Bình An là trưởng nữ của Cố gia, cô bé từng nghe nương của mình nói rằng, vào năm cô bé ra đời, gia đình mới chuyển sang căn nhà lớn, cha của cô bé cũng nhảy từ chức thông xuwr phủ Hoài An lên Thị lang Hộ Bộ, từ đó gia đình đã bắt đầu xuôi gió xuôi nước. Cho nên nương của cô bé nói, thật ra cô bé là một tiểu phúc tinh.
Lời này Bình An cực kỳ đồng ý luôn, không sai, cô bé chính là có may mắn như vậy!
Từ nhỏ Tiểu Bình An đã được nhiều người thích, không biết có bao nhiêu cô nương muốn kết bạn với cô bé. Nhưng mà so sánh với mấy tiểu tỷ muội của cô bé, Bình An cảm thấy đúng là người nhà mình có hơi ít, tính ra thì chỉ có gia gia nãi nãi, tiểu thúc, tiểu cô, còn có người một nhà bọn họ.
Là đứa nhỏ nhất trong nhà, từ nhỏ Bình An đã được yêu thương chìu chuộng. Người trong nhà ít, những việc cần phải phiền não cũng ít đi nhiều, không có người gọi là di nương, càng không có tỷ muội con vợ lẽ muốn tranh sủng với cô bé.
Nhưng mà, ngược lại cô bé phát hiện có không ít người rất muốn đến nhà bọn họ.
Cố Thiệu và Tú Nương chưa bao giờ nói với cô bé những việc này, nhưng Bình An có mắt, mà đôi mắt nhỏ còn rất nhanh nhẹn.
Khi Bình An ba tuổi đã phát hiện một việc, có một người nghe nói là quận chúa nương nương gì đó, luôn muốn nhào vào trên người cha của cô bé, giống y như keo dính chuột vậy, đuổi cũng không đuổi được. Cô bé từng lén lút nói chuyện này với nương của mình, nương của cô bé chỉ cười cười với cha của cô bé, cũng không nói lời nào.
Bình An gãi đầu, càng không nghĩ ra. Bản thân cô bé không có manh mối, liền nói chuyện này cho các tiểu tỷ muội của cô bé, kết quả các tiểu tỷ muội của cô bé đều nói rằng, vị quận chúa nương nương này chắc là muốn tranh sủng với cô bé, muốn làm di nương của cô bé, hoặc nói, là còn muốn làm nương của cô bé!
Sau khi Bình An nghe xong, tính tình nghịch nghợm nổi lên, tức giận đến mức hất đổ bát sữa trong tay một cái.
Tuy rằng cô bé không biết rốt cuộc di nương là cái gì, nhưng từ trong miệng người khác, Bình An phát hiện phàm được gọi là di nương thì đều không phải thứ gì tốt, huống chi người này không chỉ muốn làm di nương, còn to gan lớn mật muốn tranh giành với nương ruột của cô bé!
Cô bé tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra.
Bình An âm thầm cảnh tỉnh bản thân mình, chờ lần sau gặp lại vị quận chúa nương nương kia, Bình An lập tức tỉnh táo tinh thần, ánh mắt nhìn chằm chằm vào người ta không rời một khắc.
Chờ đến khi nhìn thấy người này cứ cố ý sáp lại gần bên cha của cô bé, Bình An chuyển tròng mắt, đột nhiên có ý tưởng.
Vốn dĩ quận chúa nương nương còn đang cười quyến rũ với Cố Thiệu, đột nhiên phát hiện trên đùi của mình có thêm một thứ.
Người này cúi đầu nhìn xuống, lại là tiểu cô nương nhà Cố đại nhân. Tiểu cô nương có hơi tròn tròn, trông ngọc tuyết đáng yêu, khuôn mặt ngây thơ, nhìn qua chính là được người cưng chiều từ nhỏ đến lớn, khiến cho người ta nhìn là thích.
Chẳng qua, thích là đối với người khác thôi, đối với vị quận chúa nương nương này mà nói, gương mặt có vài phần tương tự với Trần Tú Nương này lại có vẻ chán ghét.
Cố Thiệu dù bận vẫn ung dung nhìn con gái. Người xung quanh xem náo nhiệt, cũng đều cười nhìn sang bên này.
Bình An ngẩng đầu nhìn quân chúa một cái, lộ ra mấy cái răng trắng như gạo: “Quận chúa nương nương, ngài thật là đẹp đó nha!”
Quận chúa nghe vậy không ức chế được mà mỉm cười một chút: “Trông cháu cũng rất đẹp.”
