Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 473: Chương 472:

Chương 472:

--

Tuy Đại hoàng tử có ra tay, nhưng cũng không làm tuyệt tình. Theo ý của vị tâm phúc của hắn ta, nếu Cố Thiệu lại không thức thời như vậy, bọn họ sẽ cho hắn một bài học nhớ đời.

Tốt nhất có thể loại trừ hắn.

Từ trước đến giờ Đại hoàng tử là người không biết sợ. Tâm phúc kia còn tẩy não Đại hoàng tử, nói hắn ta là con trai trưởng của hoàng thất, dù có làm sai đi nữa vẫn là Đại hoàng tử, vẫn là con trai ruột của Thánh thượng. Hổ dữ không ăn thịt con, huống chi Thánh thượng lại mềm lòng như vậy, tuyệt đối sẽ không bởi vì người ngoài mà làm khó con trai.

Chính bởi vì nghe nhiều lần như thế, Đại hoàng tử mới dám làm việc như vậy.

Hắn ta muốn cho Cố Thiệu một dạy dỗ nhỏ, chờ Cố Thiệu ý thức được hậu quả chuyện mà mình làm, sau này sẽ phục tùng một chút.

Đại hoàng tử nghĩ rất đẹp, chỉ là ngày hôm sau khi hắn đi tìm Cố Thiệu, nhưng vẫn đụng vào tấm sắt.

Lúc trước mặc dù Cố Thiệu không để ý lắm đến Đại hoàng tử, nhưng mỗi lần gặp mặt đều cho mặt mũi, hôm nay sau khi Đại hoàng tử đến, lại cảm thấy Cố Thiệu hoàn toàn không để hắn ta vào trong mắt.

Thái độ rất kiêu ngạo, thật sự để cho Đại hoàng tử nghi ngờ có phải mình làm sai hay không.

Vốn dĩ Đại hoàng tử muốn ép Cố Thiệu vào khuôn khổ, chỉ là hắn ta chưa kịp nói một hai câu, người đã đi rồi.

Tốc độ xoay người kia, Đại hoàng tử muốn cản cũng cản không kịp.

Sau khi trở về phủ, tâm phúc còn hỏi tình huống của Cố Thiệu. Đại hoàng tử đang buồn bực, đột nhiên nghe tâm phúc hỏi đến cái này, lập tức tìm được lý do trút giận.

"Đều là chủ ý không ra gì của ngươi, hôm nay Cố Thiệu không chỉ không thần phục ta, trái lại còn oán hận ta!"

Tâm phúc ngẩn ngơ: "Hắn không lo lắng cho an toàn của người nhà sao?"

"Ai biết được, có lẽ hắn chính là một người cứng đầu, không thể dùng cách cứng rắn được, nếu chọc đến hắn, đừng hòng hắn cho mặt mũi." Đại hoàng tử suy nghĩ đến lần gặp hôm nay lại tức giận, nhưng tức giận hơn nữa thì có thể làm gì? Nếu hắn ta có cách bắt Cố Thiệu, cũng sẽ không ba bốn lần thua dưới tay Cố Thiệu.

Thực sự rất tức giận, Đại hoàng tử đột nhiên quét hết những đồ vật có trên bàn xuống: "Hết lần này đến lần khác, tại sao bên này của ta không có một người có thể dùng được!"

Hắn ta cẩn thận tiến hành lâu như vậy, kết quả không đến hai ba năm, tất cả người dưới trướng đều bị cách chức gần như không còn, cho tới bây giờ, bên cạnh ngay cả một người tài giỏi có thể bàn bạc cũng không có.

Lẻ loi một mình, bảo hắn ta lấy gì tranh ngôi vị hoàng đế với người khác?

Tâm phúc ở phía dưới nghe được những lời này, hơi nhếch miệng, cũng không nói gì, chỉ cúi đầu giả bộ không nghe thấy.

Sau một lúc, chờ Đại hoàng tử phát tiết đủ rồi, người nọ mới nói: "Hôm nay Cố Thiệu đã oán giận chúng ta, dứt khoát không làm thì thôi, trực tiếp diệt trừ hắn."

Đại hoàng tử đang nổi giận, nghe vậy cũng ngây ngẩn: "Diệt trừ?"

