gì, có nguy hiểm hay không?"

Hệ thống cũng có chút buồn bực, Đại hoàng tử lại ở dưới mắt nó làm chuyện xấu, nó lại không phát hiện.

Thật là khinh thường.

"Có chút chỗ hại, chỉ là vậy này mới vừa lấy ra, Tú Nương cũng chỉ động vào một chút, còn về Bình An, càng không có tiếp xúc."

"Mẹ con các nàng... Không có chuyện gì chứ?"

"Không sao." Hệ thống nói chắc chắn.

Lúc này Cố Thiệu mới thở phào nhẹ nhõm.

Đại hoàng tử có thể đưa đồ vật đến nhà của hắn, Cố Thiệu tin tưởng hắn ta có bản lĩnh này, nhưng hắn ta có thể đặt đồ lẫn vào trong đống quà tặng của phủ Thượng thư cùng nhau đưa đến, là chuyện mà Cố Thiệu tuyệt đối không ngờ đến, Có lẽ, hắn vẫn luôn đánh giá thấp Đại hoàng tử.

Hôm nay hắn ta có thể đưa túi thơm vào phủ, sau này cũng không biết sẽ đưa thứ đồ xấu xa gì.

Cố Thiệu vốn cố kỵ thánh thượng, cũng thấy được Đại hoàng tử không làm ra thủ đoạn bỉ ổi gì, cho nên tạm thời chịu đựng cho qua. Hôm nay xem ra, đối phương không nhẫn nhịn nữa, ép cho hắn không thể làm con rùa đen rục đầu được.

"Hệ thống." Cố Thiệu gọi nó một tiếng: "Ngươi nói có cách gì, có thể để cho ta nhanh chóng bắt chước được chữ viết của người khác không?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!