“Cháu còn cảm thấy ngài đẹp hơn nhiều, mọi người nói, người mà làm di nương đều là người có vẻ ngoài xinh đẹp. Ngài xinh đẹp như vậy, lại thích dựa vào lòng cha cháu, có phải là muốn làm di nương của cháu hay không?”
Những người xem náo nhiệt, hoàn toàn đều không cười nổi nữa.
“Cháu có nương rồi, không muốn có thêm một di nương nữa.”
Mọi người đều kinh nhạc, vốn dĩ cảm thấy chuyện này vui vẻ, lại bởi vì một câu của Bình An mà xấu hổ đến đỏ mặt.
Còn vị quận chúa nương nương kia, càng tức giận đến phát run.
Nhân lúc trước khi người ta còn chưa phát tác, Cố Thiệu vội vàng ôm con gái đi, hắn cũng lười dây dưa cùng với quận chúa nương nương gì đó không nhớ nổi tên này: “Con bé ngây thơ, mong rằng quận chúa đừng trách.”
Quận chúa còn chưa nói chuyện, Bình An nhăn cái mũi nhỏ, bĩu môi: “Vậy, cha có cưới di nương không?”
“Di nương không phải là cưới.”
“Thế là cái gì?”
“Là… Dù sao nhà ta không có, trước kia không có, sau này cũng sẽ không có, cho nên Bình An không cần biết.”
Bình An nghe câu như thế, lại nhìn quận chúa nương nương bên kia đã tức giận chạy mất, đắc ý phe phẩy mấy lọn tóc trước trán.
Xem đi, đã nói không ai có thể tranh sủng với cô bé mà!
Bởi vì không có ai tranh, cho nên cuộc sống trong nhà có hơi bình đạm chút, việc Bình An thích làm nhất chính là mở một đôi mắt to, lặng lẽ quan sát mỗi người trong nhà. Đương nhiên nương của cô bé là tốt nhất, thương Bình An nhất! Ở trong mắt Bình An, nương của cô bé đã đẹp, lại lương thiện, còn khéo tay, lại còn có biết làm kẹo nữa.
Chỉ là tuy rằng nương của cô bé biết làm cái này, nhưng Bình An lại không được cho phép ăn nhiều, một ngày nhiều lắm chỉ được một hai viên, nhiều thì không có, tìm ai xin cũng không được.
Đối với việc này, Bình An cũng có chút không vui, nhưng là từ sau khi nương của cô bé kể cho cô bé nghe về sự tích của một vị Lỗ đại nhân, Bình An không náo loạn nữa.
Cô bé tuyệt đối, tuyệt đối không muốn biến thành như Lỗ đại nhân, răng sâu thì không nói, còn béo thành trái bóng! Tuy rằng con người Lỗ đại nhân cũng không tệ lắm, còn lén nhét kẹo cho cô bé, nhưng mà bởi vì ông ta từng nói xấu cha với cô bé, cho nên bây giờ Bình An lo lắng bảo vệ cha đã không muốn nói chuyện với ông ta nữa.
Còn tiểu thúc à, bình thường thúc ấy không có ở nhà, đa số thời gian là ở trong thư viện. Nghe nương nói, tiểu thúc đọc sách vô cùng chăm chỉ, nhưng Bình An luôn cảm thấy, hình như tiểu thúc đọc sách thật sự rất mệt, có hơi thảm.
À, nghe nói thúc ấy còn có một kế hoạch lớn chí lớn, muốn thi đậu Trạng nguyên khi 18 tuổi, cũng không biết rốt cuộc đến lúc đó thúc ấy có thi đậu hay không. Dù sao cha của cô bé đã kết luận là tiểu thúc không thi đậu, đến lúc đó, người một nhà bọn họ đều có thể xem chuyện cười của tiểu thúc, ha ha ha ha…
Về tiểu cô, Bình An không có việc gì đều sẽ đến bên cạnh tiểu cô, người duy nhất trong nhà thích chơi cùng cô bé, chính là tiểu cô. Tiểu cô rất thích làm thơ, còn đặc biệt thích làm thơ cho cô bé giám định và thưởng thức. Mỗi lần Bình An nho nhỏ gặp phải chuyện này đều sẽ đặc biệt buồn rầu, bởi vì dù sao cô bé cũng phải nghĩ một lúc lâu, mới có thể nghĩ ra mấy từ khen ngợi mà không thương tổn tiểu cô.
Gia gia nãi nãi đều là người có tính tình tốt, chỉ là có đôi khi nãi nãi hơi kỳ quái, đặc biệt là khi ở cùng cô bé. Khi tâm trạng cô bé vui vẻ, nãi nãi cũng sẽ vui mừng theo, cô bé vừa gục mặt xuống, nãi nãi sẽ thường xuyên lạ lùng, dùng hết thủ đoạn cả người để dỗ cho cô bé vui.