"Nếu có thể đuổi ra kinh thành, cũng rất tốt." Gã biết Đại hoàng tử mềm lòng, cho nên đổi một câu trả lời hợp lý. Giọng nói của gã chói ta, mang theo sự dụ dỗ: "Tuy nói Thánh thượng cưng chiều Cố Thiệu, nhưng cái gọi là thánh sủng này rất là yếu ớt, không cần cố kỵ quá nhiều. Hôm nay Cố Thiệu ở kinh thành, mấy vị hoàng tử đều muốn lôi kéo hắn, một khi hắn đồng ý với người khác, đối với chúng ta mà nói chính là tai họa, không bằng nhân cơ hội này đuổi hắn ra ngoài. Mặc dù Cố Thiệu có một chút căn cơ, nhưng nghiêm túc suy nghĩ cũng không có gì cả. Muốn thêm tội, cách gì mà chả dùng được, điện hạ, ngài suy nghĩ thử đạo lý này đi?”

Đại hoàng tử cảm thấy cách này không tệ, chỉ là áp dụng có chút khó khăn.

Hơn nữa, ông trời cũng không cho hắn ta thời gian để thực hiện.

Ngày hôm sau khi lên triều, trên người Đại hoàng tử xảy ra một chuyện lớn.

Trong triều Đại hoàng tử có chút thực quyền, ở Lại bộ cũng có chức vị, cho nên có thể được vào triều. Những Hoàng tử khác cũng là như vậy."

Ngày hôm đó là triều hội, Đại hoàng tử cảm thấy không đúng lắm, trong ngày thường Tiêu thừa tướng không có nhìn nhiều đến hắn ta, hôm nay là nhìn hắn ta nhiều lần, trong mắt còn mang theo chút không thể tin. Không riêng gì ông ấy, ngay cả mấy Thượng thư ở bên cạnh cũng là như vậy.

Lúc này, Hoàng thượng từ bên ngoài điện đi vào, trên mặt mang theo sự vui mừng.

Người sáng suốt đều có thể nhìn ra được, hôm nay tâm trạng của Hoàng thượng tốt, chỉ là không biết nguyên nhân là gì.

Tâm trạng tốt này Hoàng thượng thật sự đã rất lâu mới có, từ khi lão đại có suy nghĩ không nên có, khắp nên gây họa cho ông. Hoàng thượng đã không còn ở trên người Đại hoàng tử cảm nhận được sự vui vẻ. Hôm nay cuối cùng lão đại cũng hiểu chuyện.

Mặc dù phần hiểu chuyện này đến đột nhiên, tới hơi trễ, hơn nữa tới này cũng có chút khó giải quyết, nhưng Hoàng thượng cảm thấy vẫn đáng giá. Ít nhất lão đại không phải là thật sự không hiểu chuyện. Con trai của ông biết quay về đường đúng.

Buổi triều sớm tiến hành được một nửa, chuyện nên báo cáo cũng đã báo cáo, Hoàng thượng mới lên tiếng gọi tên Đại hoàng tử.

"Lão đại, tấu chương lần này là do một mình ngươi viết sao?"

Đại hoàng tử gật đầu. Tất nhiên là một mình hắn ta viết, loại này cũng không phải là thứ hắn ta không biết viết, cần gì phải mượn tay người khác.

Hoàng thượng cười càng tươi hơn: "Ý tưởng phía trên, đều là một mình ngươi nghĩ ra sao?"

"Đúng là một mình nhi thần nghĩ ra." Đại hoàng tử không biết vì sao đột nhiên phụ hoàng lại quan tâm đến cái này, nhưng giọng điệu của phụ hoàng, chắc là vô cùng hài lòng với tấu chương của hắn ta. Đại hoàng tử nghĩ lại nội dung mình viết, mặc dù... Bình thường không có gì lạ, nhưng lúc nên giành công hắn ta vẫn sẽ không quên giành công cho mình. Coi như viết không hay, vậy bây giờ cũng phải nói hay!

Cố Thiệu đứng ở chính giữa đội ngũ, không quan tâm, không nói tiếng nào.

Hoàng thượng ngồi ở trên long ỷ thấy thấy Đại hoàng tử khẳng định như vậy, trong nháy mắt vui mừng vỗ bắp đùi: "Vậy được rồi, ngươi đọc phần tấu chương mình viết lên đi."

Hoàng thượng nói xong thì giao đồ cho Phó công công để cho ông ta đưa cho Đại hoàng tử.

Đại hoàng tử vui vẻ mừng rỡ nhận phần tấu chương mà mình viết, lại vừa vui mừng vừa xem nội dung trên tấu chương, rồi sau đó sau lưng bỗng nhiên toát mồ hôi lạnh.

"Tẩu... tấu chương này..."

Tay cầm của Đại hoàng tử có chút run, tấu chương này, không phải hắn ta viết, nhưng chữ phía trên lại là chữ cả hắn ta!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!