Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 474: Chương 473: Kết thúc

Tại sao có thể như thế?

Chuyện đến quá đột ngột, làm cho Đại hoàng tử không nghĩ ra được cái gì, mất năng lực phản ứng.

"Nếu trẫm nhớ không nhầm, nét chữ đó là nét chữ của ngươi." Dù sao cũng là con trai nhìn từ nhỏ đến lớn, Hoàng thượng vô cùng quen thuộc đối với chữ của Đại hoàng tử. Ông thấy Đại hoàng tử nhìn tấu chương trên tay mà không đọc, còn tưởng rằng đứa nhỏ này sợ.

Cũng không trách hắn ta sợ, nếu những lời này nói ngay trước mặt văn võ bá quan, áp lực mà lão đại gánh sẽ không nhẹ.

Nhưng thật vất vả lắm Hoàng thượng mới thấy con trai tiến bộ một lần, tất nhiên không muốn cứ cho qua như vậy. Ông không định để cho Đại hoàng tử kế thừa ngôi vị hoàng đế, nhưng nếu chuyện hôm nay thực hiện được, từ nay về sau cho dù lão đại không thể làm hoàng đế, cũng có thể lưu danh trong sử sách. Hỏi thử, có bao nhiêu người có tư cách lưu danh sử sách? Nếu lão đại có năng lực như vậy, Hoàng thượng quyết định ở phía sau đẩy hắn ta một cái.

"Nếu lão đại ngươi không muốn đọc, vậy để cho Tiêu thừa tướng đọc thay ngươi đi."

Tiêu thừa tướng cũng không chậm chạp giống như Đại hoàng tử, hôm nay đúng là ông ấy nhìn Đại hoàng tử với con mắt khác, cho nên lúc nhận đồ từ trong tay Đại hoàng tử cũng xem như rất khách khí, còn nói một chữ mời.

Đại hoàng tử không động đậy.

Tiêu thừa tướng tự chủ động lấy tấu chương, mở ra, đọc lên.

Đại hoàng tử tay chân lạnh ngắt nhìn Tiêu thừa tướng cầm tấu chương của mình, ngay trước mặt văn võ bá quan, đọc từng câu một.

Đại hoàng tử biết không thể để cho ông ấy đọc, nếu để cho ông ấy đọc tiếp sẽ xảy ra chuyện. Đây rõ ràng không phải hắn ta viết, nhất định là có người hãm hại hắn ta. Nhưng lúc nãy hắn ta đã thừa nhận trước mặt phụ hoàng, lúc này nếu đổi lời nói, chỉ sợ sẽ làm ra chuyện cười lớn hơn nữa.

Phần tấu chương này kẹp vào phần tấu chương của Đại hoàng tử, nhìn không bắt mắt, nhưng nội dung bên trong thì rất thiết thực, sau khi mấy người Tiêu thừa tướng sàng lọc, lập tức đưa đến chỗ Thánh thượng. Phàm là người đọc tấu chương, không thể nghi ngờ là thêm mấy phần kính nể đối với Đại hoàng tử.

Người này thật to gàn.

Tấu chương này viết rất dài, nét chữ và cách hành văn giống với lúc bình thường Đại hoàng tử viết, không phải rất xuất sắc, thậm chí có chút nhàm chán. Nhưng nội dung bên trong, lại làm cho người ta bội phục.

Đại hoàng tử lại muốn cải cách chế độ bổng lộc! Cải cách biên chế độ bổng lộc hôm nay của bọn họ thành bổng lộc cho chức sự quan, nói đơn giản chính là, chỉ có chức sự quan mới nhận được bổng lộc, mà những tán quan lúc trước chỉ có phẩm cấp không làm việc gì cả thì bổng lộc sẽ bị triều đình thu hồi.

Ý chính là như vậy, sau khi Tiêu thừa tướng xem xong, trong lòng vẫn rất rung động: "Đại hoàng tử có thể vì dân vì nước như vậy, thật sự là may mắn cho Đại tề ta."

Tiêu thừa tướng nói xong, Hoàng thượng cũng thấy vui vẻ tự hào, chỉ là ngoài miệng vẫn rất khách khí: "Nó cũng chỉ thông minh được một lần như vậy thôi."

"Phụ hoàng, đây không phải là..."

"Không phải cái gì?" Hoàng thượng dựng lỗ tai nghiêm túc nghe Đại hoàng tử nói chuyện.

Đại hoàng tử nuốt nước miếng một cái, hắn ta không dám để cho phụ hoàng thất vọng: "... Không, không có gì."

"Đứa nhỏ này, trẫm còn tưởng ngươi muốn nói gì đó." Tuy là nói như vậy, nhưng ánh mắt Thánh thượng nhìn Đại hoàng tử tràn đầy vui vẻ yên tâm.

Tiêu thừa tướng cũng vô cùng kính nể suy nghĩ của Đại hoàng tử, suy nghĩ như vậy, người bình thường còn thật sự nghĩ không ra. Cho dù nghĩ ra, cũng không trắng trợn lấy hình thức tấu chương như vậy để trình lên.

Hết lần này đến lần khác Đại hoàng tử lại làm như vậy.

Trái lại Tiêu thừa tướng không cảm thấy phương pháp trên tấu chương mạo phạm đến mình. Thứ nhất ông ấy không thiếu tiền, thứ hai, nếu chuyện này có lợi cho triều đình, tất nhiên ông ấy hết sức ủng hộ. Nhưng người như Tiêu thừa tướng không nhiều, nghiêm túc tính cũng chỉ 1:12 thôi.

Còn dư lại một nửa thì có chút bài xích, một nửa còn lại thì hoàn toàn bài xích.

Dù sao, cải cách này là động dao trên đầu bọn họ, chuyện liên quan đến lợi ích, đừng nói Đại hoàng tử là người viết tấu chương này, nếu chính Thánh thượng nêu ra, bọn họ vẫn phản đối.

Sau khi Tiêu thừa tướng đọc xong tấu chương, lập tức có người đứng ra phản đối Đại hoàng tử. Chê hắn ta ăn no không có chuyện gì làm, cố ý dày vò người khác, ghét bỏ biện pháp này không có tình người, tuyệt đối không thể thực hiện được.

Lời này mấy người Tiêu thừa tướng không thích nghe, đúng là Đại hoàng tử có chút ngốc, nhưng chuyện này là chuyện tốt, phải thực hiện xuống, cho nên mấy lão thần thường ngày không thích nói chuyện trong triều đều đứng ra bảo vệ tấu chương này, nhất là Tiền thượng thư, sau khi nghe xong tấu chương, giống như chó ngửi được xương, cả người đều tràn đầy phấn khởi.

Tiểu Lý thị lang có chút bài xích không muốn ra mặt, cho nên Tiền thượng thư mang theo Cố Thiệu và những lão thần đứng lên ủng hộ.

Tất nhiên mọi người là ủng hộ tấu chương, chứ không phải Đai hoàng tử.

Cho nên Đại hoàng tử bị mắng máu cho đầy đầu. Hắn ta đứng ở hàng chính giữa, nhìn vào đã hoàn toàn không thể nào dung nhập với toàn bộ người trong đại điện, có một cổ lạnh lẽo chảy từ lòng bàn chân đến toàn thân của hắn ta.

Hắn ta không biết lần này là ai hại hắn ta, chọn một phương pháp to gan lại trí mạng nhất, hoàn toàn chặt đứt con đường trở thành trữ quân tương lai của hắn ra.

Tuy hắn ta có công, nhưng đã đắc tội với toàn bộ văn võ bá quan, có câu nói cắt đứt con đường kiếm tiền của người ta giống như giết cha nương của người ta, từ nay về sau mặc kệ như thế nào, bọn họ cũng sẽ không để cho hắn ta ngồi lên vị trí hoàng đế,

Xong đời rồi, thật sự xong đời rồi...

Chờ triều sớm kết thúc, Tiêu thừa tướng dẫn mấy người đến thăm hỏi Đại hoàng tử, mà ở dưới, Nhị hoàng tử Tam hoàng tử cũng thông minh, lập tức sáp đến, biểu diễn tiết mục huynh hữu đệ cung.

Đại hoàng tử nhìn bộ dạng này của bọn họ, trong lòng tràn đầy chán ghét, hắn ta không biết rốt cuộc người nào hãm hại hắn ta, lão nhị lão tam, thậm chí là lão tứ trước nay không quan tâm chuyện triều chính, mấy người bọn họ đều có thể.

Nhưng từ đầu đến cuối, Đại hoàng tử đều không điều tra ra được, cuối cùng người hại hắn ta là ai. Phần tấu chương kia giống như bỗng nhiên rơi vào phần tấu chương mà hắn ta viết, Đại hoàng tử sử dụng hết chất xám, cũng không nghĩ ra ai lại có bản lĩnh lớn như vậy.

Tất nhiên hắn ta nghĩ không ra, dù sao chính là tác phẩm của hệ thống.

Hệ thống cũng không phải lần đầu tiên làm chuyện này, quen cửa queo nẻo, hoàn toàn không để lại chút dấu vết.

Sau khi hạ triều, Cố Thiệu hoàn toàn yên tâm.

Lúc Cố Thiệu đang đứng suy nghĩ, Tiền thượng thư bỗng nhiên đẩy hắn một cái: "Lần vào triều sau, chúng ta cần phải nắm chặt chuyện này. Mặc kệ như thế nào, đều không thể để cho cơ hội này chạy mất."

Cơ hội tốt như vậy, đổi thành người khác cũng sẽ không ngốc như Đại hoàng tử, cơ hội này cực kỳ hiếm thấy, bọn họ phải nhất cổ tác khí, quyết định chuyện cải cách bổng lộc này.

"Chuyện này cứ từ từ đi." Cố Thiệu nói.

"Từ từ không được, một ngày còn chưa quyết định ta không yên tâm." Tiền thượng thư là người nóng tính, sau khi nói xong, lại tiếp tục lẩm bẩm: "Không được, ta phải lôi kéo thêm người tham gia vào trận doanh của chúng ta.”

Nói xong Tiền thượng thư lập tức đi ra ngoài.

Chuyện cải cách bổng lộc này, do Đại hoàng tử dẫn đầu, còn có đám người Tiêu thừa tướng ngay cả Thánh thượng cũng vô cùng ủng hộ, cho nên chuyện này ồn ào một tháng, cũng coi như đã được quyết định.

Sau chuyện này, Hộ bộ lại kiếm được một số tiền lớn, quan trọng nhất chính là những người chiếm chức quan không làm việc kia, bổng lộc không bị giảm một nửa thì bị cách chức sạch sẽ. Nếu như bọn họ lại cứ tiếp tục không làm việc, chỉ sống nhờ vào thành tích trong quá khứ, vậy chờ một ngày ăn sạch gia sản, đoán chừng cũng không còn con đường nào để đi.

Cũng chính vì như vậy, hơn phân nửa người đều hận Đại hoàng tử thấu xương. Đừng nói trong triều, quan lại ở các nơi, cũng bởi vì chuyện này mà ghi thù Đại hoàng tử.

Cho dù chuyện này, Đại hoàng tử chỉ là nhắc đến, không có dính vào, nhưng bọn họ vẫn nhận định là Đại hoàng tử gây họa.

Lần đắc tội này, chính là đắc tội toàn bộ quan lại Đại Tề, tuy mọi người không làm được gì Đại hoàng tử, nhưng từ nay về sau Đại hoàng tử còn muốn tranh ngôi vị Hoàng đế, vậy thì nên bỏ cuộc đi, dù sao bọn họ sẽ không đồng ý.

Động đến bổng lộc của bọn họ còn muốn làm Thái tử, nằm mơ đi!

Không biết người khác suy nghĩ như thế nào, Hoàng thượng và Cố Thiệu lại vô cùng hài lòng với chuyện này.

Hoàng thượng hiểm khí thấy Đại hoàng tử thay đổi theo hướng tốt, mặc dù từ đó về sau, hình như lão đại ngày càng ít nói, nhưng bằng vào chuyện này, cũng đủ an ủi Hoàng thượng. Không thể làm Thái tử, vẫn có thể làm hiền thần, nói không chừng lão đại rảnh rỗi, lại cho ông một ngạc nhiên mừng rỡ nữa thì sao.

Còn về Cố Thiệu, ngay cả Tiểu muội cũng có thể nhìn ra được, gần đây đại ca nhà mình rất vui vẻ, vốn là chân mày vẫn luôn nhíu chặt, mấy ngày nay đã thả lỏng ra.

Tiểu muội tựa vào bên chân của Cố Thiệu, nhìn cháu gái nhỏ.

Tú Nương đã đi ngủ trưa, vào lúc này hai huynh muội bọn họ trông Bình An.

Bình An cũng hơi một tháng, vốn dĩ là một con khỉ đỏ hỏn, hôm nay biến thành một đứa con nít trắng trẻo mập mạp, Tiểu muội rất yêu thích, mỗi ngày đều muốn đi qua chơi với cháu gái.

Tiểu muội thích nhất là nói chuyện với Bình An, Một mình cô bé lẩm bẩm, dù Bình An không phản ứng lại, cô bé cũng nói rất vui vẻ. Nếu Bình An đáp một tiếng, dù chỉ có một chữ "A", cũng làm cho Tiểu muội mừng như điên.

Ví dụ như lúc này.

Tiểu muội lắc cánh tay Cố Thiệu, "Đại ca, mới vừa rồi Bình An nói thích muội!"

"À, phải không?" Cố Thiệu dở khóc dở cười

Tiểu muội nghiêm túc nói, đúng vậy, Bình An thích cô bé nhất.

"Mới vừa rồi muội hỏi có phải thích tiểu cô nhất không, Bình An a một tiếng, đây không phải là Bình An nói thích muội sao."

Cố Thiệu nói: "Vậy chờ Bình An trưởng hành, Tiểu muội sẽ dẫn con bé đi chơi chứ?"

"Dẫn! Dẫn Bình An đi thêu túi, đá cầu, còn cùng nhau viết thơ vẽ tranh nữa."

Cố Thiệu sờ cằm, hai đứa bé này cách nhau không ít tuổi. Chỉ là lấy sự hào hứng của Tiểu muội, nói không chừng từ nay về sau cô cháu hai người có thể chơi chung được với nhau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!